Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 391: Nhổ dao (3)

Cập nhật lúc: 2026-08-01 08:55:20
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc , Vu Cẩn mới nhận sự hiện diện của Bộ Tích Hoan, lúng túng hành lễ. Bộ Tích Hoan gật đầu cho qua chuyện, nhưng khóe môi hiện lên một nụ kỳ lạ, liếc nàng với ẩn ý khó dò.

Nhìn bộ dạng bình thường của nàng, thế mà thu hút khác hơn bất cứ ai.

"Thôi , mau cứu ”. Bộ Tích Hoan càu nhàu.

Vu Cẩn lúc mới tới bên giường bệnh. Hắn sắc mặt Nguyên Tu một lượt, lấy một chiếc khăn lụa phủ lên cổ tay Nguyên Tu bắt mạch, sang hỏi ngự y:

"Đã dùng t.h.u.ố.c gì ?".

Lão ngự y luống cuống đáp: "Cố Nguyên Đan”.

Vu Cẩn liền lôi một chiếc bình sứ nhỏ, đổ ba viên linh đan màu đỏ au. Đám ngự y chỉ trố mắt . Mộ Thanh tiến tới bóp cằm Nguyên Tu, buộc há miệng nhét t.h.u.ố.c .

Vu Cẩn Mộ Thanh, chút bất ngờ. Không ngờ nàng vẫn nhớ thói ở sạch của . Chuyện mặc dù cả triều đều , nhưng mỗi đến khám bệnh cho nhà quan , nhà cứ cuống cà kê lên vì lo lắng cho bệnh nhân nên chẳng mấy ai để ý. Không ngờ nàng tinh ý đến .

Lão ngự y thấy Nguyên Tu uống t.h.u.ố.c xong, lo lắng hỏi Vu Cẩn: "Dám hỏi Vương gia, vết d.a.o đ.â.m n.g.ự.c Hầu gia...”.

"Vô cùng hung hiểm”.

Đôi mắt Vu Cẩn trầm lặng như mặt nước tĩnh mịch, xoay hỏi: "Con d.a.o dài bao nhiêu?".

Hắn cũng hỏi câu y hệt Mộ Thanh, nhưng lão ngự y nào , mà cũng chẳng dám hỏi. Hoa Quận chúa bảo con d.a.o là của cung Thái Hoàng Thái hậu. Hầu gia thương ở cung Vĩnh Thọ, Thái Hoàng Thái hậu lòng đau như cắt. Hắn mà xớ rớ nhắc chuyện thì chẳng khác nào rắc muối vết thương của bà, bà dung tha cho ? Thử hỏi ai dám mở mồm?

"Lão tổ tông...”.

Hoa Quận chúa ái ngại Nguyên Mẫn. Chuyện liên quan đến sống c.h.ế.t của con trai, bà hỏi .

"Ba tấc”. Nguyên Mẫn mặt lạnh như tiền, ánh mắt sâu thẳm tựa hồ nước tù đọng.

Bầu khí căng thẳng đến nghẹt thở. Ai nấy đều cúi gằm mặt, dám ho he nửa lời.

"May quá”.

Một giọng thiếu niên trong trẻo bất thình lình vang lên, cả đám ngự y, cung nhân, bà tử, nha trong noãn các thót tim, mặt mũi xanh lét.

Nguyên Mẫn chĩa ánh mắt về phía nàng, đáy mắt phẳng lặng bỗng nổi sóng. Từ lúc bước Tây noãn các, thiếu niên chẳng thèm quỳ lạy, bà bỏ qua; mỉa mai tên thái giám tâm phúc của bà, bà cũng nhịn. khoảnh khắc , ánh mắt bà nàng sắc như dao.

Hoa Quận chúa cũng sầm mặt. Nếu cần nó cứu Tu nhi, bà tống cổ nó khỏi phủ lâu .

Nàng ngơ như thấy, chằm chằm con d.a.o găm cắm n.g.ự.c Nguyên Tu, lên tiếng:

"Dao dài, đ.â.m chéo cơ thể, phần chuôi lộ bên ngoài nửa tấc. Dân học võ thì cơ n.g.ự.c dày hơn thường. Nếu may mắn, thể vết đ.â.m trúng phổi. chạm đến tâm thất thì ”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-391-nho-dao-3.html.]

Nói đoạn, nàng gót bước bàn: "Vương gia, qua đây xem ”.

Vu Cẩn răm rắp lời. Vừa bước đến lưng nàng, nàng liền đưa ngay năm bức sơ đồ giải phẫu vẽ cho . Vu Cẩn xuống, lập tức nín thở. Hắn cúi gằm mặt, ai thấy rõ biểu cảm. Chỉ thấy tay lật thoăn thoắt năm bức vẽ, mân mê từng bức một xem xét cẩn thận. Trong phòng im ắng đến độ chỉ tiếng nến nổ lách tách và tiếng giấy lật sột soạt. Chẳng rõ thời gian trôi qua bao lâu, Vu Cẩn mới ngẩng lên nàng, ánh mắt sáng rực như trăng .

"Mấy bức vẽ ... là do Đô đốc vẽ ?". Vu Cẩn hỏi bằng giọng nhẹ nhàng, nhưng đằng sự dịu dàng cuộn trào những đợt sóng ngầm.

"Ta vẽ lúc chờ Vương gia đến”.

Mộ Thanh gật đầu đáp, hỏi : "Vương gia xem hiểu mấy bức vẽ ?".

"Đô đốc vẽ sống động y như thật, chú thích quá ư tỉ mỉ. Tuy thể nào thấu hết sự thâm thúy trong đó ngay từ cái đầu tiên, nhưng đại khái cũng hiểu sơ sơ”.

Thái độ Vu Cẩn nhún nhường, hỏi : "Đô đốc dùng những bức vẽ để chỉ cho vị trí con d.a.o găm cắm n.g.ự.c Hầu gia, và cần tránh những chỗ nào khi rút d.a.o ?".

" . Vương gia đây xem”.

Mộ Thanh kéo ba ngọn nến bàn gần hơn. Vu Cẩn cũng đặt năm bức vẽ xuống, hai chụm đầu bên ánh nến, bắt đầu bàn bạc phương án nhổ dao.

"Theo như tình hình hiện tại, d.a.o chắc hẳn tổn thương đến thùy phổi”.

Mộ Thanh gạt hai bức vẽ giải phẫu phổi trái sang một bên, chỉ giữ ba bức mặt. Nàng chỉ bức vẽ vị trí tim và phổi, : "Dao đ.â.m n.g.ự.c trái, xương ức gãy. Nhìn theo góc độ đâm, mũi đao lẽ đang cắm ở tâm thất trái”.

"Đô đốc đang lo lắng để vá tim?".

Vu Cẩn lập tức thấu tâm tư của Mộ Thanh. Những mạch m.á.u nàng đ.á.n.h dấu, gọi là tâm mạch và phế mạch. Dù tên gọi khác , nhưng ý nghĩa thì tương đồng. Lúc rút đao, nếu tránh những huyết mạch , mức độ nguy hiểm đối với Nguyên Tu đêm nay sẽ giảm vài phần. Tuy nhiên, điều đáng sợ nhất là nếu mũi d.a.o tổn thương tim. Khi đó, cho dù tránh các huyết mạch, bệnh vẫn vô phương cứu chữa, trừ phi thuật vá tim.

"Vương gia thuật vá tim ?". Mộ Thanh kinh ngạc.

Cái gọi là "vá tim" thực chất chính là kỹ thuật khâu tim trong y học hiện đại. Vu Cẩn hỏi như , ắt hẳn từng đến.

"Đây là bí thuật của tộc Đồ Ngạc. Thuở nhỏ từng qua trong y thư, cũng từng mẫu nhắc đến. Tuy nhiên, từng tự tay vá tim cho ai bao giờ”.

Người Đại Hưng khác với Nam Đồ. Phong tục Nam Đồ cởi mở hơn, trong khi Đại Hưng quá xem trọng quan niệm " thể tóc da nhận từ cha ". Hễ bệnh, họ chỉ dùng t.h.u.ố.c thang để điều lý, tuyệt đối chịu đụng chạm d.a.o kéo tổn hại thể. Bởi , luôn cơ hội thử nghiệm.

Vu Cẩn hỏi ngược : "Đô đốc cũng thuật vá tim ?".

"Biết, hơn nữa còn từng . Có điều, chỉ mới vá cho c.h.ế.t thôi”.

Mộ Thanh là bác sĩ pháp y, bác sĩ phẫu thuật lồng n.g.ự.c và tim mạch. Nơi nàng thường việc là bàn giải phẫu, chứ bàn mổ. Nàng trả lời rành mạch, chân thật. Thế nhưng, câu của nàng khiến cả noãn các chìm im lặng. Mọi ánh mắt trong phòng đồng loạt đổ dồn về phía nàng, mang theo đủ loại ý vị khác .

 

Loading...