Bà là phận nữ nhi, mù tịt về y thuật. Vừa nãy Cẩn Vương và thiếu niên bàn bạc phương pháp cứu , bà tưởng chỉ là rút đao khâu vá vết thương bên ngoài, nào ngờ khâu cả bên trong? Nghe ngự y bẩm báo xong, bà vốn định phản đối kịch liệt việc đụng d.a.o kéo lên Tu nhi. Thái Hoàng Thái hậu lý, nếu nhổ đao, chắc chắn sẽ c.h.ế.t. Để cứu Tu nhi, đành liều một phen. bảo bà ngoan ngoãn đợi ở Thượng Tây gian thì bà tuyệt đối . Ít nhất cũng cho bà đây.
"Đô đốc, mạng sống của Lục ca là quan trọng nhất. Cô mẫu và mẫu sẽ gian trong . Đô đốc cứ buông rèm xuống, bọn chỉ cần đợi bên ngoài là ”. Nguyên Ngọc nôn nóng .
Tính tình vị Anh Duệ Đô đốc nàng chứng kiến. Ngay cả ý chỉ của cô mẫu mà nàng cũng dám ngơ. Nếu thấy cô mẫu và mẫu ở đây, chắc chắn sinh cãi vã.
Biết đến bao giờ Lục ca mới nhổ đao đây?
Mộ Thanh chẳng tâm trí mà cãi vã. Nhìn biểu cảm của Nguyên Mẫn và Hoa Quận chúa, nàng họ hạ quyết tâm, cãi cũng chỉ phí thời gian.
"Việt Từ”.
Mộ Thanh gọi Nguyệt Sát , lệnh: "Buông rèm xuống, canh chừng cửa gian trong, ai phép bước . Bệnh nhân mà kinh động ồn ào, xảy án mạng, sẽ lấy mạng ngươi”.
Nửa câu đầu là cho Nguyệt Sát , nửa câu là răn đe của Nguyên gia. Nói xong, Mộ Thanh cùng Vu Cẩn bước trong, buồn để tâm đến những ở ngoài nữa.
Trên bàn trong phòng, những dụng cụ Mộ Thanh yêu cầu chuẩn sẵn sàng. Áo ngoài, khẩu trang và găng tay mới luộc qua nước sôi, vẫn còn ướt sũng. Mộ Thanh và Vu Cẩn chẳng màng đến điều đó. Sau khi mặc đồ xong xuôi, họ bước đến bên chiếc giường sưởi.
Nguyên Tu vẫn giữ sắc mặt nhợt nhạt, khác gì lúc Mộ Thanh mới bước . với vết thương chí mạng như , việc thể cầm cự đến bây giờ quả thực là một kỳ tích.
Mộ Thanh yêu cầu lão ngự y cởi bỏ lớp áo của Nguyên Tu, đầu hỏi: "Ngài sẵn sàng ?".
Vu Cẩn mỉm : "Đô đốc cứ an tâm tiến hành, cần lo lắng cho ”.
Mộ Thanh gật đầu, quả thực để tâm đến việc gì khác nữa. Nàng Nguyên Tu đang giường, khẽ điều chỉnh nhịp thở, lên tiếng: "Bắt đầu!”.
Nguyên Mẫn, Hoa thị và Nguyên Ngọc đang chờ đợi ở gian ngoài. Vừa thấy khẩu lệnh, trái tim họ như ai bóp nghẹt. Ba dán mắt gian trong, nhưng rèm buông kín, chẳng thấy gì ngoài giọng trầm tĩnh, rành mạch và dứt khoát của Mộ Thanh vọng .
"Ma Phí tán (thuốc gây mê)”.
"Lấy con d.a.o , hơ qua lửa ”.
"Nhíp. Bông. Rượu mạnh”.
"Mang con d.a.o hơ nóng đây”.
"Banh rộng da và cơ , cẩn thận chạm dây thần kinh”.
"Tách xương ức , cứ mạnh tay , gãy ”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-396-nho-dao-7.html.]
"Cố gắng lên. Bắt đầu rút dao…”.
Nghe đến đoạn rút đao, những ở ngoài cảm giác trái tim nhảy lên tận cổ họng. Hoa Quận chúa phắt dậy, mấy bận chực lao gian trong, nhưng sợ lỡ mất cơ hội cứu mạng con trai, bà đành c.ắ.n răng nhẫn nhịn. Bà thời gian trôi qua bao lâu, chỉ thấy quá trình rút đao dài đằng đẵng. Âm thanh của Mộ Thanh vang lên đủ khiến sốt ruột, giờ gian trong tĩnh lặng như tờ, khí trong noãn các càng thêm ngột ngạt, bức bối.
Nguyên Mẫn vẫn bất động, nhưng bàn tay giấu trong tay áo siết chặt thành nắm đấm. Những móng tay sắc nhọn găm da thịt đến rỉ m.á.u mà bà chẳng hề thấy đau. Mắt bà dán chặt tấm rèm che gian trong, tựa như một bức tượng mỹ nhân tạc từ đá.
Nguyên Ngọc vặn xoắn chiếc khăn tay trong tay thành một mớ bòng bong. Hai chân nàng như đeo đá tảng, nửa bước cũng di chuyển nổi.
Cả ba đều hướng mắt về gian trong, cảm giác như một đêm dài trôi qua. Bất chợt, một tiếng "keng" vang lên từ bên trong.
Âm thanh lanh lảnh khiến Nguyên Mẫn lập tức bật dậy. Tấm rèm gian trong xé toạc, ngự y hai tay run rẩy bưng một khay đựng con d.a.o găm đẫm máu.
Lão ngự y mừng rỡ reo lên: "Rút... rút... rút ”.
Nguyên Ngọc hét lên một tiếng thất thanh, Hoa Quận chúa mừng rỡ rơi nước mắt. Bà luống cuống năng lộn xộn: "Thế... thế là con tai qua nạn khỏi ? Ta... xem nó. Phải xem nó...”.
Miệng lẩm bẩm, bà toan lao phòng trong. Nguyệt Sát bất thình lình chặn ngang mặt, ánh mắt lạnh lẽo, sát khí bừng bừng. Hoa Quận chúa giật thót , lùi một bước.
Chưa kịp mở miệng mắng nhiếc, bà Nguyệt Sát gằn giọng: "Mới lấy d.a.o thôi, tim còn vá”.
Hoa Quận chúa lúc mới bừng tỉnh nhớ đến chuyện vá tim. Mới nãy thấy d.a.o rút , trong lòng mừng rỡ quá đỗi mà quên béng mất công đoạn quan trọng nhất. Trái tim nới lỏng thắt . Bà lo âu phòng trong, giọng của Mộ Thanh cất lên.
"Phổi trái nguyên vẹn, tâm thất trái rách một vệt dài nửa thốn, khoang màng ngoài tim m.á.u tụ...”.
Mộ Thanh dứt lời, gian chìm im lặng. Sự chờ đợi đằng đẵng như tra tấn thần kinh Hoa Quận chúa. Cứ nghĩ đến cảnh m.á.u thịt n.g.ự.c con trai đang xé toạc, trái tim đang bóp chặt trong tay, nỗi đau xót như kim châm muối xát. Khi bà cảm thấy thể chịu đựng thêm một giây phút nào nữa, sẵn sàng liều mạng xông , thì giọng của Mộ Thanh vang lên.
"Kim. Chỉ Bạch Thát”. Nói xong câu , gian tĩnh lặng như tờ.
Sự giày vò tận tâm can cứ từng đợt từng đợt ập đến, Nguyên Mẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y giấu trong tay áo, m.á.u nhỏ giọt đỏ thắm như đóa mai, nhưng bà cố nín thở, cố ngửi thấy mùi m.á.u tanh lờm lợm.
"Tốt, thả xương ức , từ từ thôi...”.
Âm thanh của Mộ Thanh vang lên, đối với những đang chờ đợi, giọng dù lạnh lùng nhưng êm ái như khúc nhạc cõi tiên.
"Da thịt cũng thể buông ... Xong. Phần còn cứ để lo”.