"Phiền Thất tiểu thư nhường đường một chút, để hạ quan còn cáo lui”.
Hoa Quận chúa đang chìm trong nỗi xót thương con, bảo bà nhường đường lúc thà bảo Nguyên Ngọc nhích còn dễ hơn.
Nguyên Ngọc chút ngượng ngùng. Mộ Thanh ngay mặt, cao hơn nàng nửa cái đầu. Dù dung mạo bình phàm, nhưng ánh mắt sắc như dao, lạnh lẽo bức . Lúc Nguyên Ngọc mới chợt nhận khu vực quanh giường quá sức chật chội, bản suýt chút nữa tông sầm Mộ Thanh. Nàng bất giác rụt cổ, lật đật lùi sang một bên, tiện thể liếc nhanh xuống giường sưởi. Lục ca quả nhiên tỉnh, vẻ như chỉ đang sảng.
Chớp lấy trống mở, Mộ Thanh lập tức xoay , dồn sức định giật phăng cổ tay khỏi cái nắm của Nguyên Tu. Thế nhưng, như giác quan thứ sáu mách bảo, thấy nàng dùng sức, Nguyên Tu bèn quờ quạng một cái, tóm gọn luôn cả bàn tay nàng lòng bàn tay . Miệng càng lầm bầm ngớt: "...Thanh...”.
Hoa Quận chúa sững sờ. Bà đưa mắt Nguyên Mẫn và Nguyên Ngọc, nhưng vẻ mặt hai họ cũng ngơ ngác y hệt. Chẳng ai hiểu Nguyên Tu đang thều thào cái gì. Bà đành cúi sát xuống, dỏng tai lắng .
"Thanh…”.
"Thanh…”.
Khóe môi đang nhếch lên của Bộ Tích Hoan bỗng chốc cứng đờ. Mộ Thanh cũng hóa đá tại chỗ, trái tim trong lồng n.g.ự.c đ.á.n.h "thót" một cái.
Trước chữ "Thanh" hình như còn một chữ nữa, ngặt nỗi lầm bầm nhỏ quá nên rõ. chỉ một chữ "Thanh" rành rọt thôi cũng đủ khiến Hoa Quận chúa c.h.ế.t sững. Đứng hình cùng bà còn Nguyên Mẫn, Nguyên Ngọc và cả Vu Cẩn. Càng , cái âm tiết càng giống tên của một .
Trong khi ba phụ nữ nhà họ Nguyên còn đang ngỡ ngàng vì cái tên lạ lẫm, thì Vu Cẩn dán mắt bàn tay đang đan chặt của Nguyên Tu và Mộ Thanh. Sự kinh ngạc trong đáy mắt càng lúc càng sâu. Bàn tay Nguyên Tu do luyện võ lâu năm nên hổ khẩu chai sần, thô ráp. Còn bàn tay Mộ Thanh thì gần như lọt thỏm trong lòng bàn tay Nguyên Tu. Đặt cạnh , tay nàng chỉ nhỏ nhắn hơn hẳn, mà những đầu ngón tay lấp ló còn ánh lên màu phấn hồng mượt mà như ngọc thạch.
Nỗi nghi hoặc trong lòng Vu Cẩn trào dâng, bất giác rướn tới cho tường tận. Nào ngờ, Mộ Thanh bỗng dùng lực hất mạnh tay Nguyên Tu . Khuôn mặt nàng lạnh tanh như phủ một tầng sương giá, gắt gỏng:
"Muốn thanh lâu thì đợi dưỡng thương xong hẵng tính”.
Lời dứt, cả căn phòng phút chốc im ắng như tờ. Bộ Tích Hoan khẽ cúi đầu, ý nơi đáy mắt càng thêm sâu thẳm. Thanh lâu... Nàng cũng nhanh trí phết.
Vu Cẩn chẳng rõ thực hư câu , nhưng thấy hành động giấu nhẹm hai tay lưng của Mộ Thanh, ánh mắt khẽ d.a.o động. Sắc mặt tỳ nữ của Ninh Chiêu Quận chúa tái nhợt như tờ giấy. Nàng len lén liếc Nguyên Mẫn và Hoa thị. Thấy cả hai vị nương nương đều sầm mặt, trong bụng nàng liền nảy sinh đủ thứ toan tính, vội vã tìm cớ chuồn êm.
Tỳ nữ khuất, Mộ Thanh cũng thức thời cáo lui, phi thẳng về phủ Đô đốc. Vừa bước chân phủ, nàng lao ngay thư phòng, gọi Nguyệt Sát tới hỏi dồn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-399-muon-di-thanh-lau-thi-doi-duong-thuong-xong-roi-hang-tinh.html.]
"Ngươi tìm thứ gì dùng để dịch dung ? Loại chuyên dùng để ngụy trang cho đôi bàn tay ?".
Hồi còn ở Tây Bắc, lũ hán t.ử trong quân đội ruột để ngoài da, chẳng ai rảnh rỗi mà soi mói bàn tay nàng. cái chốn Thịnh Kinh cáo già tinh ranh, sự cố hôm nay quả thực là một phen hú vía. Khoảnh khắc Nguyên Tu nắm lấy tay nàng, chẳng bao nhiêu cặp mắt kịp bắt sóng. Chuyện tuyệt đối thể lơ là.
Cái cớ "thanh lâu" nàng buông vốn chẳng trông mong gì đám sẽ tin sái cổ, chỉ cốt đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý, tránh để đôi bàn tay bại lộ sơ hở. lúc đó trong phòng đông nhiều tai mắt, e là kẻ nảy sinh nghi ngờ. Nàng nhất định tay cứu vãn tình thế ngay lập tức.
"Ta cần cho các khớp ngón tay thô to hơn một chút, đắp thêm mấy vết chai sần, còn màu da thì cứ giữ nguyên là ”. Nàng tính toán.
Nếu như lúc nãy kẻ ghim đôi tay của nàng tầm ngắm, mà tự dưng màu da tay đổi chóng mặt thì khác nào lạy ông ở bụi . Chi bằng cứ giữ nguyên màu da, chỉ ngụy trang qua loa chút đỉnh là .
"À còn nữa, ngươi nghĩ cách thu xếp cho một cái phận học trò của ngỗ tác ở một nha môn nào đó vùng Giang Nam , để khỏi sinh nghi”.
Nàng đến Thịnh Kinh đầy một tháng mà phá liền mấy vụ án lớn, ắt hẳn dấy lên sự hoài nghi của ít kẻ. Nếu nhỡ ai đó cất công xuống các châu phủ ở Giang Nam để điều tra gốc gác, thì ít nhất nàng cũng một cái phận đàng hoàng để đối phó.
Nguyệt Sát , lạnh lùng liếc Mộ Thanh một cái xéo xắt: "Ta còn tưởng ngươi hiểu chủ t.ử nhà lắm cơ”.
Mộ Thanh ngẩng lên . Chỉ thấy thong thả rút từ trong n.g.ự.c áo một tờ giấy, đặt phịch xuống mặt nàng, tiện tay quăng luôn cả cái khăn thêu bài thơ tình ướt át bên cạnh. Mộ Thanh đang mải dán mắt tờ giấy nên chẳng thèm đả động gì đến chuyện bắt cầm cái khăn. Nguyệt Sát thấy thế, trong lòng âm thầm thở phào.
Đập mắt nàng là một dòng chữ ngắn gọn, rành mạch mặt giấy: "Học trò của ngỗ tác Mã Trưng thuộc Thứ sử phủ Biện Châu, bái sư nhập môn ngày mùng hai tháng Ba năm Hưng Long thứ mười ba”.
"Chủ t.ử an bài xong xuôi phận cho ngươi từ cái hồi ngươi mới lóc cóc Tây Bắc . Chẳng qua lúc đến lúc cần dùng nên ngài thôi”.
Nguyệt Sát lườm Mộ Thanh bằng ánh mắt bực dọc.
Cái hồi Tây Bắc, nàng thì dứt khoát lắm, nào Chủ t.ử âm thầm gánh vác, lo toan cho nàng bao nhiêu bề.