Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 376: Lớp lớp sương mù (1)

Cập nhật lúc: 2026-08-01 08:55:03
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc nàng tới Ngọc Xuân Lâu đ.á.n.h bạc, cả triều đình chẳng ai đoán mục đích thật sự của nàng. Ai cũng nàng ắt liên quan đến vụ án bạc tuất, nhưng cờ b.ạ.c suốt hai đêm, dù lột sạch quần của đám công t.ử bột kinh thành, nàng cũng chẳng thể lấy tiền thắng đó bằng chứng buộc tội.

Xét cho cùng, quan Thịnh Kinh là dòng dõi quyền quý, trong đó ít nhà truyền đời thịnh vượng trăm năm, tích lũy trong phủ vô cùng sung túc. Chút đỉnh tiền bạc mà đám con cháu đ.á.n.h mất chỉ như hạt cát trong sa mạc, chẳng thể gượng ép bảo đó là bạc tham ô từ tiền tuất của quân Tây Bắc. Thành thử những ngày qua chẳng ai hiểu thấu thâm ý đằng hành động của nàng.

Hóa đ.á.n.h bạc chỉ là tấm bình phong, thứ nàng thực sự thèm khát chính là những con dấu in ngân phiếu.

Tư ấn...

Thôi xong.

Các quan viên ngân phiếu đang gọn trong tay Mộ Thanh đồng loạt biến sắc. Một ý nghĩ xẹt qua đầu, thấy Mộ Thanh lôi từ trong n.g.ự.c một con dấu.

Hình dáng và kích thước của con dấu đó trùng khớp với tư ấn ngân phiếu của Hồ phủ.

So với sắc mặt của bá quan, vẻ mặt Nguyên Tu cũng phức tạp kém. Hắn liếc vạt áo Mộ Thanh. Từ lúc bắt đầu trưng bằng chứng, nàng thoạt tiên lôi sổ sách thư từ của huyện Phụng, đó là xấp ngân phiếu thắng cờ b.ạ.c hai đêm, bây giờ thêm cả con dấu... Trong nàng còn nhét bao nhiêu thứ nữa?

"Ta sai chiếu theo đó mà khắc một con dấu tư ấn của Hồ phủ, giả quản gia Hồ phủ đến ngân hiệu Hằng Thông tra sổ. Hồ đại nhân ngốc, ngân hiệu Hằng Thông là chỗ gửi gắm tiền riêng của nhà , tiền tuất quân đội chẳng dại gì mà đem cất ở đó. tung tích khoản bạc tại một tiền trang nhỏ xíu trong thành Thịnh Kinh”.

Mộ Thanh xong, lập tức sai gọi Nguyệt Sát đại đường. Bằng chứng mang theo quá nhiều, nhét xuể, đành nhờ Nguyệt Sát cầm hộ. Nàng nhận lấy một quyển sổ từ tay Nguyệt Sát, quơ quơ mặt Hồ Văn Nhụ.

Hồ Văn Nhụ vốn dĩ tối tăm mặt mũi khi thấy con dấu Mộ Thanh tự khắc. Giờ thấy bìa sổ vàng ố nọ, đó hằn rõ hai chữ mực cũ kỹ — Thăng Xương.

Tiền trang Thăng Xương.

Những mở ngân hiệu ở Thịnh Kinh đa phần đều móc ngoặc với các bậc quyền quý. Các phủ quan đều khố phòng, nếu đem bạc gửi tiền trang, thường sẽ chọn những nơi đáng tin cậy. Chưởng quỹ của các ngân hiệu, tiền trang, tiệm cầm đồ ở nội thành, nếu họ hàng xa của vị phu nhân nào đó, thì cũng là nhân của tổng quản nhà nào đó. Nói chung là đều dây mơ rễ má với các phủ quan viên. Không tầng quan hệ đó, các quan lớn chẳng đời nào yên tâm giao tiền cho.

Mà tiền trang Thăng Xương ở ngoại thành, chuyên nhận giao dịch của các thương hộ, khác biệt với các tiền trang ở nội thành, nên các quan triều chẳng ai mấy ấn tượng với nó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-376-lop-lop-suong-mu-1.html.]

đây chính là điểm cao minh của Hồ Văn Nhụ. Ai thể ngờ một khoản bạc lớn đến thế, đem gửi một tiền trang vô danh tiểu ở ngoại thành cơ chứ?

Ngay cả Hồ Văn Nhụ cũng ngờ Mộ Thanh thể đào . điều khiến càng lường là, Mộ Thanh biểu cảm của xong, dùng gương mặt phẳng lặng như mặt nước mà phán một câu xanh rờn:

"Chuyện rõ ràng chẳng chút khó khăn nào, dễ đoán — Nếu giấu một cái xác, cách nhất là nhét mộ của khác. Tương tự, nếu giấu một khoản tiền, cách nhất là ném nó một tiền trang ngập ngụa tiền bạc”.

Hồ Văn Nhụ tối sầm mắt. Nguyên tướng quốc khẽ nhíu mày đến mức khó nhận . Bá quan đồng loạt đưa mắt Mộ Thanh, Mộ Thanh cũng đang cau mày.

Sau rèm thiên đường, Bộ Tích Hoan cái cau mày của Mộ Thanh, khẽ bật khùng khục. Nàng chắc chắn đang nghĩ bá quan coi nàng là đồ ngốc.

Lúc cầm chiếc hộp gỗ từ huyện Phụng trong tay, Mộ Thanh ngờ vực Hồ Văn Nhụ sẽ đem giấu bạc ở ngoại thành. Vì Nguyên tướng quốc vốn dĩ đa mưu túc trí trân trọng danh tiếng, dù nhúng tay vụ án , lão cũng quyết đích dính dấp. Số tiền tuất khả năng do Hồ Văn Nhụ cất giữ. Làm , lỡ mệnh hệ gì, Hồ Văn Nhụ sẽ mũi chịu sào, còn lão cùng lắm chỉ là "che mắt".

Mặc kệ tin tin, lão đường đường là Tướng quốc nhiếp chính nhiều năm, trong triều chẳng ai dám vạch trần lão. Mà lão là phụ của Nguyên Tu, chỉ cần bằng chứng rõ ràng, Nguyên Tu dù hoài nghi đến mấy, xét tình cha con, vẫn tin tưởng lão.

Hồ Văn Nhụ giấu bạc, ba lựa chọn: Một là giấu ngân phiếu ở trong phủ, biệt viện hoặc đem chôn giấu ở chỗ khác như cách của Tri huyện huyện Phụng. Hai là đổi ngân phiếu tiền mặt, xây mật thất hoặc khố phòng cất giấu. Ba là đem gửi thẳng tiền trang.

Suy luận thứ nhất thành lập, bởi Nguyên gia ắt sẽ khởi sự, thái bình thịnh trị thì dùng ngân phiếu, chứ thời loạn lạc chẳng ai coi ngân phiếu gì, chỉ nhận tiền tươi thóc thật.

Suy luận thứ hai khả năng, nhưng việc vận chuyển bạc đó từ tiền trang ngoài sẽ tiêu tốn sức sức của, quá sức gây chú ý.

Suy luận thứ ba là con đường cất giấu thuận lợi nhất. Tuy rằng trông vẻ dễ phanh phui nếu xảy sự cố, nhưng ngoại trừ sợ Nguyên Tu phát hiện, Nguyên gia căn bản chẳng ngán ai. Mà vụ án nếu tình cờ bại lộ, e là đến tận khi Nguyên gia dấy binh, Nguyên Tu vẫn chẳng gì. Đã , chọn nơi cất giấu nhàn nhã thuận lợi nhất? Đứng từ góc độ tư duy ngược mà xét, giả sử Nguyên Tu phát giác vụ , điều đầu tiên nghĩ đến hẳn là bạc giấu tiệt ở nơi thâm sơn cùng cốc nào đó ai , chứ chẳng ở tiền trang.

Tiền trang tuyệt đối thể là ngân hiệu Hưng Long chuyên để rửa tiền, càng thể là ngân hiệu Hằng Thông nơi cất giữ bạc của Hồ phủ. Lựa chọn khả dĩ nhất là một ngân hiệu thứ ba, và ngân hiệu nhất định ở ngoại thành. Lý do vẫn là câu cũ: Nguyên gia sắp sửa hưng binh, để bạc ở ngoại thành xuất dùng sẽ tiện lợi hơn nhiều.

 

 

Loading...