Trước khi bắt đầu, Mộ Thanh sai chuẩn nước nóng và đun giấm trong phòng tắm. Nàng và Vu Cẩn cần gột rửa thể sạch sẽ .
Trong Hầu phủ hai phòng tắm, một dành riêng cho Nguyên Tu, một dành cho gia nhân. Mộ Thanh nhường phòng tắm của Nguyên Tu cho Vu Cẩn, còn thì đến phòng tắm của gia nhân.
Triệu Lương Nghĩa lấy lạ, lầu bầu: "Phòng tắm của Đại tướng quân sẵn cái hồ bơi, mười tắm cũng đủ chứ gì đến hai . Cớ gì xuống phòng tắm của đám hầu?".
"Cô độc quen ”. Mộ Thanh quăng hai chữ cụt ngủn lưng bước .
Triệu Lương Nghĩa nghẹn họng. Rõ ràng là lời chống chế, nhưng chẳng phản bác thế nào cho .
Khi đến cửa phòng tắm gia nhân, Mộ Thanh đuổi hết khỏi sân, chỉ để Nguyệt Sát canh gác. Trước khi đóng cửa, nàng còn dặn dò: "Để mắt lên nóc nhà, cẩn thận kẻ gian dòm ngó”.
Nguyệt Sát khẩy: "Ngươi còn sợ đến ám sát cơ ?".
Mạng Nguyên Tu lúc quý hơn vàng, dù đắc tội với cả thiên hạ, cũng chẳng ai dám động đến một sợi lông của nàng đêm nay. Còn đêm nay... hừ hừ, thì thế nào , cái nữ nhân đúng là rước họa siêu hạng.
"Ta sợ kẻ lén”.
Mộ Thanh xong còn ném thêm một câu: "Ngươi thừa đang ám chỉ ai mà”.
Nàng đóng sầm cửa . Nguyệt Sát trân trân cánh cửa đóng kín hồi lâu, bỗng vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái.
Nàng đang ám chỉ chủ tử?
Hứ. Tối nay chủ t.ử tháp tùng Thái Hoàng Thái hậu tới Hầu phủ, chốn đông mắt tạp, ngài an tọa trong Thượng Tây gian , rảnh rỗi mà cái trò "kẻ gian xà nhà" chứ?
Đang mải suy nghĩ, cổng viện bỗng đẩy mạnh. Một tên binh ôm một bộ y phục vội vã bước . Nguyệt Sát săm soi gã từ đầu đến chân, khiến tên lính ngơ ngác, lên tiếng hỏi: "Việt Đội trưởng, ngài cái gì mà kỹ thế?".
Nghe âm điệu Tây Bắc đặc sệt của gã, Nguyệt Sát bất giác đầu, lườm nguýt cánh cửa phòng tắm đóng im ỉm một cái, lạnh lùng đáp: "Chẳng gì”.
Cũng chỉ tại câu của nữ nhân , đ.â.m đa nghi như Tào Tháo.
"Ồ”.
Tên binh lầm bầm, chìa bộ quần áo : "Đây là y phục sạch Đô đốc dặn lấy. Triệu tướng quân cất công lựa một thằng nhóc trong phủ vóc dáng na ná Đô đốc, xin nó bộ đồ . Đô đốc mặc chắc in. Việt Đội trưởng mở cửa cho đưa với”.
Nguyệt Sát giật lấy bộ quần áo, lạnh nhạt : "Khỏi cần, để đưa là ”.
Không chủ t.ử thì đừng hòng bước qua cửa.
Tên lính ngớ , chẳng hiểu Nguyệt Sát sầm mặt . Thấy bảo sẽ tự đưa, gã cũng đành ngoan ngoãn giao đồ xoay lưng rời . Nguyệt Sát hé nửa cánh cửa, đặt bộ y phục xuống đất sát mép cửa đóng sầm .
Mộ Thanh tắm gội nhanh. Bước , nàng khoác bộ y phục của lính hầu Nguyên Tu, trông cũng khá vặn. Đang vội vã trở Tây Noãn Các, nàng với :
"Đồ bẩn của trong phòng tắm, ngươi dọn dẹp mang về phủ nhé”.
Nàng nhổ d.a.o cho Nguyên Tu, đương nhiên thể chạm bộ y phục dính đầy t.ử khí lúc nghiệm thi nữa.
Nguyệt Sát dọn dẹp qua loa nhanh chóng bước , theo sát lưng Mộ Thanh, càu nhàu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-395-nguoi-biet-thua-ta-dang-noi-ai-ma-1.html.]
"Phá án thì thần sầu thế, mà đoán tâm ý chủ t.ử dở tệ ”.
Mộ Thanh sải bước nhanh trong gió tuyết, tiếng Nguyệt Sát, nàng thèm ngoái đầu , nhàn nhạt đáp: "Xem ngươi cũng chẳng hiểu mấy về chủ t.ử nhà ngươi ”.
Nguyệt Sát sững . Ý nàng là ?
Vừa , Mộ Thanh móc trong n.g.ự.c áo một vật, tiện tay quăng cho Nguyệt Sát. Món đồ nương theo chiều gió tuyết bay tới. Nguyệt Sát chụp lấy, nheo mắt ánh trăng. Đó là một chiếc khăn tay gấm, đó thêu một bài thơ. Mắt lướt qua mấy câu đầu, tay run lên bần bật, suýt nữa để chiếc khăn tuyết trắng bay mất tăm.
Mộ Thanh khẽ khẩy. Cái tên chẳng mấy khi nghiêm túc. Nàng báo tắm, dù đêm nay Hầu phủ đông đúc phức tạp, nhưng nếu giở trò, chắc chắn . Chỉ là ngờ thì chẳng thấy , mà bộ quần áo mang tới nhét sẵn một chiếc khăn tay.
Trò mèo càng ngày càng lắm.
"Trả ngươi ”.
Nguyệt Sát chìa chiếc khăn , trong lòng thầm hoài nghi nữ nhân là nữ nhi . Lời ong bướm chủ t.ử gửi cho, nàng cũng chẳng ngần ngại cho nam nhân khác xem, da mặt dày đến mức nào cơ chứ.
"Tặng ngươi đấy”.
"Ta lấy thứ quái gì?".
"Sau cô nương nào lọt mắt xanh thì lấy mà tặng ”.
Nguyệt Sát khựng , tay bất giác buông lơi. Chiếc khăn tay mỏng manh gió tuyết cuốn phăng . Hắn vội vàng tung đuổi theo. Đến khi chộp chiếc khăn, bóng dáng Mộ Thanh khuất xa tít tắp.
Ngoài Tây noãn các, Vu Cẩn mặc bộ y phục của Nguyên Tu, đang chờ Mộ Thanh.
Hắn vốn mắc chứng sạch sẽ thái quá, binh bèn lùng sục một bộ y phục mới cho . Khi Mộ Thanh đến, Vu Cẩn đang giữa trời tuyết rơi. Mái tóc đen nhánh búi cao, bộ chiến bào màu mây đen tuyền như mực. Những bông tuyết bay lất phất vương tà áo, từ xa, tựa như tiên nhân hạ phàm, tĩnh lặng giữa bầu trời đêm đầy .
Lần đầu tiên Mộ Thanh thấy mặc chiến bào mà vẫn toát lên vẻ thanh tao, thoát tục đến . Bộ chiến bào nàng cẩn thận dặn dò binh của Nguyên Tu chuẩn riêng cho Vu Cẩn. Y phục võ tướng tay bó sát, tiện lợi cho việc phẫu thuật.
"Tình hình Nguyên Tu thế nào ?". Mộ Thanh kịp bước tới gần cất tiếng hỏi.
"Đã uống đan d.ư.ợ.c của , dù rút đao vẫn thể cầm cự thêm ba ngày, Đô đốc cứ yên tâm”.
"Vậy chúng thôi”.
Mộ Thanh xong liền đẩy cửa bước . mở cửa, sắc mặt nàng lập tức sa sầm.
"Ta dặn ai nữa cơ mà?".
Nguyên Mẫn và Hoa Quận chúa đang ở gian ngoài, Nguyên Ngọc hầu phía . Dù thấy bóng dáng thái giám, cung nữ nha , bà t.ử nào, trong phòng chỉ ba , nhưng Mộ Thanh vẫn cau mày khó chịu.
"Rút đao, vá tim, liên quan đến tính mạng con trai , tự nhiên ở đây túc trực”. Hoa Quận chúa lên tiếng.
Lúc bọn họ tắm gội y phục, các ngự y kể rành rọt chuyện m.ổ x.ẻ thi thể. Nghe banh xương thịt ngực, nhổ đao , khâu trái tim bên trong. Bà xong suýt ngất, đây là cứu g.i.ế.c ?