Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 392: Nhổ dao (4)

Cập nhật lúc: 2026-08-01 08:55:21
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoa Quận chúa thương xót con trai, những lời xui xẻo thì nhịn , tức giận mắng:

"Ta cứ tưởng Đô đốc tinh thông y đạo, ngờ ngươi xem con trai như c.h.ế.t mà chữa trị?".

"Ta từng chữa trị cho sống. Nay cùng Vương gia cứu , tự nhiên thẳng ”. Mộ Thanh bình thản đáp.

Giữa những hợp tác với , nếu hiểu rõ năng lực của đối phương, lúc cấp bách chắc chắn sẽ xảy sai sót. Lần Nguyên Tu vô cùng nguy hiểm, nàng gia tăng thêm bất cứ rủi ro nào.

"Các ngươi thẳng thắn với thì , nhưng cho khác hoang mang đấy”. Hoa Quận chúa vẫn nguôi giận.

"Vậy xin hỏi Quận chúa, ai thể khiến yên tâm hơn?".

Mộ Thanh nể tình Hoa thị là mẫu của Nguyên Tu, hiểu cho lòng thương con của bà, nên từ đầu đến giờ nàng vẫn luôn nhẫn nhịn, dùng những lời lẽ quá sắc sảo. Thế nhưng, nàng lãng phí thời gian cấp bách để cãi vã. Chốt một câu, nàng chặn miệng Hoa Quận chúa.

Hoa Quận chúa cứng họng, thể phản bác. Thật sự là cả đám ngự y trong phòng cộng cũng chẳng bằng một ngỗ tác.

Nguyên Mẫn lúc lên tiếng: "Nếu tộc Đồ Ngạc bí thuật vá tim, Cẩn Vương hẳn thể cứu . Cần phụ giúp, Thái y viện luôn sẵn các ngự y”.

e sợ một kẻ chuyên nghiệm thi c.h.ế.t chữa trị cho Tu nhi vì xui xẻo, mà bà sợ sẽ lấy luôn mạng của Tu nhi.

Ngờ , đám ngự y thì sắc mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ hoảng sợ. Đến việc rút d.a.o còn sợ nguy hại đến tính mạng Nguyên Tu, huống hồ là vá tim? Mổ tung tim sống, liệu còn giữ mạng ? Rủi bề gì, chẳng cả nhà họ sẽ chôn cùng ?

Nguyên Mẫn sắc mặt đám ngự y là ngay tâm tư của bọn họ. Nổi giận, bà sang hỏi Vu Cẩn: "Ngươi xem, bọn họ thể phụ giúp ?".

Vu Cẩn rũ mắt, vòng tay cúi , tà áo rộng như mây trăng nhẹ nhàng xõa xuống: "Bẩm Thái Hoàng Thái hậu, ngự y thạo việc m.ổ x.ẻ huyết nhục, tạng phủ, nên thể hỗ trợ. Muốn cứu mạng Hầu gia, phụ giúp bắt buộc là Đô đốc”.

Lời ngoa, nhưng cũng xen lẫn chút tư tâm.

Chuyện Mộ Thanh m.ổ b.ụ.n.g lấy tim sáng nay quả thực là điều chấn động. Dù ở trang viên ngoại thành, cũng tin. Hắn chỉ hận là triều thần Đại Hưng, phép lên triều nên bỏ lỡ dịp chứng kiến. Đêm nay, may mắn cơ hội cùng nàng cứu , đương nhiên sẽ bỏ qua cơ hội ngàn vàng .

Đám danh y bậc nhất Thái y viện ngày thường ghét nhất ai nghi ngờ y thuật của họ, nhưng đêm nay phá lệ thở phào nhẹ nhõm. Y thuật tinh thâm đôi lúc là cái khiên cứu mạng bọn họ.

"Được. Được lắm!”.

Nguyên Mẫn đám ngự y cúi gằm mặt né tránh, giận quá hóa . Ánh mắt bà như túa nọc độc, những chiếc móng tay cắt tỉa sắc nhọn lượt chỉ mặt từng một, dừng ngay Mộ Thanh:

"Tốt, thì ngươi . Cứu , Bổn cung sẽ bắt cả nhà ngươi…”.

"Tru di cửu tộc?".

Mộ Thanh né tránh, thẳng Nguyên Mẫn. Từ lúc bước , đây là đầu tiên nàng thẳng . Người đàn bà trạc tứ tuần nhưng nhan sắc trông như mới ngoài ba mươi. Váy gấm màu mực, tóc búi mây trang nhã. Dung mạo vốn mang vẻ diễm lệ của bậc mẫu nghi, nay điểm thêm phấn đỏ nơi khóe mắt, toát lên vẻ sắc sảo, lạnh lùng, tựa như một đóa tường vi kiêu ngạo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-392-nho-dao-4.html.]

Đây chính là Nguyên Mẫn ?

Mộ Thanh khẩy, đáp: "Thái Hoàng Thái hậu điều , cả nhà hạ quan đếm đếm cũng chỉ một hạ quan”.

Hai chữ "tru di", thì rùng rợn, nhưng thực chất cũng chỉ là lấy một mạng của nàng mà thôi.

Bộ Tích Hoan nhíu mày, ngước mắt Mộ Thanh. Đôi bờ vai gầy guộc của nàng tựa như phủ một tầng sương mỏng, bóng mai ngoài cửa sổ khẽ lay động, phác họa hình bóng thiếu niên trong bộ nam phục. Tấm lưng nàng thẳng tắp, tựa như gió tuyết thể xuyên thủng, sương sa thể quật ngã. Nam nhân đăm đăm nàng, nụ môi tựa như tạc gian, nhưng giữa đôi lông mày bỗng chốc xẹt qua một tia ảm đạm.

Lúc Nguyên Mẫn mới nhớ lời Nguyên Tướng quốc từng : thiếu niên vốn mồ côi, cô thế cô, nên mới to gan những chuyện tày trời mà kẻ khác dám. Đã bao năm bà mới để tâm trí rối bời như đêm nay, đến mức quên mất cả chuyện hệ trọng .

"Được, Bổn cung đòi mạng cả nhà ngươi nữa. nếu cứu sống Tu nhi, Bổn cung sẽ bắt những kẻ trong phủ ngươi đền mạng”.

Kẻ cứng cỏi sợ c.h.ế.t, nhưng sợ liên lụy đến vô tội. Trên đời , chỉ cần nắm tâm tính, sở thích của ai đó, là thể nắm điểm yếu của họ.

Quả nhiên, đến đây, sắc mặt Mộ Thanh lập tức lạnh toát.

Nguyên Mẫn thấy liền nở nụ đắc ý, chờ đợi Mộ Thanh khiếp sợ mà cúi đầu. ngờ , ánh mắt nàng bỗng sắc như dao, giận dữ chất vấn:

"Vậy xin mạn phép hỏi Thái Hoàng Thái hậu, Nguyên Tu kẻ nào đ.â.m trọng thương?".

Tiếng hít hà kinh hãi vang lên khắp phòng. Đám ngự y cúi gằm mặt, ai dám sắc mặt Nguyên Mẫn. Trước nay vẫn danh vị Anh Duệ Đô đốc là một kẻ ngông cuồng, nhưng ngờ to gan đến mức sợ c.h.ế.t như .

Thái Hoàng Thái hậu phận tôn quý, bậc bề ban cái c.h.ế.t cũng chỉ thể lĩnh chỉ tạ ơn. Huống hồ ban c.h.ế.t là gia nhân trong phủ, kháng chỉ bất tuân chính là t.ử tội.

Không ai từng thấy một kẻ to gan lớn mật như Mộ Thanh, Nguyên Mẫn cũng . Bà vô cảm Mộ Thanh, ánh mắt như giếng nước tù đọng, chút gợn sóng.

Nguyên Mẫn , nhưng Mộ Thanh vẫn hết.

"Xin mạn phép hỏi thêm Thái Hoàng Thái hậu, Hầu gia trọng thương, ngự y bất tài thể cứu chữa, Thái Hoàng Thái hậu hề giáng tội. Cớ tận lực cứu chữa đe dọa bằng tính mạng của cả gia nhân trong phủ? Đây là đạo lý gì?".

Đám ngự y thì kinh hãi tột độ, đồng loạt quỳ sụp xuống, đồng thanh nhận tội:

"Chúng thần bất tài”.

Nguyên Mẫn thèm đám ngự y, chỉ chăm chăm Mộ Thanh, đôi mắt vẫn tĩnh lặng như mặt giếng cổ.

Hồi lâu , bà những tức giận mà còn mỉm , chậm rãi gật đầu: "Ái khanh lý. Bổn cung vì quá lo lắng cho thương tích của Tu nhi nên tâm trí chút rối bời. Vậy thì ái khanh cứ việc chữa trị . Cứu sống Tu nhi, ái khanh công, Bổn cung nhất định trọng thưởng. Còn nếu cứu , thì đó cũng là mệnh của Tu nhi”.

 

Loading...