Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 374: Chân tướng lộ diện (2)
Cập nhật lúc: 2026-08-01 08:55:01
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ở ?". Nguyên Tu ánh mắt đanh , cất giọng hỏi.
"Lấy ở huyện Phụng”. Mộ Thanh liếc Hồ Văn Nhụ.
Hồ Văn Nhụ kinh hãi tột độ.
Huyện Phụng?
Sổ sách và thư từ của huyện Phụng quả thật tiêu hủy, nhưng là lùng sục mà thấy ? Chuyện sớm bẩm báo: lúc tên Tri huyện huyện Phụng cách chức điều tra, Ngự Lâm Vệ lập tức xét nhà. Thế nhưng chỉ tịch thu mười vạn lượng ngân phiếu, tuyệt nhiên thấy bóng dáng sổ sách và thư từ. Tên tri huyện chắc chắn giấu nhẹm hai vật chứng chí mạng đó . Sau khi nhốt thiên lao, Hồ Văn Nhụ đích đến tra khảo, nhưng c.ắ.n răng hé nửa lời. Chính vì mới nảy sinh sát tâm. Vụ án do "Diêm vương sống" phụ trách, việc dùng khốc hình ép cung là bất khả thi. Hắn đành g.i.ế.c diệt khẩu. Hắn c.h.ế.t , tung tích của sổ sách thư từ cũng chôn vùi theo, đừng hòng ai .
tại thể tìm nơi cất giấu những món đồ ?
Nguyên Tu cũng chút nghi hoặc. Sau khi Tri huyện huyện Phụng giam thiên lao, nàng căn bản từng đến gặp , cớ những bằng chứng giấu ở ?
"Nếu Hồ đại nhân sớm sổ sách và thư từ trong tay , thì màn kịch g.i.ế.c diệt khẩu trong thiên lao chẳng xảy ”.
Giọng Mộ Thanh nhàn nhạt, cứ như thể nàng nắm giữ chứng cứ từ lâu, chỉ giấu , cố tình giăng bẫy chờ kẻ nọ tự tay g.i.ế.c Tri huyện huyện Phụng để tự thừa nhận tội .
Chuyện nàng chỉ thể khiến bá quan nghĩ như . Nếu nàng thẳng thắn kể rằng Tri huyện huyện Phụng sớm tráo , mấy ngày nàng đích thẩm vấn, đào những chứng cứ từ vùng ngoại thành huyện Phụng lên, thì bá quan nhất định sẽ nảy sinh nghi ngờ mới: Người tráo ? Giam giữ ở chỗ nào? Kẻ nào huyện Phụng lấy bằng chứng?
Trong phủ Đô đốc của nàng cũng chỉ quanh quẩn vài . Kể từ ngày nàng lập lời thề phá án triều đình, phủ Đô đốc sớm vô cặp mắt dòm ngó. Quãng đường từ kinh thành đến huyện Phụng, tính lẫn về nhanh nhất cũng mất ba ngày. Trong phủ nàng ai vắng mặt ba ngày , trong triều ắt hẳn nắm rõ như lòng bàn tay. Đến lúc đó nàng sẽ tốn công giải thích xem kẻ nào nàng huyện Phụng lấy bằng chứng .
Người của Bộ Tích Hoan thì tuyệt đối thể bại lộ. Thế nên, nàng đành thuận nước đẩy thuyền, cho bá quan tưởng rằng nàng bí mật lấy bằng chứng đường từ huyện Phụng về kinh thành.
Mộ Thanh tiện tay đưa xấp thư cho Nguyên Tu: "Đây là thư từ qua giữa Tri huyện huyện Phụng và các quan viên trong triều suốt ba năm nhậm chức. Mà thường xuyên thư từ với nhất, chính là Hàn Lâm viện Chưởng viện học sĩ - Hồ đại nhân. Ngài cứ xem kỹ , lá nào cũng là thúc giục giao bạc. Còn trong cuốn sổ , ghi chép chỉ bạc qua với Hồ đại nhân, mà còn cả với Thứ sử Việt Châu và Hộ Tào Thượng thư”.
Thứ sử Việt Châu mặt triều, nhưng Hộ Tào Thượng thư thì đang ngay giữa đại đường Hình Tào. Vừa thấy lời , sắc mặt cũng chẳng khá khẩm hơn Hồ Văn Nhụ là bao.
Khoảnh khắc thấy cuốn sổ , linh cảm chuyện chẳng lành, nhưng trong lòng vẫn ôm một tia hy vọng mỏng manh, nghĩ rằng sổ sách chắc ghi chép cặn kẽ đến thế, hoặc chăng chỉ là những khoản giao dịch với mỗi Hồ Văn Nhụ. Quả nhiên là mơ mộng hão huyền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-374-chan-tuong-lo-dien-2.html.]
"Ngài độ dày của cuốn sổ là đủ hiểu mức độ chi tiết của nó . Mỗi năm triều đình rót xuống bao nhiêu bạc tuất, huyện Phụng hiếu kính lên cấp là Thứ sử Việt Châu và Hộ Tào bao nhiêu, Hồ đại nhân bức ép đòi thêm bao nhiêu, từng khoản từng khoản đều ghi rõ rành rành”.
Mộ Thanh lật từng trang sổ, nhưng nhất quyết giao cho Lâm Mạnh, cũng cho bá quan chuyền tay xem, rõ ràng là đề phòng kẻ nhân cơ hội hủy hoại vật chứng. Nàng chỉ trao chúng cho Nguyên Tu.
Nguyên Tu bóc vỏ thư . Tốc độ của khá nhanh. Đọc xong mỗi lá, ngước mắt Hồ Văn Nhụ một cái. Ánh đó sắc lẹm, lạnh thấu xương, cứ như những lưỡi đao cắt da cắt thịt ngoài biên ải Tây Bắc.
Suốt ba năm thư từ, gom cũng hai ba chục phong. Nguyên Tu mất một lúc lâu mới xong. Khi đưa tay nhận lấy quyển sổ, Hồ Văn Nhụ sợ đến mức dám ngước sắc mặt nữa.
Cũng chính vì , thấy biểu cảm đầy thâm ý của Nguyên Tu khi nhận lấy cuốn sổ từ tay Mộ Thanh.
Sổ sách và thư từ tuyệt đối thứ nàng đường từ huyện Phụng về kinh thành.
Chuyện liên quan đến quân Tây Bắc, chứng cứ tường tận như thế, nếu nàng trong tay từ sớm, lý gì nàng giấu nhẹm cho xem. Thế nên, nàng chắc chắn chỉ mới lấy những thứ gần đây.
Mộ Thanh sớm những lời bịa đặt lừa bá quan chứ chẳng thể nào qua mặt Nguyên Tu. Nàng cũng chẳng ý định che giấu , chỉ là lúc thời điểm thích hợp để toạc . Hai trao đổi ánh mắt. Sự thắc mắc đáy mắt hòa cùng sự thẳng thắn trong mắt nàng, khiến thoáng sửng sốt, đó vội vã cúi xuống xem sổ.
Hắn và nàng từng sinh tử, từng cùng nâng chén ánh trăng, cũng từng sóng vai sát cánh g.i.ế.c địch ngoài sa trường. Hắn tự nhiên hiểu nàng việc luôn chủ đích. Lúc nàng , ắt lý do riêng. Dẫu bằng chứng nàng giao cho cũng thể là giả. Cứ xem xem kẻ nào đục khoét bạc tuất của quân Tây Bắc tính tiếp.
Những ghi chép trong cuốn sổ quả đúng như lời Mộ Thanh . Từng khoản, từng nét đều rõ mồn một. Càng , sắc mặt Nguyên Tu càng trầm xuống.
Trên đại đường tĩnh lặng như tờ, chỉ tiếng lật giấy phật phật. Từng trang giấy ố vàng như những lưỡi đao cũ kỹ rỉ sét, chẳng đang cứa tâm can kẻ nào.
Mỗi năm triều đình rót bạc tuất cho huyện Phụng, rốt cuộc chảy tuột túi Hồ Văn Nhụ. Thậm chí năm ngoái, bạc mà Tri huyện huyện Phụng cống nạp cho Hồ Văn Nhụ còn vượt xa cả mức trợ cấp của triều đình. Không những , những khoản hiếu kính gửi cho Thứ sử Việt Châu và Hộ Tào đều ngoài tiền tuất . Đủ thấy sưu cao thuế nặng ở huyện Phụng tàn khốc đến nhường nào.
Việt Châu kề Tây Bắc, hầu như nhà nào cũng con cháu tòng quân. Những nam nhi dâng vì nước, ở quê nhà những nhận một cắc bạc tuất của triều đình, mà còn oằn lưng đóng sưu cao thuế nặng để quan huyện cống nạp cho quan lớn triều. Thử hỏi dân chúng sống lay lắt ? Bao nhiêu tướng sĩ hy sinh vì nước, cha già nơi nương tựa, vợ góa con côi cô độc yếu ớt, ngày ngày ăn cám nuốt rau để nuôi béo đám quan tham?