Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 383: Lựa chọn (1)

Cập nhật lúc: 2026-08-01 08:55:11
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong noãn các phía Đông của cung Vĩnh Thọ, Nguyên Mẫn đang tựa lưng giường ấm. Bà mặc chiếc váy màu mực đen, búi tóc cao, điểm xuyết trâm cài trang sức ngọc ngà, nhưng vẫn toát lên vẻ cao quý rạng ngời như một đóa mẫu đơn vương giả.

Khi Nguyên Tu bước , chiếc áo choàng lông cáo đen phủ kín tuyết trắng. Nguyên Mẫn khẽ thở dài, dường như đoán cảnh . Bà bước xuống khỏi chiếc giường ấm áp.

Cung cấm đêm khuya tĩnh mịch, ánh nến leo lét hắt bóng. Đôi mày của bà ánh lên vẻ xót xa. Nhận lấy chiếc khăn tay từ tay cung nữ, bà cẩn thận lau những bông tuyết vương đôi lông mày sắc lạnh của Nguyên Tu, cất giọng đầy trách móc:

"Cái thằng bé đúng là cứng đầu, xe liễn , cứ thích đội tuyết mà đến”.

"Trong cung cưỡi xe liễn là phạm quy củ”.

"Giờ cửa cung đóng, con lén lút hậu cung thăm cô mẫu thì đúng quy củ?".

"Đó là lệnh triệu kiến của cô mẫu, lát nữa con về ngay”.

Nguyên Mẫn dùng khăn tay lau nốt những bông tuyết còn đọng tóc mai của Nguyên Tu, khẽ thở dài mỉm lắc đầu:

"Con đấy , mười năm biên ải, bản lĩnh chẳng thấy tiến bộ, chỉ cái mồm mép là giỏi”.

Lúc , cung nhân giúp Nguyên Tu cởi áo choàng. An Hạc vẫy tay hiệu cho tất cả lui ngoài.

Nguyên Mẫn gật đầu: "Ngươi cũng lui !”.

"Lão nô tuân chỉ!”.

An Hạc cúi đầu đáp, giọng mềm mại chẳng khác gì nữ nhân. Khuôn mặt trát đầy phấn trắng, má hồng rực rỡ, thế nào cũng chẳng đoán tuổi tác thực sự của lão.

Các cung nhân trong noãn các lập tức lui sạch sẽ. Trên chiếc t.h.ả.m gấm hoa lộng lẫy trải giường ấm, chiếc bàn nhỏ đặt ngay ngắn, hương pha tỏa ngào ngạt. Nguyên Mẫn thong thả bước đến bên lò pha , xuống cạnh chậu mai đỏ rực rỡ, tự tay múc một chén nóng, vẫy tay gọi Nguyên Tu:

"Đến đây với cô mẫu một lát, uống chén nóng cho ấm ”.

Nguyên Tu bước tới đối diện bà, cung kính đưa hai tay nhận lấy chén . Nước còn quá nóng, cẩn thận đặt sang một bên, thẳng vấn đề:

"Cô mẫu gọi con đến đây, chuyện gì dặn dò?".

Nguyên Mẫn tay vẫn đều đặn khuấy nồi đun cùng hạt dưa, hạt quả. Mùi hương ngào ngạt, quyến rũ tỏa khắp gian phòng. Bà chậm rãi múc từng muôi , mắt chẳng buồn nâng lên, chỉ mỉm hỏi vặn :

"Con nghĩ xem?".

Nguyên Tu cúi gằm mặt. Ánh nến leo lét hắt lên giữa đôi mày, chập chờn như bao tâm sự chất chứa trong lòng .

"Hôm nay Kinh thành chỉ xảy duy nhất một chuyện động trời”.

"Chuyện đó dính líu đến cha con, nên trong lòng vui chứ gì?".

Nguyên Mẫn múc một chén , đưa lên miệng thổi nhẹ, giọng dịu dàng, êm ái.

"Đâu chỉ là vui”. Nguyên Tu hừ lạnh một tiếng, đau đớn lắc đầu.

Một lát , ngước mắt thẳng Nguyên Mẫn. Dù câu hỏi tiếp theo sẽ đẩy xuống vực sâu, nhưng tia hy vọng ánh lên trong mắt giống hệt như một đứa trẻ bơ vơ bấu víu sợi dây leo duy nhất bên bờ vực thẳm.

Hắn hỏi: "Cha việc tày đình ròng rã suốt tám năm, cô mẫu chuyện ?".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-383-lua-chon-1.html.]

Cô mẫu thương như con ruột, thầm mong bà hề . cũng hiểu, điều đó là thể nào.

Hắn hỏi cha chuyện , cha chẳng buồn thanh minh, cũng chẳng thừa nhận. Hắn đành đến hỏi cô mẫu, cầu mong bà sẽ cho một câu trả lời. Dù câu trả lời đó như nhát d.a.o đ.â.m thấu tim , cũng một trong nhà thể dứt khoát giải thoát cho khỏi mớ bòng bong .

Thế nhưng, Nguyên Mẫn trực tiếp trả lời, mà chỉ hỏi ngược : "Con còn nhớ câu lúc con lên đường, cô mẫu dặn dò ?".

Lúc lên đường?

"Cô mẫu từng dặn, triều cục quỷ quyệt khôn lường, chẳng chỗ cho bậc nam nhi chính trực nương . Lần trấn giữ biên ải, mong lúc trở về, trái tim sẽ sắc bén tựa chiến đao”.

Nguyên Tu rành rọt nhớ .

Năm , cha ép triều quan. Hắn vùng vằng chịu, trong lòng chán nản cùng cực, đành để phong thư lén lút phi ngựa thẳng biên ải. Nào ngờ rời khỏi Kinh thành, đến đình Thập Lý quan đạo thì chạm mặt cô mẫu. Chẳng ai nhận ý định bỏ nhà của , duy chỉ cô mẫu thấu, nên lén khỏi cung để tiễn đưa. Ngày hôm đó tại đình Thập Lý, vận nhung trang lạy tạ cô mẫu. Và lúc chia tay, bà tặng câu .

Nghe Nguyên Tu sai một chữ, ánh mắt Nguyên Mẫn lóe lên tia vui mừng. Bà gật gù: "Trái tim tựa chiến đao, trái tim con nay mài giũa thành đao ?".

Nguyên Tu thực tình hiểu ngụ ý của bà.

"Cô mẫu thấy đao trong lòng con vẫn nhuốm máu, lưỡi đao vẫn đủ sắc”.

"Con đóng quân ngoài biên ải, chống giặc Hồ, tiễu thổ phỉ, bảo vệ bờ cõi, bách chiến bách thắng. Lưỡi đao của con sớm nhuốm đầy m.á.u tươi, lau cách mấy cũng chẳng sạch, cô mẫu bảo sắc?".

Nguyên Tu kinh ngạc vặn .

Nguyên Mẫn khẽ lắc đầu, nhấp một ngụm . Bà lướt qua nồi đang sôi sùng sục cùng với hạt dưa, hạt quả, mỉm đầy thâm ý:

"Cô mẫu là thanh đao trong lòng con, chứ thanh đao tay con”.

Đao trong lòng?

"Kẻ nào tham ô bạc tuất của tướng sĩ quân , quan định tội thì g.i.ế.c. Câu , mới chính là thanh đao trong lòng con”. Nguyên Mẫn đột ngột lên giọng.

Thấy Nguyên Tu sững sờ, bà tiếp tục: "Chỉ tiếc là, thanh đao mới chỉ chớp lóe lưỡi đao, vẫn thực sự nhuốm máu”.

"Ý cô mẫu là con dùng tư hình, g.i.ế.c c.h.ế.t mười tên quan triều đình ?".

Đôi mắt Nguyên Tu ánh lên vẻ lạnh lẽo, gằn: "Nếu triều đình kết bè kết phái bao che, chịu định tội, con nhất định sẽ tay”.

"Vậy còn cha con thì ?". Nguyên Mẫn hỏi gọn lỏn.

Nguyên Tu sững bà. Thấy bà cúi đầu thưởng , dường như chỉ đang bâng quơ một chuyện vụn vặt, nhưng trong lòng Nguyên Tu nổi lên một trận cuồng phong dữ dội.

Hắn run rẩy hỏi: "Ý cô mẫu là… con g.i.ế.c cha?".

Nguyên Mẫn thủng thẳng uống cạn nửa chén mới ngẩng đầu lên. Bà chẳng thèm trả lời câu hỏi của , mà bẻ lái sang chuyện khác:

"Tu nhi, con cha con ba con trai, mà cô mẫu đặc biệt cưng chiều con ?".

Sóng lòng Nguyên Tu vẫn yên, nhưng vẫn đáp lời: "Vì con trạc tuổi với Cửu hoàng tử, chỉ lớn hơn một tuổi”.

 

Loading...