Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 389: Oan gia ngõ hẹp (1)
Cập nhật lúc: 2026-08-01 08:55:18
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cả trong lẫn ngoài phòng im ắng đến độ một tiếng kim rơi cũng thể thấy mồn một, khí ngột ngạt bao trùm.
Nguyên Mẫn, bậc mẫu nghi thiên hạ Thái Hoàng Thái hậu, nay chầu chực ngoài phòng, Hoa Quận chúa và Nguyên Ngọc kề bên. Trong phòng, ngự y lấm la lấm lét, trong khi vị Hoàng đế chễm chệ chung bàn với một kẻ bề . Mà tên bề đó những mặt dày lì đấy, từ đầu chí cuối cũng chẳng buồn ngẩng đầu ngó ngàng tới ai.
Mộ Thanh vẫn cặm cụi vẽ bức họa của , bức nào xong là tiện tay vứt sang một bên cho ráo mực. Bộ Tích Hoan lật giở từng bức. Một bức vẽ trái tim bổ đôi, đề chữ "Sơ đồ giải phẫu tâm nhĩ trái", bức khác vẽ nửa , xương sườn bao bọc lấy tim phổi, chú thích "Vị trí của tim và phổi". Lại còn hai bức vẽ "Mặt ngoài phổi trái" và "Mặt trong phổi trái" nữa chứ.
Nàng vẽ nhanh thoăn thoắt, nét bút chân thực đến mức rợn , từng mao mạch tim phổi đều phác họa tỉ mỉ. Năm bức họa thành chỉ trong chớp mắt, dường như nàng vẽ vẽ hàng ngàn , thấu từng ngóc ngách, nhắm mắt cũng thể mường tượng .
"Mang màu vẽ tới đây”.
Vẽ xong, Mộ Thanh cầm năm bức sơ đồ giải phẫu lên ngắm nghía, đoạn gắt gỏng lệnh.
Nguyên Mẫn đang sững ngoài phòng, Bộ Tích Hoan chình ình đối diện, mà Mộ Thanh coi họ như khí, thái độ bơ lác đến mức khó tin.
"Mau lấy”. Hoa Quận chúa vội vàng hối thúc đám bà t.ử phía .
Một loáng , màu vẽ mang tới bày lên bàn. Mộ Thanh chấm bút, thoăn thoắt tô màu cho mấy bức vẽ giải phẫu. Tim nhuộm đỏ tươi, phổi tô nâu nhạt, động mạch chủ viền đỏ, động mạch phổi viền xanh, khí quản thì dát vàng. Đặc biệt, trong hai bức vẽ phổi trái, nàng còn kỳ công chia thành từng mảng màu riêng biệt, dùng đến cả thảy bảy sắc thái khác .
Tô màu xong xuôi vẫn chịu dừng, Mộ Thanh đợi màu khô nắn nót lấy bút tiểu khải chú thích từng bộ phận bằng những dòng chữ nhỏ li ti.
Trên "Sơ đồ giải phẫu tim", nàng ghi chú rành mạch: cung động mạch chủ, dây chằng động mạch, động mạch phổi, tiểu nhĩ trái, nhánh nhĩ trái, tĩnh mạch lớn của tim, tâm thất trái, đỉnh tim.
Sang "Sơ đồ giải phẫu tâm nhĩ trái", nàng tỉ mỉ chú thích: động mạch chủ, động mạch phổi, tĩnh mạch phổi, tâm nhĩ trái, van hai lá, tâm thất trái, vách liên thất.
Đến cả hai bức vẽ mặt trong và mặt ngoài của phổi trái, nàng cũng phân định rõ ràng chín vùng: phân thùy đỉnh, phân thùy đỉnh, phân thùy , phân thùy ...
Bọn ngự y trố mắt , bắt mạch cũng quên, kê đơn cũng bỏ, dán mắt mặt bàn, mặt mũi đờ đẫn, mồm chữ O mắt chữ A kinh ngạc.
Năm bức họa, sống động như thật, chú thích tường tận, rõ ràng.
Đó là năm bức vẽ mà dù lật tung y thư sử sách cũng đừng hòng tìm thấy, năm bức vẽ mà những thần y bậc nhất của Thái y viện mơ cũng chẳng dám nghĩ tới. Hình ảnh kỳ dị, từ ngữ mới lạ, khiến đám mọt sách y học ngứa ngáy trong lòng, hận thể giằng lấy mà xem cho tường tận.
cũng kẻ bán tín bán nghi. Những bức họa lạ hoắc, từ ngữ càng từng qua. Thằng oắt con học mớ lý thuyết đó ở , lấy gì đảm bảo là nó vẽ đúng?
Mộ Thanh chẳng rảnh mà để tâm đến ai. Hoàn thiện xong năm bức vẽ giải phẫu, nàng ngẩng lên, phòng hờ vạn nhất, lạnh lùng ban một mệnh lệnh:
"Lệnh cho đến nghĩa trang, xem xác c.h.ế.t nào mới mất một hai ngày, mang tới đây chuẩn sẵn sàng”.
Yêu cầu kỳ quái khiến Hoa Quận chúa chần chừ phái ngay. Đám trong và ngoài phòng thấy đều bộ mặt quái dị, vài bà tử, nha còn lộ rõ vẻ tức tối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-389-oan-gia-ngo-hep-1.html.]
Hầu gia đang thập t.ử nhất sinh, trong phủ bắt mang thêm cái xác c.h.ế.t tới, xui xẻo đến thế là cùng.
Chẳng lẽ thằng nhãi trù ẻo Hầu gia c.h.ế.t ?.
Thế nhưng, Thái Hoàng Thái hậu và Thánh thượng đang sờ sờ đó, ai mà dám hó hé nửa lời.
Duy chỉ Nguyên Ngọc là to gan lớn mật dám hỏi: "Lục ca đối xử với Đô đốc đến nỗi tệ, cớ Đô đốc sai mang xác c.h.ế.t tới Hầu phủ? Bộ thấy xui xẻo ?".
"Xui xẻo quan trọng hơn, cứu mạng ca ca ngươi quan trọng hơn?".
Mộ Thanh ngẩng mặt lườm Nguyên Ngọc.
Nhớ Nguyên Tu đỗi cưng chiều cô em gái , nàng bèn hạ giọng giải thích: "Chờ Vu Cẩn đến, sẽ cùng hợp sức rút d.a.o cho ca ca ngươi. Mấy bức họa là vẽ riêng cho Vu Cẩn xem, để nắm rõ vị trí d.a.o cắm, từ đó đường mà tránh. Thế nhưng vạn nhất Vu Cẩn hiểu, hoặc vết thương của ca ca ngươi phức tạp, mấy bức họa khó mà diễn tả hết . Lúc đó, cái xác c.h.ế.t sẽ là vị cứu tinh của chúng . Người xưa câu, trăm bằng một thấy. Ta thể dùng một con d.a.o y hệt, cắm cái xác với cùng một góc độ để mô phỏng vết thương, từ đó tìm phương án nhổ d.a.o an nhất”.
Đó là cách "chữa cháy" cuối cùng. Trong cảnh thiếu thốn dụng cụ y tế, con d.a.o cắm Nguyên Tu cho phép rút thứ hai, một sai sót nhỏ nhất cũng trả giá bằng mạng sống. Việc mổ xác để mô phỏng chấn thương tuy tốn nhiều thời gian và công sức, nhưng liệu Nguyên Tu đủ sức cầm cự đến lúc đó vẫn là một dấu hỏi lớn. Bởi , nàng mới cất công vẽ mấy bức sơ đồ giải phẫu , định bụng cho Vu Cẩn nghiên cứu kỹ lưỡng . Nếu lĩnh hội , may khỏi cần đụng tới mổ xẻ.
Mộ Thanh tuy lời giải thích, nhưng cách của nàng quả thực phần kinh dị, khiến Nguyên Ngọc cứ mắt tròn mắt dẹt, kịp hồn.
Nghe xong, Nguyên Mẫn liền sai An Hạc: "Ngươi cho ngay”.
Đừng là một xác c.h.ế.t, cho dù tàn sát cả thiên hạ để cứu Tu nhi, bà cũng chẳng ngán.
"Lão nô tuân chỉ".
An Hạc điệu đà, xong ngước Mộ Thanh, hỏi kháy: "Cơ mà, Đô đốc cần xác mới tinh tươm, c.h.ế.t mười, hai mươi hôm thì ươn mất nhỉ? Hay là... g.i.ế.c quách một cho tiện?".
Bộ Tích Hoan xong, lén liếc Mộ Thanh với vẻ lo ngại.
Mộ Thanh sang An Hạc, đập mắt là một gã thái giám mũ áo lộng lẫy, phấn son lòe loẹt, đuôi mắt còn đ.á.n.h phấn đỏ chót. Chẳng rõ lão bao nhiêu tuổi, chỉ thấy toát lên vẻ ẻo lả, ớn lạnh. Nàng khẽ nheo mắt, hai tay bất giác nắm chặt.
Lão thái giám ăn vận lộng lẫy, kè kè bên cạnh Thái Hoàng Thái hậu, chẳng lẽ là Tổng quản cung Thịnh Kinh... An Hạc?
An Hạc. An Hạc.