Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 386: Trả ấn từ quan (2)

Cập nhật lúc: 2026-08-01 08:55:15
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cho Trấn Quân Hầu uống thuốc”.

Bộ Tích Hoan chẳng buồn nhắc chuyện ấn soái, chỉ hướng về phía Phạm Thông mà lệnh.

Phạm Thông lĩnh chỉ, lôi từ trong hộp gấm một viên linh đan. Vừa định cho Nguyên Tu dùng, thì ngoài điện bỗng văng vẳng tiếng tiểu thái giám: "Thái Hoàng Thái hậu giá lâm”.

Tiếng bẩm báo dứt, Nguyên Mẫn An Hạc dìu hớt hải bước Đông Noãn Các của điện Dưỡng Tâm. Ánh mắt bà va ngay con ấn soái chỏng chơ đất, sắc mặt lập tức đổi. Ngước lên thấy viên t.h.u.ố.c tay Phạm Thông, sắc mặt bà thêm phần khó coi.

Khóe môi Bộ Tích Hoan khẽ nhếch lên một nụ nhạt nhẽo, uể oải lên hành lễ: "Nhi thần thỉnh an Lão tổ tông”.

Nguyên Mẫn gằn: "Hoàng đế đêm hôm khuya khoắt gặp ngoại thần, đang trọng thương thế , truyền ngự y?".

Nụ môi Bộ Tích Hoan càng sâu hơn: "Ngự y Lão tổ tông rước cả , Trẫm cũng gọi chẳng . Nhớ trong cung sẵn kỳ dược, Trẫm đành lấy ban thưởng ”.

Nguyên Mẫn cứng họng, liếc xéo viên t.h.u.ố.c tay Phạm Thông, phẩy tay gạt : "Hoàng đế . Đã sẵn ngự y chầu chực ở cung Vĩnh Thọ, thì mau khiêng tới đó chữa trị thôi. Người ”.

An Hạc dẫn theo đám cung nhân ùa . Sắc mặt Nguyên Tu trắng bệch như tuyết, vội vã vái lạy Bộ Tích Hoan loạng choạng dậy, gạt phắt tay cung nhân, tự bước khỏi điện Dưỡng Tâm. Lúc cũng chẳng thèm ngó ngàng tới ấn soái. Vừa bước tới cửa điện, lặng lẽ vận khí, dùng khinh công lao vút ngoài hoàng cung.

"Hầu gia!”.

Chẳng ai ngờ một kẻ thương nặng đến thế mà vẫn còn sức bay lượn . Bọn cung nhân lơ đễnh để thoát , sợ hãi hét lên.

"Tu nhi?".

Nguyên Mẫn vội vàng bước thì bóng khuất lấp trong làn tuyết mù mịt, ngày một xa dần.

Bà vội lệnh: "Mau đuổi theo ngoài cung, bảo ngự y theo luôn”.

Đám cung nhân cuống cuồng chạy , bên ngoài điện Dưỡng Tâm rối bời như mớ bòng bong.

Nguyên Tu đến cổng cung, sức cùng lực kiệt, nhảy vọt lên nữa. Đám lính gác thấy liền hớt hải mở cửa. Hắn lảo đảo bước , chân nọ đá chân , ngã gục ngay cổng hoàng cung.

Lúc , Triệu Lương Nghĩa và Vương Vệ Hải đang sốt ruột chờ đợi cùng toán binh cổng cung. Thấy tình hình nguy cấp, hai vội vàng xốc lên:

"Mau về Hầu phủ”.

Khi đưa Nguyên Tu về tới phủ, Triệu Lương Nghĩa và Vương Vệ Hải lập tức chia hai ngả, một ngả phi nước đại đến Tướng phủ báo tin, ngả còn xộc thẳng tới Đô đốc phủ.

Lúc bấy giờ Mộ Thanh lên giường nghỉ. Buổi tối Nguyệt Sát truyền tin Bộ Tích Hoan đêm nay tới, nên nàng cũng ngủ sớm. Nào ngờ chợp mắt, Dương thị và Lưu Hắc T.ử hớt hải tông cửa xông .

"Đô đốc, nguy to . Triệu tướng quân bên Hầu phủ phái sang báo Hầu gia trọng thương, xin ngài qua xem thử”.

Tiếng bước chân rầm rập chạy lên lầu đ.á.n.h thức Mộ Thanh. Nghe tiếng bước chân gấp gáp, nàng đoán ngay chuyện chẳng lành, nhưng chẳng ngờ xảy chuyện là Nguyên Tu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-386-tra-an-tu-quan-2.html.]

"Chuẩn ngựa”.

Nàng cần đoán già đoán non chuyện gì xảy , chỉ lệnh một tiếng mặc kệ khác ở đó, vội vã bật dậy, mặc quần áo ngay trong màn.

Mấy ngày nay nàng vẫn luôn giữ thói quen , hễ tỉnh giấc là bước khỏi màn ngay. Dương thị và Lưu Hắc T.ử cũng quen, chỉ thấy khó hiểu một thiếu niên đường đường chính chính mà y phục tránh mặt khác, e thẹn chẳng khác nào mấy cô gái mới lớn. Vị Đô đốc của bọn họ nay như .

Đêm nay tình hình nguy ngập, chẳng ai bận tâm nhiều. Cả hai lệnh vội vã thực hiện nhiệm vụ, kẻ lo ngựa, lo gọi Nguyệt Sát.

Nguyệt Sát luôn coi Mộ Thanh là bảo bối, vốn chẳng ưa nàng gần gũi Nguyên Tu. Đêm nay tin Nguyên Tu trọng thương, nhiều lời, lẽo đẽo theo nàng phi thẳng đến Hầu phủ.

Hầu phủ sáng rực như ban ngày. Dưới dãy đèn lồng rực rỡ ngoài hành lang phòng khách, Mộ Thanh thấp thoáng thấy một bóng chắp tay lưng . Tuyết rơi dày đặc che khuất dung mạo đó, nhưng dáng dấp thì chắc mẩm là Nguyên Tướng quốc.

Sốt ruột xem tình hình của Nguyên Tu, Mộ Thanh bỏ qua nghi lễ, theo binh thẳng Noãn Các phía Tây ở hậu viện.

Triệu Lương Nghĩa đang bồn chồn qua bên ngoài, ngẩng lên thấy Mộ Thanh liền mừng quýnh:

"Cuối cùng thì cũng tới. Hồi cuối năm ngoái vết thương do tên cắm trúng Đại tướng quân ở địa cung là do chữa khỏi, mau xem xem rút con d.a.o găm . Lũ ngự y đúng là một lũ vô dụng”.

Mặt Triệu Lương Nghĩa đầy sát khí. Vương Vệ Hải vội ngăn : "Bé mồm thôi. Chẳng ngự y bảo Đại tướng quân cần tịnh dưỡng ?".

"Không rút d.a.o thì tịnh dưỡng cái nỗi gì”.

"Suỵt”.

Nghe , sắc mặt Mộ Thanh tối sầm, sải bước trong.

Trong phòng vang lên tiếng thúc giục: "Cẩn Vương vẫn đến? Phái thêm cổng thành xem ”.

"Quận chúa cứ an tâm, tuy Cẩn Vương gia dọn trang viên ngoại thành, nhưng hoàng cung, Hầu phủ và Tướng phủ đều phái ba lượt thỉnh. Cổng thành nội ngoại đêm nay đều mở toang, chỉ vì tuyết lớn ngập đường khó khăn nên mất nhiều thời gian hơn một chút. May Hầu gia vẫn còn ngự y túc trực bên cạnh…”.

Mộ Thanh đẩy cửa bước , câu an ủi dang dở bỗng im bặt. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cửa, ai cũng tưởng Vu Cẩn tới, mặt mày hớn hở. Vừa thấy , nụ môi họ lập tức tắt ngấm.

Mộ Thanh và Nguyệt Sát sững ngoài cửa. Noãn các chia hai gian trong ngoài, gian ngoài vài bà t.ử và nha chầu chực, một phu nhân ăn mặc lộng lẫy một thiếu nữ dung mạo tú lệ dìu dắt. Thiếu nữ trạc tuổi cập kê, đường nét khuôn mặt vài phần hao hao vị phu nhân. Có lẽ hai chính là Hoa Quận chúa - của Nguyên Tu và Nguyên Ngọc - cô em gái ruột của .

"Nhà ngươi là ai?".

Nguyên Ngọc chẳng vẻ gì là nữ nhi chốn khuê các, thấy nam t.ử vội né tránh, ngược còn lớn tiếng gặng hỏi.

"Mạt tướng, Đô đốc Thủy sư Giang Bắc - Chu Nhị Đản”.

Mộ Thanh ôm quyền hành lễ: "Bái kiến Hoa Quận chúa, Thất tiểu thư”.

 

Loading...