Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 398: Mai Hoa Kim Châm

Cập nhật lúc: 2026-08-01 08:55:27
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vu Cẩn và lão Ngự y phiên túc trực trong gian trong. Cứ nửa canh giờ, hai bắt mạch cho Nguyên Tu một . Đến giờ Dần, bàn chồng chất hơn mười tờ mạch án và phương thuốc.

Quả nhiên, Nguyên Tu bắt đầu phát sốt.

Điều kiện y thuật, dụng cụ và kỹ thuật thời đều còn quá hạn chế. Mộ Thanh hiểu rõ, ca phẫu thuật thể thành công là may mắn ngoài mong đợi. Trong cảnh thiếu thốn như , biến chứng mổ gần như là điều thể tránh khỏi.

Việc nàng thể lúc thực sự nhiều. Nàng chỉ còn đặt niềm tin Vu Cẩn.

Vu Cẩn châm kim cho Nguyên Tu. Chín cây kim vàng kết thành một cụm, lượt hạ xuống các huyệt vị kinh mạch, điều hòa âm dương, bồi bổ chính khí, trừ khử tà khí.

Mộ Thanh chỉ thấy đôi tay trắng mịn như ngọc, từng mũi kim xoay chuyển hạ xuống ung dung tự tại. Động tác nhẹ nhàng mà lưu loát, tựa cành mai vàng hé nở những đóa hồng mai phơn phớt.

Lão Ngự y nín thở chăm chú , đến chớp mắt cũng dám.

Bộ Mai Hoa Kim Châm của Cẩn Vương gia quả thật thần diệu. Mỗi hạ kim đều liền mạch như mây trôi nước chảy, kim tới, bệnh lui, đúng là diệu thủ hồi xuân.

Nghe bộ châm pháp tổng cộng chín kim. Dân chúng Thịnh Kinh nếu chỉ mắc bệnh nhẹ, cầu đến Cẩn Vương gia chữa trị, thường chỉ dùng một kim. Bệnh nặng hơn một chút, nhiều lắm cũng chỉ ba kim là đủ để chữa khỏi. Tương truyền, kim dùng càng nhiều thì bệnh tình của đó càng nguy kịch. Bao năm ở Thịnh Kinh, hiếm khi Cẩn Vương gia vận dụng đủ chín kim.

Đêm nay cả chín kim đều xuất thủ... Xem cơn sốt của Hầu gia quả thật hung hiểm đến cực điểm.

Vu Cẩn thi châm chừng một khắc thì thu kim, bắt mạch cho Nguyên Tu. Một canh giờ , thi châm thứ hai. Lại qua thêm hai canh giờ, khi châm cứu nữa, chỉ dùng năm cây kim vàng. Đến lúc kim giảm còn ba... Cơn sốt của Nguyên Tu cuối cùng cũng lui xuống.

Ngoài trời, sắc nắng ngả về buổi trưa.

Hoa Quận chúa mừng rỡ, vội vàng hỏi: "Như là tai qua nạn khỏi ?".

Vu Cẩn thu kim, dậy đáp: "Ban ngày thì , nhưng ban đêm còn theo dõi thêm”.

Nụ mặt Hoa Quận chúa vụt tắt, nỗi lo âu dâng lên ngập lòng.

Bà ân cần : "Vương gia thức trắng cả đêm chắc hẳn thấm mệt. Ta sẽ sai thu xếp phòng khách và chuẩn cơm nước. Vương gia cứ chợp mắt nghỉ ngơi trong phủ một lát, đêm đến phiền ngài ”.

"Quận chúa quá lời ”.

Vu Cẩn liếc Mộ Thanh, khiêm tốn đáp: "Việc rút dao, vá tim đều là công lao của Đô đốc, bản vương tuyệt dám tranh công”.

Hoa Quận chúa đưa mắt Mộ Thanh, ánh mắt mang theo thâm ý sâu xa. Thế nhưng, bà vẫn mỉm gật đầu:

"Quả thực đa tạ Đô đốc. Tối qua tình trạng của Tu nhi quá đỗi nguy kịch, lòng nóng như lửa đốt, nếu chỗ nào mạo phạm, mong Đô đốc rộng lòng tha thứ”.

Mộ Thanh vẫn giữ thái độ dửng dưng, xa cách.

Nàng chỉ lắc đầu: "Tấm lòng cha trong thiên hạ, hạ quan thấu hiểu”.

Nghe , Hoa Quận chúa mới thở phào nhẹ nhõm, nụ cũng trở nên hiền hòa hơn đôi chút:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-398-mai-hoa-kim-cham.html.]

"Đô đốc cũng mệt mỏi . Trong phủ bày sẵn cơm canh, Đô đốc dùng bữa xong thì cứ sang phòng khách mà nghỉ ngơi”.

"Không cần , về phủ đây, tối nay sẽ ”. Mộ Thanh đối với ai cũng chút cận.

Hoa Quận chúa thấy thế cũng chẳng buồn giữ . Chỉ Vu Cẩn là thoáng vẻ hụt hẫng. Dường như cùng nàng dùng bữa, đàm đạo chuyện y thuật, nhưng thấy nàng nằng nặc đòi về, đành ngậm ngùi im lặng.

Trước khi cất bước, Mộ Thanh nán bên giường sưởi, cẩn thận quan sát Nguyên Tu thêm một chút. Thấy nhịp thở của đều đặn, nàng mới thở phào. Đang định chắp tay cáo từ, nàng bỗng thấy Nguyên Ngọc sang với tỳ nữ cận của Ninh Chiêu Quận chúa.

"Ngươi cũng mau hồi phủ báo bình an cho Ninh tỷ tỷ . Tỷ chắc cũng trằn trọc cả đêm qua ”. Nguyên Ngọc giục.

Tỳ nữ , nhún hành lễ với Hoa Quận chúa và Nguyên Ngọc xin phép lui .

lúc , cánh cửa noãn các bật mở. Một cung nhân khúm núm bước , rụt rè thông báo: "Thái Hoàng Thái hậu giá lâm, Thánh thượng giá lâm!”.

Nguyên Mẫn và Bộ Tích Hoan kẻ bước . Mộ Thanh thật lòng chẳng chạm mặt Nguyên Mẫn chút nào. Còn về phần Bộ Tích Hoan, chốn đông thế cũng lúc để hai to nhỏ. Thế nên, thấy bóng hai họ, nàng lập tức dứt khoát gót, định chuồn thẳng.

Nào ngờ, ngay khoảnh khắc nàng lưng, bàn tay của Nguyên Tu từ giường sưởi đột ngột vươn , tóm chặt lấy cổ tay nàng.

Mộ Thanh giật thót . Nguyên Ngọc gần giường sưởi nhất, khóe mắt vô tình bắt cảnh Nguyên Tu đang nắm c.h.ặ.t t.a.y Mộ Thanh.

Chẳng đợi Mộ Thanh kịp rụt tay , Nguyên Ngọc nhào tới bên giường, mừng rỡ reo lên: "Lục ca? Lục ca, tỉnh ?".

Câu như một mồi lửa, lập tức thu hút sự chú ý của tất cả trong phòng.

"Con trai ”.

"Tu nhi”.

Hoa Quận chúa quýnh quáng gọi Nguyên Tu. Nguyên Mẫn cũng sải những bước dài tiến vội về phía giường bệnh. Tỳ nữ của Ninh Chiêu Quận chúa cũng kinh ngạc xoay chằm chằm.

Chỉ trong chớp mắt, quanh giường bệnh chật cứng . Bộ Tích Hoan chậm rãi, nhưng ánh mắt cực kỳ sắc bén. Vừa bước qua cửa, tầm của ghim chặt lấy Mộ Thanh. Cái khoảnh khắc Nguyên Tu tóm lấy cổ tay nàng, thu trọn tầm mắt. Khóe môi nam t.ử khẽ nhếch lên một nụ , chỉ là nụ lạnh lẽo đến thấu xương. Vừa bước đến cạnh giường, tai thấy những giọng vỡ òa vì sung sướng của Hoa Quận chúa và .

"Tỉnh . Tỉnh ... Nó đang kìa”.

"Tu nhi, cô mẫu ở đây. Con gì? Cứ , cô mẫu con hết”.

"Con trai, con mau mở mắt mẫu …”.

"Ngài tỉnh!”.

Giữa những tiếng gọi hân hoan, mừng rỡ, một giọng lạnh lùng, xen lẫn chút bực dọc bất ngờ vang lên. Mộ Thanh sầm mặt, từng chữ rít qua kẽ răng. Chẳng nàng phá đám, mà là cái cảm giác ép chặt bên mép giường, nhúc nhích cũng xong thật sự quá sức chịu đựng. Thậm chí nàng xoay cũng chẳng .

 

Loading...