Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 377: Lớp lớp sương mù (2)
Cập nhật lúc: 2026-08-01 08:55:04
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cho nên, nàng sai Nguyệt Sát lật tung các tiền trang ở ngoại thành.
Nguyệt Bộ vốn dĩ nổi danh giang hồ về tài thu thập tin tức, chẳng mấy chốc tra tiền trang Thăng Xương thường một kẻ bí ẩn lúc đêm hôm khuya khoắt. Hơn nữa, kẻ đó chính là quản gia của Hồ phủ. Ám vệ của Nguyệt Bộ liền đem tư ấn tự khắc, dịch dung thành quản gia Hồ phủ, ban đêm đột nhập tiền trang vờ dạo triều đình tra án gắt gao, cần lấy sổ sách để bảo quản. Thế là sổ sách êm ái lọt tay.
Đương nhiên những thủ đoạn Mộ Thanh thể toạc . Nàng ném thẳng quyển sổ cho Nguyên Tu, đương đường hỏi:
"Ngài là chủ soái quân Tây Bắc, ngân lượng trợ cấp triều đình rót xuống mỗi năm đều báo cáo cho ngài, tổng cộng là bao nhiêu?".
Nguyên Tu lật giở sổ sách, đáp ngay: "Năm trăm tám mươi bảy vạn lượng”.
Việc bạc tuất vô cùng để tâm. Số bạc triều đình báo xuống quân doanh hàng năm đều xem xét cẩn thận. Sau khi án phát, càng cho phóng ngựa đưa thư tám trăm dặm hỏa tốc về Tây Bắc lấy công văn báo cáo của triều đình trong suốt tám năm qua. Số lượng thể nhớ sai, tròn năm trăm tám mươi bảy vạn lượng.
"Vậy mà bạc ghi trong quyển sổ vượt qua con đó, tròn trĩnh hơn tám trăm vạn lượng”.
Lời của Mộ Thanh như sấm nổ ngang tai.
Lần nàng thẳng là Nguyên tướng quốc: "Tướng quốc đại nhân nếu bảo quyển sổ của huyện Phụng là giả mạo, thì quyển sổ thì ? Đây chính là quyển sổ lấy bằng tư ấn của Hồ đại nhân”.
Nguyên tướng quốc còn kịp hé răng, Mộ Thanh tiện tay rút quyển sổ từ tay Nguyên Tu , lật sột soạt, dừng đúng mấy trang gấp mép sẵn, cất cao giọng :
"Mùng ba tháng Ba năm Nguyên Long thứ mười sáu, nhập mười vạn lượng”.
"Rằm tháng Năm năm Nguyên Long thứ mười sáu, nhập năm vạn lượng”.
Đọc xong, nàng đưa tay về phía Nguyệt Sát: "Sổ”.
Nguyệt Sát móc từ trong n.g.ự.c đưa cho nàng, bá quan sững sờ.
Lại lòi cuốn sổ nữa ?
Chỉ thấy bìa sổ ghi rành rành hai chữ "Hưng Long", mí mắt Hồ Văn Nhụ giật liên hồi. Đây rõ ràng là sổ sách của ngân hiệu Hưng Long.
Mộ Thanh lật sột soạt, dừng đúng chỗ đ.á.n.h dấu, dõng dạc :
"Mùng ba tháng Ba năm Nguyên Long thứ mười sáu, xuất mười vạn lượng. Đóng tư ấn Hồ phủ”.
"Rằm tháng Năm năm Nguyên Long thứ mười sáu, xuất năm vạn lượng. Đóng tư ấn Hồ phủ”.
Đọc xong, Mộ Thanh lật ngược sổ , chĩa mặt giấy về phía bá quan, vung qua vung . Xong xuôi nàng đưa đến ngay mặt Nguyên tướng quốc, gõ cộc cộc hình con dấu đóng đó. Màu đỏ của tư ấn chói chang đến nhức mắt. Mộ Thanh vẫn buông tha, nàng lôi con dấu tư ấn Hồ phủ giả do tự tay khắc ướm lên hình con dấu trong quyển sổ, trùng khớp sai một ly.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-377-lop-lop-suong-mu-2.html.]
Nguyên tướng quốc nheo mắt, đáy mắt tựa hồ lóe lên tia dị quang. Sắc mặt lão cũng đen sầm như mực và nét mực hằn trang giấy, đen đỏ khó lường.
Mộ Thanh gập mạnh cuốn sổ cái "chát", âm thanh giòn giã khiến bá quan giật b.ắ.n . Nàng ném quyển sổ cho Nguyệt Sát, tiện tay lật quyển sổ của Tri huyện huyện Phụng , .
"Hai mươi tháng Hai năm Nguyên Long thứ mười sáu, triều đình cấp bạc tuất quân Tây Bắc mười lăm vạn lượng”.
"Hai mươi bảy tháng Hai năm Nguyên Long thứ mười sáu, cung phụng ân sư Hồ Văn Nhụ mười vạn lượng”.
"Mùng mười tháng Năm năm Nguyên Long thứ mười sáu, cung phụng ân sư Hồ Văn Nhụ năm vạn lượng”.
Trên công đường tĩnh lặng như tờ. Ngu ngốc đến mấy cũng , ba cuốn sổ sách — của huyện Phụng, ngân hiệu Hưng Long và tiền trang Thăng Xương, tuy theo thứ tự ngược , nhưng ngày tháng và tiền đều trùng khớp như khuôn đúc.
Đường từ huyện Phụng đến Thịnh Kinh mất năm sáu ngày. Mà ngày Tri huyện huyện Phụng dâng bạc cho Hồ Văn Nhụ và ngày Hồ Văn Nhụ ngân hiệu Hưng Long rút bạc khéo cách đúng năm ngày.
Mộ Thanh đưa hết ngân phiếu và tư ấn cho Nguyệt Sát, chỉ giữ ba cuốn sổ tay.
Nàng thẳng Nguyên tướng quốc, hỏi: "Số liệu trùng khớp , Tướng quốc đại nhân còn nghi ngờ điều gì nữa ? Đâu chỉ riêng khoản , ba cuốn sổ ghi chép chi li ba năm , khoản nào cũng ăn khớp với lệch một ly. Ngài cần tuốt luốt ?".
Còn cần nữa ?
Mộ Thanh triều quan lâu, nhưng bá quan cũng ít nhiều nắm phong cách việc của nàng. Nàng bao giờ tung hỏa mù, lời tất bằng chứng. Cứ tiếp, mất mặt cũng chỉ Nguyên tướng quốc.
Nguyên tướng quốc đang bưng chén , nắp chén va thành chén kêu lách cách. Âm thanh lanh lảnh vỡ vụn. Nhìn xuống bàn tay lão, những ngón tay bấu chặt đến tái nhợt, tựa hồ đang bóp nát chén .
Trong đại đường ngột ngạt như thể giông bão sắp ập tới.
Nguyên tướng quốc đột ngột xoay , ném mạnh chén Hồ Văn Nhụ, quát lớn:
"Chuyện mà ngươi đây hả?”.
Nước nguội lạnh, hắt ướt đẫm triều phục, bã văng đầy lên mặt Hồ Văn Nhụ. Sắc mặt lập tức chuyển sang màu xanh mét. Chén vỡ nát vụn chân như tuyết trắng. Hồ Văn Nhụ quỳ sụp xuống, sắc m.á.u triều phục đỏ rực, lớn tiếng kêu la:
“Tướng gia, hạ quan oan”.
Những năm qua gánh vác chuyện , bao giờ để xảy sơ suất. Không thể ngờ Nguyên Tu phát giác khoản bạc tuất vấn đề, càng ngờ Tướng gia cho phép tên Chu Nhị Đản đó nhúng tay điều tra. Hắn vốn dĩ nắm bắt tâm cơ của Tướng gia, chỉ mường tượng Tướng gia cho kỳ hạn ba tháng là quá ngắn ngủi, tên thiếu niên đó nhất định phá nổi án. Tướng gia ắt hẳn chỉ sỉ nhục . Ai dè đầy nửa tháng thu thập đủ bằng chứng, chỉ chĩa mũi nhọn , mà ngay cả Tướng gia cũng khó thoát khỏi sự nghi kỵ của bá quan.
Hắn theo phe Tướng gia nhiều năm, tự lợi hại của sự việc. Hắn tuyệt đối thể hé nửa lời chuyện dây dưa với Tướng gia. Hầu gia dù cũng là m.á.u mủ của Tướng gia, dẫu vụ liên quan đến cha , Hầu gia cũng thể g.i.ế.c cha, chỉ đành đem quăng cho lũ tướng sĩ Tây Bắc đang hừng hực lửa hận, lấy đó để khép vụ án. Nếu lúc bảo vệ Tướng gia, họa may Hồ gia còn tru di cửu tộc. Còn nếu c.ắ.n xé Tướng gia, Tướng gia sẽ vô sự, nhưng Hồ gia ắt chuốc họa diệt môn.