Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 401: Hóa trang

Cập nhật lúc: 2026-08-07 14:11:16
Lượt xem: 83

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Vậy còn mấy cái chốn lầu xanh buôn hương bán phấn , chúng cần phái đến điều tra luôn ?".

Mặc dù Hoa Quận chúa tin chắc như đinh đóng cột rằng con trai đời nào vương vấn mấy ả kỹ nữ thấp hèn, nhưng để chắc ăn, bà vẫn lên tiếng hỏi cho rõ ràng.

"Cứ cho điều tra . Nói cho cùng, chuyện cũng là từ miệng mấy tên thuộc hạ tín của nó thốt . Biết chừng, mấy tên cấp nắm rõ thâm tâm của nó hơn cả kẻ mẫu như ngươi đấy”.

Nguyên Mẫn nhẹ nhàng vuốt ve chiếc lò ấp tay. Những đóa mẫu đơn thêu lớp vỏ gấm tinh xảo như đang nở rộ từng lớp từng lớp. Bà cứ vuốt ve mãi, và màn sương mù mờ ảo trong tâm trí bà cũng theo đó mà giăng mắc từng lớp từng lớp, ngày một dày đặc hơn.

Đôi bàn tay của thiếu niên ...

Khoảnh khắc , tâm tư của bà đều đặt trọn Tu nhi, nên chỉ vô tình lướt qua đôi bàn tay của thiếu niên nọ. Ngặt nỗi, đối phương rút tay quá nhanh, khiến bà kịp cho tường tận. Thế nhưng, hình ảnh Tu nhi nắm chặt lấy bàn tay cứ ám ảnh mãi trong tâm trí bà. Càng ngẫm nghĩ, bà càng thấy đôi bàn tay đó so với tay Tu nhi, thực sự hề giống tay của một nam t.ử chút nào.

Nguyên Mẫn bỗng phắt dậy: "Bổn cung cũng mệt mỏi , tạm thời hồi cung nghỉ ngơi . Đêm đến Bổn cung sẽ thăm Tu nhi. Ngọc Thu cứ ở Hầu phủ túc trực, hễ động tĩnh gì thì lập tức cung bẩm báo”.

Ngọc Thu chính là chưởng sự ma ma của cung Vĩnh Thọ, hàm tứ phẩm trong cung.

Hoa Quận chúa cung kính , tự dìu Nguyên Mẫn lên phượng liễn. Có điều, khi dõi theo bóng xa loan đang dần khuất xa, ánh mắt bà bỗng chốc trở nên lạnh lẽo.

Mộ Thanh dành trọn một ngày để nghỉ ngơi. Sau khi dùng xong bữa tối, Nguyệt Sát đúng hẹn mang đến những thứ nàng yêu cầu.

Một cái hũ nhỏ đựng thứ gì đó trông lổn nhổn như những mảnh da vụn vặt, và một cái hũ khác chứa t.h.u.ố.c mỡ trong veo. Lọ t.h.u.ố.c mỡ chính là chất keo dính chuyên dụng để kết dính những mảnh da vụn đó. Đáng chú ý là trong mớ da lộn xộn , sẵn vài miếng chế tác tinh xảo thành hình những vết chai sần, chỉ việc đắp lên là xài ngay.

Nguyệt Sát căn dặn: "Ngươi dán thì cứ việc đắp lên chỗ đó. Nếu chẳng may dính chút nước cũng hề hấn gì, chỉ cần tránh ngâm trong nước quá lâu là ”.

Nghe , Mộ Thanh lập tức lấy những mảnh da vụn và vết chai sần cần thiết , thoa một lớp mỏng t.h.u.ố.c mỡ tỉ mẩn đắp lên tay. Vốn dĩ rành rọt vài mánh khóe dịch dung cơ bản, cộng thêm sự am hiểu sâu sắc về cấu trúc xương khớp con , nàng thừa đắp chỗ nào để tự nhiên và chân thật nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-401-hoa-trang.html.]

Chỉ nửa canh giờ , một đôi bàn tay mới lạ hiện diện mắt. Đôi tay tuy nước da vẫn trắng trẻo, nhưng các khớp xương gồ ghề thô kệch hơn tay nữ nhân bình thường, kẽ ngón tay hằn rõ những vết chai sần thô ráp. Thoạt , ai cũng sẽ nghĩ ngay đây là đôi tay của một thiếu niên xuất nghèo khó, quen việc chân lấm tay bùn.

Đôi bàn tay của nàng từ đến nay đều cha nâng niu, chiều chuộng mà thành. Hồi còn ở nhà, những việc nặng nhọc như chẻ củi, đun nước, cha tuyệt nhiên để nàng động móng tay. Ông luôn miệng bảo rằng trong nhà nam t.ử lo liệu những việc nặng nhọc, phận nữ nhi chân yếu tay mềm, cành vàng lá ngọc, thể để đụng tay những thứ thô lỗ . thử hỏi con gái nhà bá tánh nghèo khó thì lấy cái thể ngọc ngà, yếu ớt như ? Chẳng qua là do cha nàng yêu thương con gái quá đỗi mà thôi.

Mộ Thanh ngẩn đôi bàn tay , tâm trí cứ trôi dạt miên man. Nhân lúc đó, Nguyệt Sát âm thầm lùi bước ngoài. Chủ t.ử còn giao cho một vài việc quan trọng lo liệu.

Khi tiếng điểm canh hai dứt, Mộ Thanh rảo bước đến Hầu phủ. Tiến Tây noãn các, đập mắt nàng là cảnh Nguyên Mẫn đang điềm đạm thưởng trong gian phòng, Hoa Quận chúa thì túc trực bên mép giường, còn Vu Cẩn đang chăm chú bắt mạch cho Nguyên Tu.

Thấy Vu Cẩn tiến hành châm cứu, Mộ Thanh đoán ngay Nguyên Tu vẫn lên cơn sốt. Thế nhưng, đảo mắt quanh phòng chẳng thấy bóng dáng tên ngự y nào. Chờ Vu Cẩn khám xong, nàng mới cất tiếng hỏi: "Sao ở đây chỉ một ngài? Ngự y ?".

Nguyên Mẫn , liền đặt mạnh chén xuống bàn, nét mặt lộ rõ vẻ giận dữ xen lẫn bực tức:

"Cái đám bên Thái y viện uổng xưng danh thánh thủ, đến lúc cần dùng thì kẻ nào kẻ nấy y thuật yếu kém thì cũng tham sống sợ c.h.ế.t. là một lũ vô dụng, chẳng kẻ nào thể san sẻ nỗi phiền muộn cho Bổn cung, cho triều đình”.

Mộ Thanh dửng dưng hết, nét mặt mảy may biến sắc. Nàng tuyệt đối tin Nguyên Mẫn nhã hứng tâm sự với . Hơn nữa, cơn thịnh nộ rõ ràng chỉ là giả bộ. Bà đặt chén xuống mới mở miệng than vãn, hành động , lời lết theo , thời gian nhất quán, sự "lệch pha" phơi bày rành rành cơn giận dởm — Bà đang rắp tâm giở trò quỷ quái gì đây?

"Đám giá áo túi cơm Bổn cung dùng xuôi mắt chút nào. Công lao rút d.a.o vá tim cho Tu nhi thuộc về Cẩn Vương và khanh. Từ giờ, vết thương của nó Bổn cung giao phó quyền cho hai chữa trị”.

Trong lúc Nguyên Mẫn đang chuyện, Vu Cẩn lẳng lặng an tọa bên bàn, cầm bút chấm mực chuẩn chép bệnh án.

Thấy , bà liền sang Mộ Thanh: "Cẩn Vương hôm nay ở Hầu phủ cả ngày, cứ cách một canh giờ chẩn mạch một , chẳng lấy lúc nghỉ ngơi, ắt hẳn thể mệt mỏi . Việc chép bệnh án , chi bằng để khanh ”.

Nghe , tim Mộ Thanh đ.á.n.h thót một cái, nhưng ngoài mặt vẫn tỉnh bơ như . Nàng đàng hoàng bước tới, thản nhiên đón lấy giấy bút từ tay Vu Cẩn.

 

Loading...