Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 385: Trả ấn từ quan (1)

Cập nhật lúc: 2026-08-01 08:55:14
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tại Trấn Quân Hầu phủ.

Triệu Lương Nghĩa và Vương Vệ Hải vẫn ngủ. Hai đang trong noãn các tung xúc xắc giải khuây. Quy định trong quân đội cấm cờ b.ạ.c nghiêm ngặt, nhưng nay đang ở nhà, đến ngày ngoại ô rèn binh, hai rúc trong Hầu phủ suốt ngày cũng chán. Bữa thấy Mộ Thanh đ.á.n.h bạc thả cửa ở Ngọc Xuân Lâu, hai góp mặt mà cơn thèm cờ b.ạ.c nổi lên. Thế là hai bèn kiếm bộ xúc xắc đổ vài ván giải sầu.

Đang lúc hăng say sát phạt thì bỗng thấy tiếng gió rít xen lẫn tiếng y phục bay phần phật. Hai biến sắc, một kẻ nhảy vọt khỏi cửa sổ, kẻ tông cửa chạy . Cả hai chỉ kịp thấy một bóng vút qua đỉnh đầu, lao thẳng về hướng thư phòng.

"Hơ. Đêm hôm khuya khoắt dám xông Hầu phủ ?".

Triệu Lương Nghĩa thích thú xắn tay áo lên.

"Ở cái đất Thịnh Kinh chán c.h.ế.t. Chắc tiểu gia ngứa ngáy chân tay nên cử thích khách đến cho giải khuây đây mà?".

Triệu Lương Nghĩa hô hoán bắt thích khách, dẫn theo một toán binh rầm rập chạy đến thư phòng. Vừa tới cửa thấy Nguyên Tu loạng choạng bước . Cả đám thấy cảnh tượng mắt thì mặt mũi tái mét.

Nguyên Tu một tay ôm chặt lấy ngực, tay xách một cái tay nải gấm, rõ bên trong đựng thứ gì. Ngực cắm ngập một con d.a.o găm. Máu từ trong n.g.ự.c rịn qua kẽ tay chảy ròng ròng. Sắc mặt còn trắng bệch hơn cả tuyết.

"Đại tướng quân”.

"Thằng khốn nào dám đ.â.m ngài? Lão t.ử liều mạng với nó”.

"Mau. Gọi Thái y”.

Bên ngoài thư phòng ồn ào hỗn loạn, nhưng đám binh hành động nhịp nhàng. Một toán hỏa tốc lao cung thỉnh Thái y, toán khác phi ngoại ô tìm tới Cẩn Vương phủ, toán còn chạy đến đỡ lấy Nguyên Tu. chỉ thều thào đáp " ", tung lên, lao thẳng về hướng hoàng cung.

Triệu Lương Nghĩa và Vương Vệ Hải thấy lao về phía hoàng cung, nhưng dám chắc định đó . Hai cuống quýt gọi chuẩn ngựa, hớt hải đuổi theo Nguyên Tu đường cái.

Nguyên Tu tới cửa cung, mượn thế nhảy vọt lên tường thành. Bọn cung nhân thấy , chẳng ai dám cản.

Cả ngày hôm nay trong triều đình chuyện động trời, đêm nay trong cung cũng rối loạn kém. Lính canh trong cung nhận lệnh của Thái Hoàng Thái hậu là b.ắ.n tên Nguyên Tu, nhưng ngờ . Có điều, hướng là cung Vĩnh Thọ, mà là... Điện Dưỡng Tâm.

Điện Dưỡng Tâm là nơi nghỉ ngơi của Hoàng đế, bên ngoài Ngự Lâm Vệ canh gác cẩn mật. Nguyên Tu ngang nhiên xông như , e là khó tránh khỏi kiếp vạn tiễn xuyên tâm.

Vừa tới ngoài điện, Ngự Lâm Vệ đồng loạt tuốt kiếm. Ánh kiếm sáng rực, sát khí đằng đằng. Lý Triều Vinh giơ tay hiệu cho cấp yên.

Lúc , cánh cửa phía lưng mở . Phạm Thông ôm một cây phất trần bước ngoài. Dù đêm nay trong cung biến lớn, nhưng vẫn mặt trơ trán bóng, thèm chớp mắt lấy một cái, lạnh nhạt cất lời:

"Hầu gia đêm hôm xông cung cấm, chuyện gì khẩn cấp?".

Nguyên Tu quỳ sụp xuống, đầu gối đập thủng một lỗ nền tuyết trắng, giọng khản đặc:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-385-tra-an-tu-quan-1.html.]

“Thần là Trấn quân Hầu Nguyên Tu, cung thỉnh diện thánh”.

Nghe , Phạm Thông lẳng lặng trong truyền lời.

Một lúc bước , lớn tiếng thông báo: "Bệ hạ chỉ, tuyên Trấn quân Hầu diện thánh”.

Nguyên Tu khó nhọc lên. Lý Triều Vinh bước tới chặn : "Phiền Hầu gia giao cái tay nải cho mạt tướng”.

Nguyên Tu hiểu rõ luật lệ trong cung, bèn đưa tay nải gấm cho Lý Triều Vinh. Lý Triều Vinh liếc con d.a.o găm cắm n.g.ự.c Nguyên Tu. Con d.a.o càng thể mang điện gặp mặt vua. gì, chỉ cầm tay nải theo Nguyên Tu trong. Trước khi điện, lén mở tay nải xem, lập tức tỏ vẻ kinh ngạc.

Trong noãn các phía Đông, Bộ Tích Hoan khoác hoàng bào bước . Mái tóc đen vẫn để xõa. Lúc Nguyên Tu quỳ sẵn trong điện, chiếc tay nải bên cạnh mở tung. Bên trong là ấn soái của quân Tây Bắc, đó còn in hằn năm dấu ngón tay dính m.á.u đỏ tươi.

"Ái khanh ý gì?".

Bộ Tích Hoan liếc chiếc ấn soái, ánh mắt hề d.a.o động, chỉ chăm chăm vết thương n.g.ự.c Nguyên Tu.

"Phụ của thần tham ô bạc tuất của quân đội. Thần xin chuộc tội phụ , giao trả ấn soái của quân Tây Bắc”.

Nghe lời , ánh mắt Bộ Tích Hoan vẫn tĩnh lặng. Lần , thậm chí thèm liếc chiếc ấn soái, lạnh nhạt đáp:

"Ái khanh ? Vụ án sáng nay điều tra rõ ràng. Những quan viên dính líu tống thiên lao chờ xét xử, liên quan gì đến Tướng quốc ?".

Nguyên Tu im lặng. Hắn tự điểm huyệt lớn bảo vệ tâm mạch, dựa võ công thâm hậu mới gắng gượng đến giờ. Giờ đây, chỉ còn ý chí giữ quỳ vững ở nơi .

Bộ Tích Hoan liếc Phạm Thông. Phạm Thông rút từ trong tay áo một chiếc hộp gấm, đưa đến mặt Nguyên Tu:

"Ái khanh thương nhẹ, hãy lo trị thương . Thuốc là thần d.ư.ợ.c do Trẫm đem từ Vương phủ , tác dụng ôn trung cầm máu, kéo dài mạng sống và bổ sung khí huyết”.

Nguyên Tu chằm chằm lọ thuốc, nhưng hề nhúc nhích. Thấy nhúc nhích, Phạm Thông cũng im như tượng, chiếc hộp gấm vẫn cứ lơ lửng mặt .

Bộ Tích Hoan cất giọng đều đều: "Ái khanh là bậc hiền tướng giỏi, chắc hẳn hiểu rõ luật pháp chỗ cho tình cảm riêng. Đừng chuyện liên quan đến Tướng quốc, dù liên quan thật, cũng chẳng cái luật nào cho phép con cái chuộc tội phụ ”.

Nguyên Tu ngẩng lên .

Bộ Tích Hoan đang thong thả tựa chiếc giường êm, ánh sáng rực rỡ từ chiếc đèn cung đình hình chín con rồng hắt lên khuôn mặt . Giữa đôi lông mày của bậc đế vương toát lên vẻ lười biếng, dửng dưng. Đôi mắt sâu thẳm như đại dương, khó lường khôn tả. Cơn đau nhói xé nát lồng n.g.ự.c cho phép Nguyên Tu cầm cự lâu hơn nữa.

Hắn cố thốt một câu cuối cùng: "Mong Bệ hạ thu hồi ấn soái”.

 

Loading...