Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 390: Oan gia ngõ hẹp (2)

Cập nhật lúc: 2026-08-01 08:55:19
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộ Thanh chằm chằm gã thái giám ái nam ái nữ . Ánh nến bàn bập bùng, như một ngọn lửa nhảy múa giữa hai hàng chân mày nàng. Trong cơn hoảng hốt, nàng thấy hình bóng cha lúc chia xa, cái xác đắp chiếu cỏ lộ đôi giày quan ở nghĩa trang, mùi xú uế của t.ử thi bốc lên, lạnh từ đôi cánh tay đặt lên vai nàng đoạn đường cuối cùng đưa tiễn cha...

Tất cả như một đoạn phim tua chậm, rõ nét tựa mới hôm qua.

Kẻ thủ ác hạ độc đang sờ sờ ngay mặt. Mộ Thanh nắm chặt tay, nín thở, sát khí cuồn cuộn dâng lên trong lòng. Giữa lúc nộ khí xung thiên, chuẩn bùng phát thành hành động thì bên tai nàng bỗng văng vẳng một giọng .

"Thanh Thanh, bình tĩnh. Nàng nhớ những lời với nàng hôm nọ ?".

Giọng bớt vài phần lười biếng, thêm đó chút ấm áp tựa gió xuân, lạ lùng , nó khiến tâm hồn nàng bình lặng .

Mộ Thanh giật bừng tỉnh. Đáy mắt nàng lóe lên tia thịnh nộ liền vội sang Bộ Tích Hoan, nhờ mà che giấu sự dò xét từ An Hạc. An Hạc khẽ cau mày, cảm giác gì đó nhưng chẳng thấy biểu hiện gì bất thường. Linh cảm kỳ lạ khiến lão chằm chằm Mộ Thanh, nhưng lúc sắc mặt nàng trở bình thường, phẳng lặng như mặt nước mùa thu.

Bộ Tích Hoan từng căn dặn, An Hạc nội công thâm hậu, nàng chẳng đối thủ của lão. Hắn hứa sẽ cùng nàng tìm lão đòi mạng.

Đêm nay chạm mặt lão đúng là một sự tình cờ, khiến nàng suýt nữa kìm cảm xúc. quả thật, đêm nay chẳng lúc thích hợp để động thủ.

Vậy thì, nàng đợi.

Bộ Tích Hoan đối diện Mộ Thanh, thấy nàng trấn tĩnh , khẽ hạ mí mắt giấu sự đau lòng. Sống cùng với Nguyên thị, sớm quen thuộc với việc nhẫn nhịn chờ thời, giả lả cợt, toan tính mưu đồ, chịu đựng sự giằng xé thấu xương. Mười chín năm ròng, quen , nhưng nàng chịu cảnh . Hắn xót xa, nghĩ rằng một gánh chịu cái nỗi giằng xé là đủ, rốt cuộc vẫn để nàng nếm trải dư vị đắng ngắt của sự nhẫn nhục.

Một là quá sức chịu đựng, tên An Hạc nhất định để sống yên .

Đêm nay thời cơ báo thù. An Hạc là đại nội cao thủ, nếu trong lòng nàng dấy lên sát tâm, ắt hẳn cảm nhận . Khi , phận của nàng dễ bại lộ.

Cứ qua đêm nay ...

Ánh mắt nam nhân lạnh lẽo như sương tuyết, nhưng khi ngẩng lên thu về vẻ hờ hững, ung dung, tựa như những gì xảy chỉ là ảo ảnh. Hắn từng hé môi, sát ý cũng hề vương trong tâm trí .

Mộ Thanh là truyền âm nhập mật. Trong đêm cải trang thành binh lính Lặc Đan trộn doanh trại địch thảo nguyên, nàng từng thấy Nguyên Tu sử dụng thủ thuật .

"Ý Đô đốc thế nào ạ?".

Thấy Mộ Thanh im lặng, An Hạc lên tiếng hỏi. Hắn cảm thấy chút kỳ lạ, nhưng quan sát tỉ mỉ, chẳng tìm sơ hở nào từ nàng. Vì , đành mở miệng thăm dò, xem moi móc điều gì .

"Được thôi!”.

Nàng gật đầu đồng ý một cách dễ dãi, khiến An Hạc phần bất ngờ. Hắn từng đồn Mộ Thanh là kẻ cứng đầu cứng cổ, hành động lạnh lùng, dứt khoát, ngờ nàng gật đầu cái rụp chuyện g.i.ế.c một mạng . Trong lúc đang miên man suy nghĩ, thì Mộ Thanh thủng thẳng tiếp:

"Xác c.h.ế.t nào cũng , chỉ trừ xác của Tổng quản đại nhân đây thôi”.

An Hạc sững , nở nụ : "Cớ ?".

G.i.ế.c ai cũng , trừ ? Tên nhãi ranh cũng khéo mồm khéo miệng đấy chứ. Ai bảo phép tắc, lễ nghĩa ở đời?

"Xác của thái giám xài ngon”. Nàng gằn một tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-390-oan-gia-ngo-hep-2.html.]

Mặt An Hạc đang trát đầy phấn bỗng chuyển từ xanh sang đỏ, xám ngắt, biến đổi liên xoành xoạch.

Bao nhiêu năm ... Từ cái ngày Thái Hoàng Thái hậu lên nắm quyền, chẳng kẻ nào to gan dám giễu cợt như thế .

Cái thằng ranh con ...

"Đô đốc thật khéo đùa, lão nô ghi nhớ ”.

An Hạc nhoẻn miệng õng ẹo, ánh mắt lóe lên tia thâm độc, liếc sâu Mộ Thanh một cái xoay gót bỏ .

"Khoan ”.

An Hạc bước đến bậu cửa thì giọng của nàng cất lên. Hắn ngoái đầu , ánh mắt hướng về phía gian phòng trong.

Thiếu niên trầm ngâm bên bàn, ánh nến chập chờn nhảy múa giữa đôi mày, mờ ảo rõ.

Nàng cất giọng: "Vừa chỉ là trêu đùa vài câu với công công thôi, ngài đừng để tâm”.

An Hạc: "...”

"Thứ cần là nam thi tắt thở chừng một hai ngày, lấy hàng mới toanh . Công công bước cửa đừng nổi hứng g.i.ế.c bừa một vác đây nộp mạng. Mới c.h.ế.t c.h.ế.t dăm ba ngày, liếc mắt là nghiệm ngay. Nếu ngài mang tới cái xác còn nóng hổi, ai g.i.ế.c nấy đền mạng”.

Nói đoạn, thiếu niên giơ bức họa lên soi nến. Trái tim đỏ thẫm rực rỡ xuyên thấu qua lớp giấy, sát khí bừng bừng lóe lên trong chớp mắt.

An Hạc trân trân Mộ Thanh một lúc, khóe môi khẽ nhếch lên nụ thâm hiểm.

Đã lâu lắm chạm trán với một tên điên rồ đến mức , chả trách đám quan trong triều dạo cứ thấy là đau đầu.

Thú vị thật.

An Hạc rời khỏi Tây noãn các, một đám tiểu thái giám lật đật xách đèn lồng chạy theo, lầm lũi hướng thẳng về phía nghĩa trang.

Bọn họ khuất thì phố dài, một đội tinh binh hối hả phi ngựa tới. Phía là chiếc xe ngựa xóc nảy đến mức bánh xe chực văng ngoài. Vừa đến cổng Hầu phủ, tên lính dẫn đầu phóng xuống ngựa, xốc rèm kéo tuột một nam t.ử từ xe ngựa xuống, kéo lôi thẳng Tây noãn các.

Lúc Mộ Thanh gặp Vu Cẩn, vẫn khoác bộ trường bào rộng rãi, tay áo bay bồng bềnh đặc trưng của phong thái Nam quốc. Chỉ là dáng vẻ nhuốm đầy bụi bặm phong trần, gương mặt thì nhợt nhạt, tiều tụy trông thấy.

Vừa bước phòng, toan định hành lễ thì Nguyên Mẫn xua tay: "Cẩn Vương cần câu nệ tiểu tiết, cứu hết”.

Vu Cẩn chỉ cúi chào, tiếng nào liền lao phòng trong. Thấy Mộ Thanh đó, mắt bỗng sáng lên: "Đô đốc cũng ở đây ?".

"Bệ hạ cũng đang ở đây”. Mộ Thanh đáp.

 

Loading...