Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 384: Lựa chọn (3)
Cập nhật lúc: 2026-08-01 08:55:13
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyên Tu xong, ngây hồi lâu, chẳng nên nên . Hắn chỉ cảm thấy trái tim như xé nát, đau đớn nên lời:
"Hóa tất cả đều là mưu kế do cô mẫu và cha bày . Con g.i.ế.c cha thì coi như cắt đứt tình đồng chí. Ép con về phía gia đình là mục đích của hai . Nếu con chịu chọn, hai liền bức con chọn. Hai còn tính kế xa hơn nữa ? Vụ án do Anh Duệ điều tra, đám triều thần ngày định tội xử trảm, thù hận sẽ trút hết lên đầu Anh Duệ chứ chẳng ai tính sổ với con. Số tiền mà tra , con thể trả cho quân đội. Không bằng chứng xác đáng về việc cha tham ô, tướng sĩ sẽ sự thật, vẫn sẽ tiếp tục đội ơn con. Gia đình chấp nhận mất bạc để con lựa chọn về phía gia tộc, đồng thời cũng giúp con củng cố lòng quân, gieo mầm thù hận cho Anh Duệ. Đợi đến ngày luyện xong Thủy sư, cũng là lúc thu thập binh quyền và sát hại ?".
"Không sai!”. Nguyên Mẫn thừa nhận một cách dứt khoát.
Trong ánh mắt bà còn thấp thoáng vẻ hài lòng. Cuối cùng cũng hiểu những thủ đoạn lừa gạt, tranh giành quyền lực , chỉ là bình thường nghĩ đến mà thôi.
Nguyên Tu bật lớn, tiếng xé ruột xé gan, vang vọng giữa đêm lạnh chốn thâm cung, mà cô độc, sầu thảm.
Đột nhiên phắt dậy, lảo đảo suýt đổ cả lò , phẫn nộ quát hỏi: "Cô mẫu. Vì cứ ép con?”.
Hắn chỉ giữ vững biên cương, đền đáp ơn nước, khó đến thế. Sao khó khăn đến mức .
"Ta chính là ép con”.
Nguyên Mẫn cũng phất tay áo dậy. Tay áo thêu rồng phượng quét qua lật úp lò , bà nghiêm giọng quát:
"Kẻ nên nghiệp lớn phân biệt lấy bỏ. Sinh trong gia đình đế vương, những thứ tình nghĩa vớ vẩn là điều thừa thãi. Gia tộc chúng cũng , cần đến thứ tình cảm yếu đuối . Nếu , con sẽ giống như những thứ trái cây đun trong nồi , mặc cho khác tùy ý ninh nấu”.
Thảm trải sàn vương vãi những mảnh vỡ, bọn cung nhân bên ngoài thấy động nhưng chẳng ai dám ho he bước .
Nguyên Mẫn sải bước đến bên giường sưởi, lôi từ gối một con d.a.o găm, "choang" một tiếng, ném thẳng xuống ngay mặt Nguyên Tu. Cán d.a.o khảm vàng nạm ngọc bích, lưỡi đao sắc lẹm, lạnh lẽo đập mắt Nguyên Tu, buốt thấu tim gan.
"Ngay đêm nay, con đưa lựa chọn. Hoặc là từ bỏ tình cha con, hoặc là từ bỏ tình đồng đội. Nếu chọn vứt bỏ cái thứ nhất, đêm nay con hãy cầm con d.a.o găm , đ.â.m c.h.ế.t cô mẫu, về tướng phủ đ.â.m c.h.ế.t cha con. Đại nghĩa diệt , tướng sĩ sẽ nguyện thề sống c.h.ế.t theo con”.
Nguyên Tu trân trân con d.a.o găm, cả cứng đờ, thể nhúc nhích.
"Còn nếu chọn vứt bỏ cái thứ hai, con coi như chuyện cha con tham ô bạc trong quân. Lòng quân vẫn sẽ là của con. Còn tên thiếu niên , tuy là cựu thuộc hạ của con, nhưng con cần quản sống c.h.ế.t của ”.
Nguyên Tu ngẩng phắt lên, ánh mắt hằn học, thốt nên lời.
Nhìn ánh mắt đau đớn, phẫn uất của Nguyên Tu, Nguyên Mẫn thoáng lộ vẻ xót xa, bất đắc dĩ.
Giọng bà dịu : "Tu nhi, cô mẫu ép con chọn một bề, mà là ép con từ bỏ một thứ. Chỉ khi dứt bỏ những thứ tình cảm viển vông đó, lòng con mới cứng rắn như sắt đá, mới thể vượt qua chông gai bão táp cõi đời , mới nếm trải sự hối hận tột cùng khi vứt bỏ cả thiên hạ mà cũng chẳng giữ yêu thương nhất như cô mẫu từng. Tâm huyết của cô mẫu, con hiểu ”.
Nói đoạn, Nguyên Mẫn lưng , Nguyên Tu nữa. Giọng bà vương đầy sự mệt mỏi, nhưng vẫn kiên quyết:
"Con cứ từ từ mà nghĩ, cô mẫu sẽ từ từ đợi. Đêm nay, mạng sống của cô mẫu và cha con đều trong tay con”.
Nguyên Tu ngây ngẩn bóng lưng của Nguyên Mẫn, cúi xuống con d.a.o găm vứt đất. Đột nhiên ngửa mặt lên trời, bật cay đắng.
Nguyên Mẫn đợi lâu. Chỉ thấy một tiếng "keng" sắc lạnh vang lên phía , tiếng rít chói tai dội xà nhà. Bà cũng nở một nụ thê lương, từ từ nhắm nghiền mắt . cảm giác đau đớn thấu tim như dự tính hề ập đến. Thay đó là một tiếng rên rỉ nghèn nghẹn vang lên từ phía .
"Phập”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-384-lua-chon-3.html.]
Nguyên Mẫn giật nảy mở bừng mắt, vội vã ngoắt . Chỉ thấy Nguyên Tu đang quỳ sụp đất, con d.a.o găm cắm ngập lồng ngực. Máu tuôn xối xả nhuộm đỏ cả vạt áo, rỏ xuống tấm t.h.ả.m lông quý giá những vệt đỏ chói lọi.
"Tu nhi”.
Nguyên Tu đưa tay bịt chặt vết thương ngực, mặt mày tái mét. Hắn khó nhọc thốt lên từng chữ:
"Cô mẫu đối xử với con như con ruột, cha tuy là nịnh thần nhưng công sinh thành dưỡng dục. Con... thể xuống tay . Mạng sống coi như đền đáp công ơn cho cha. Chỉ là từ nay về , con còn mặt mũi nào đối diện với các tướng sĩ nữa, cũng còn xứng đáng chiếc ghế chủ soái của quân Tây Bắc”.
Nước mắt Nguyên Mẫn tuôn như suối.
Bà lao tới, dùng tay giữ chặt lấy miệng vết thương n.g.ự.c , gào lên: "Đừng nữa. Người . Người mau lên”.
Cánh cửa điện đột ngột bật mở. An Hạc dẫn theo một đám cung nhân ùa . Nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng trong điện, tất cả đều c.h.ế.t sững.
"Truyền Thái y. Cử thêm thỉnh Cẩn Vương tới đây”.
Không đợi Nguyên Mẫn lên tiếng, An Hạc sang phân phó cho cung nhân phía .
"Ngươi đích thỉnh Cẩn Vương”.
Nguyên Mẫn giữ chặt vết thương của Nguyên Tu lệnh.
An Hạc ngước mắt bà, cung kính cúi đầu đáp: "Bẩm Thái Hoàng Thái hậu, nếu lão nô , e là Cẩn Vương sẽ chịu tới”.
Nguyên Mẫn sững . Lúc bà mới sực nhớ vài chuyện cũ. Quan tâm tắc loạn, bà quên khuấy mất mớ ân oán năm xưa. Máu từ n.g.ự.c Nguyên Tu vẫn tuôn xối xả, bà chẳng còn tâm trí để chuyện khác, liền gắt:
"Ai cũng , mau chóng rước cung”.
An Hạc lệnh. Trước khi lui , lão phái hai cung nhân dọn dẹp giường êm để lát nữa khiêng Nguyên Tu nghỉ. Hai cung nhân bước noãn các, An Hạc dẫn đám cung nhân còn kịp lùi khỏi cửa thì Nguyên Tu đột nhiên gạt tay Nguyên Mẫn . Hắn dùng mũi chân điểm xuống sàn, tung bay vút khỏi tẩm điện.
"Tu nhi!”.
Nguyên Mẫn lảo đảo chạy theo ngoài. Chỉ kịp thấy hình cao lớn của Nguyên Tu tan biến bóng đêm mịt mùng, kinh động cả toán lính canh gác trong cung.
"Có thích khách!”. Bọn lính canh đồng loạt giương cung, nhắm thẳng lên màn đêm đen đặc.
"Truyền ý chỉ của Bổn cung. Cấm b.ắ.n tên. Kẻ nào dám tổn thương Tu nhi, Bổn cung bắt cả nhà bồi táng”.
Nguyên Mẫn túm chặt lấy An Hạc, lớn tiếng quát tháo.
An Hạc lệnh lui xuống. Nguyên Mẫn lặng xa xăm. Tuyết rơi trắng xóa cả một góc trời, Nguyên Tu để một vệt m.á.u dài chạy dọc đường hướng ngoài cung cấm.