Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 403: Hồng nhan bạc mệnh
Cập nhật lúc: 2026-08-07 14:11:18
Lượt xem: 105
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tại An Bình Hầu phủ, tuyết trắng phủ kín những mái ngói xanh. Lớp sơn đỏ những cây cột hành lang hiên bong tróc một nửa, phơi bày vẻ điêu tàn của một tòa phủ rộng lớn nhưng lâu tu sửa. Dưới hành lang, một đại nha tay xách giỏ t.h.u.ố.c đang vội vã sải bước. Đám nha , tiểu tư ngang qua thấy ả đều lộ vẻ khinh miệt.
Nha rảo bước qua bảy ngã rẽ tám khúc ngoặt, cuối cùng lẩn một góc viện hẻo lánh. Ngay cửa, một nồi canh t.h.u.ố.c đang sôi bếp lò tỏa hương nhè nhẹ. Từ trong phòng vọng những tiếng ho khan trầm thấp. Nha liếc nồi thuốc, chắt lấy một bát xách giỏ t.h.u.ố.c bước .
"Tiểu thư, nô tì lãnh t.h.u.ố.c về đây”.
Lan Nhi đặt bát canh t.h.u.ố.c cùng chiếc giỏ xuống mặt bàn, ngó nghiêng ngoài sân một chốc mới khép chặt cửa phòng, tất tả tiến về phía chiếc giường sưởi vén nhẹ bức màn.
Thẩm Vấn Ngọc nửa nửa mép giường sưởi sách, ánh mắt dán chặt những trang giấy mở hờ. Nàng chẳng buồn ngẩng đầu lên, chỉ ho hai tiếng.
Lan Nhi thì thào: "Tiểu thư, ban nãy lúc lãnh thuốc, nô tì ngóng một chuyện đại sự”.
Thẩm Vấn Ngọc đáp, chỉ tiếp tục cầm sách , chờ Lan Nhi trở về bẩm báo.
Lan Nhi ghé sát , hạ giọng :
"Trấn Quân Hầu Nguyên Đại tướng quân... trọng thương!".
Tiếng ho của Thẩm Vấn Ngọc lập tức ngừng bặt. Nàng bỗng ngẩng phắt đầu lên, nhưng ngay đó cơn ho dồn dập dữ dội hơn.
Lan Nhi vội đưa tay vỗ nhẹ lưng nàng, :
"Tiểu thư đừng lo. Nghe Hầu gia thương trong cung Vĩnh Thọ từ ba bốn hôm . Đêm , Thánh thượng và Thái Hoàng Thái hậu đều đích đến Hầu phủ túc trực. Các vị Ngự y cùng Cẩn Vương gia cũng mặt. Vị Anh Duệ Đô đốc phá vụ án tham ô tiền tuất của quân Tây Bắc mạnh dạn mổ n.g.ự.c Hầu gia, lấy con d.a.o vá vết thương ở tim. Hầu gia sốt cao liên tiếp ba ngày, mãi đến đêm qua mới hạ sốt, xem bệnh tình phần chuyển biến ".
"Vá... tim?".
Nghe đến hai chữ , Thẩm Vấn Ngọc chẳng những yên lòng, trái cơn ho càng dữ dội hơn. Gương mặt vốn tái nhợt nay trắng bệch như tờ giấy.
Ba bốn hôm ... Đó chính là ngày vụ án tham ô tiền tuất của quân Tây Bắc phá. Triều đình hôm bãi chức và điều tra mười vị đại thần, đầu là Hồ đại nhân, Chưởng viện Học sĩ Hàn Lâm viện. Hồ đại nhân là tâm phúc của Nguyên Tướng quốc. Ai trong triều mà , kẻ vụ tham ô tiền tuất của quân sĩ rốt cuộc là ai?
Chàng thương trong cung Vĩnh Thọ... Ắt hẳn là vì chuyện nước non xã tắc mà mang trọng thương.
Trên đời ... thật một bậc nam nhi đội trời đạp đất như thế.
"Nô tỳ mà cũng thấy rợn . May mà Hầu gia phúc lớn mạng lớn!".
"Hầu gia... thật sự khá hơn chứ?".
"Nô tỳ là . Mấy ngày nay Cẩn Vương gia ở hẳn trong Hầu phủ, ngày đêm bắt mạch chữa trị cho Hầu gia. Tiểu thư cứ yên tâm".
Thẩm Vấn Ngọc lặng im. Tâm trạng nàng dần lắng xuống, cơn ho cũng nhẹ .
Lan Nhi bưng bát t.h.u.ố.c đến giường, khẽ khuyên: "Hôm nay tiểu thư vẫn nên uống t.h.u.ố.c . Phong hàn chữa sớm vẫn hơn".
Thẩm Vấn Ngọc đến bát t.h.u.ố.c cũng buồn . Nàng cầm quyển sách lên nữa, cúi đầu nhàn nhạt :
"Không vội. Muội mở hé nửa khung cửa sổ , để đón gió thêm một lúc".
Lan Nhi rõ tính tình của chủ tử, dám trái ý, đành đặt bát t.h.u.ố.c xuống mở hé nửa khung cửa sổ.
Lúc mở cửa, nàng còn đưa mắt ngoài sân mấy lượt. Thấy bên ngoài ai, nàng mới bên giường, hạ giọng :
"Tiểu thư ? Mấy hôm nay trong triều đang âm thầm dò hỏi khắp các phủ quan tam phẩm trở lên, tìm một vị tiểu thư khuê danh mang chữ Thanh. Nghe ... đó là trong lòng của Trấn Quân Hầu".
Thẩm Vấn Ngọc đang lật sách. Bàn tay nàng bỗng siết chặt.
"Roẹt..."
Một góc trang sách lập tức xé rách.
"Nghe tra hai , chỉ là vẫn ai mới là Hầu gia thật sự để trong lòng. Một vị là Trịnh Thanh Nhiên, đích nữ của Trịnh đại nhân, Phủ doãn Thịnh Kinh; vị còn là Diêu Huệ Thanh, thứ nữ của Tham lĩnh Kiêu Kỵ doanh".
Lan Nhi đến đây khỏi bật .
"Bây giờ các tiểu thư trong kinh đều ghen đỏ cả mắt, chỉ hận tên lấy một chữ Thanh. Nghe hễ tra ai là Hầu gia thương mến, Thái Hoàng Thái hậu sẽ lập tức chủ, đưa Hầu phủ xung hỷ, ban cho danh phận trắc thất".
Thẩm Vấn Ngọc vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên. Nghe xong, nàng chỉ im lặng một lúc cúi đầu lật tiếp trang sách, nhàn nhạt : "Đợi t.h.u.ố.c nguội hẳn thì mang đổ".
Thấy nàng phản ứng hờ hững như , bình tĩnh đến lạ, Lan Nhi trong lòng chủ t.ử hẳn tính toán, bèn thêm gì nữa. Nàng bưng bát t.h.u.ố.c ngoài hiên, để mặc cho gió lạnh thổi nguội.
Thuốc để nguội hẳn mới đổ. Chỗ đổ t.h.u.ố.c còn lấy tuyết phủ kín, tuyệt đối để lộ dấu vết.
Đó đều là những lời dặn của tiểu thư.
Lan Nhi , tiểu thư đến Thịnh Kinh là mang theo chí lớn. Chỉ là An Bình Hầu phủ nay sa sút đến mức , nàng thật tiểu thư sẽ dựa để bước lên vị trí cao mà hằng mong .
Trong phòng, Thẩm Vấn Ngọc vẫn lặng lẽ sách. Gió lạnh cuốn theo những bông tuyết vụn lùa qua khung cửa sổ mở hé. Nàng ngẩng đầu thoáng qua khung cửa, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ lạnh lẽo.
Người trong lòng ư? Từ xưa đến nay, những nữ t.ử bậc quyền quý thật sự đặt trong tim... từng mấy ai sống lâu.
Nàng sẽ chờ. Chờ xem... Hồng nhan bạc mệnh.
Chương 404 : Nguyên Tu tỉnh
Sáng ngày thứ bảy ca phẫu thuật, Nguyên Tu tỉnh .
Mộ Thanh trở về phủ Đô đốc thì từ Hầu phủ vội vàng chạy đến báo tin: "Hầu gia tỉnh !".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-403-hong-nhan-bac-menh.html.]
Nghe tin , gương mặt vốn lạnh nhạt của Mộ Thanh hiếm khi hiện lên một nụ . nàng vội đến Hầu phủ ngay. Nguyên Tu mới tỉnh, giường lúc hẳn chật kín . Người nhà Nguyên gia chắc chắn bao điều với , nàng đến cũng chẳng chen mấy câu. Huống hồ tỉnh , thể còn suy yếu, thích hợp gặp khách quá lâu. Chi bằng đợi muộn hơn một chút hãy đến.
Mộ Thanh đến thư phòng, những điều về cách chăm sóc phẫu thuật, mãi đến chiều muộn mới sang Hầu phủ.
"Tiểu t.ử ngươi đúng là bình tĩnh thật!".
Triệu Lương Nghĩa thấy Mộ Thanh liền mắng một câu, vung nắm đ.ấ.m đấm thẳng n.g.ự.c nàng.
Mộ Thanh nhanh nhẹn nghiêng tránh . Ánh mắt nàng sắc lạnh, còn bén hơn cả gió sớm nơi biên ải.
Triệu Lương Nghĩa ha hả. Tên tiểu t.ử tuy tính tình chẳng mấy dễ mến, nhưng đúng là một tiểu t.ử . Mạng của Đại tướng quân... Đã cứng rắn kéo trở về từ Quỷ Môn Quan.
Mộ Thanh lười đáp lời. Đám tướng lĩnh quân Tây Bắc ... Quả nhiên ai nấy đều cùng một tính với Nguyên Tu.
Mộ Thanh rảo bước về phía Tây Noãn các.
Từ xa, nàng thấy mấy cung nhân canh ngoài sân, lập tức hiểu rằng Nguyên Mẫn vẫn còn ở đó.
Mấy ngày nay, mỗi nàng đến Noãn các, đám cung nhân đều tự giác tránh đường. Hôm nay đưa tay ngăn nàng, hẳn là Nguyên Mẫn đang ở trong phòng bàn chuyện hệ trọng với Nguyên Tu.
Mộ Thanh thói quen lén chuyện khác. Nàng xoay định rời thì trong Noãn các chợt vọng một giọng :
"Được, ! Cô mẫu đều theo con. Con chỉ cần yên tâm dưỡng thương, tuyệt đối đừng động khí nữa!".
Giọng tuy vọng từ xa nhưng vẫn đủ để nhận là của Nguyên Mẫn.
Mộ Thanh dừng bước. Nàng vòng qua khu vườn, trong một đình vuông. Mãi đến khi thấy đám cung nhân cầm quạt đuôi trĩ theo hầu rời về phía cổng phủ, nàng mới bước , men theo lối cũ trở khu vườn tiến Noãn các.
Vừa mở cửa, mùi t.h.u.ố.c sắc nồng đượm xộc mũi.
Mộ Thanh khẽ chau mày. Nàng chợt nhớ những ngày rong ruổi nơi đại mạc, thúc ngựa giữa thảo nguyên, kề vai g.i.ế.c giặc với dường như mới chỉ hôm qua. Vậy mà nam t.ử từng phóng khoáng, quang minh, thẳng thắn giờ bệnh giường. Ngay cả mùi t.h.u.ố.c thanh đạm cũng khiến lòng thêm nặng trĩu.
Trên chiếc noãn tháp, gối mềm chăn dày xếp cao lưng. Nguyên Tu tựa đó, đang bưng bát t.h.u.ố.c uống.
Chỉ mấy ngụm, bát t.h.u.ố.c cạn. Lúc mới đầu sang.
Mộ Thanh khẽ vén rèm hoa bước .
Ngoài cửa sổ, tuyết tàn phủ trắng bệ cửa. Ánh chiều xuyên qua nửa khung cửa sổ, rọi lên hàng mày của thiếu niên.
Dáng vẻ thanh lãnh, cô tịch ... quen thuộc bao. Thế mà giờ gặp , ngỡ như cách cả trăm năm.
Nguyên Tu thoáng thất thần.
Chiếc bát t.h.u.ố.c trong tay bất ngờ tuột khỏi tay .
"Choang!".
Bát t.h.u.ố.c rơi xuống nền cạnh noãn tháp, vỡ đôi.
A Thanh...
Môi Nguyên Tu khẽ động. cổ họng khô khốc đau rát, như ngàn vạn lời đều nghẹn cứng nơi lồng ngực.
Cuối cùng... chỉ gượng nở một nụ tiều tụy, khàn giọng hỏi: "Ngươi... đến ?".
"Ừm".
Mộ Thanh bước tới, cúi nhặt những mảnh bát vỡ mang ngoài sân bỏ , trở , kéo một chiếc ghế đến bên cạnh noãn tháp.
"Đã tự uống t.h.u.ố.c , xem khá hơn nhiều".
Trong phòng lấy một binh hầu hạ, ngay cả Vu Cẩn cũng chẳng thấy . Có lẽ Nguyên Tu lời qua tiếng với Nguyên Mẫn, tâm trạng nên đuổi hết ngoài.
"Ngực của ngài trải qua một nhát dao, mấy ngày tính tình nóng nảy, dễ bực bội cũng là chuyện bình thường. nếu thấy n.g.ự.c tức, n.g.ự.c đau, hoặc mắt bỗng mờ , một bên tay chân tê bì yếu sức, mắt cá chân sưng phù, rét run sốt cao, vết mổ n.g.ự.c đỏ tấy... tuyệt đối cố chịu. Dù tâm trạng cũng gọi đến ngay! Đã nhớ rõ ?".
Hỏi xong, Mộ Thanh nghĩ Nguyên Tu hôm qua mới tỉnh, cơ thể còn suy nhược, chắc nhớ hết những điều .
Nàng bèn lấy từ trong n.g.ự.c áo một tờ giấy, đưa cho .
"Ta ghi cả . Huynh cứ để bên đầu giường. Nếu bất kỳ triệu chứng nào như , nhất định lập tức gọi , chần chừ".
Mộ Thanh nhét vội tờ giấy tay Nguyên Tu. Hắn ngây , nét mặt thoáng vẻ ngơ ngác, thất thần.
Nàng vốn dĩ lạnh lùng, kiệm lời. Chỉ khi phá án hoặc cất lời dặn dò khác, nàng mới tuôn một tràng, dù khiến hiểu nhưng thấy sảng khoái một cách khó hiểu. Những lời ... từng nghĩ đời kiếp sẽ chẳng bao giờ nữa.
Cái đêm lấy cái c.h.ế.t minh chứng, gục ngã cổng hoàng cung, trong cơn mê sảng, mơ màng thấy đại mạc trải dài như một tấm lụa tuyết trắng, vầng trăng lạnh lẽo treo lơ lửng ải quan. Hắn thấy con chiến mã yêu quý lặng lẽ tiến về phía . Hắn tung lên ngựa xuất quan, trời một vầng trăng sáng chiếu rọi cả vùng đại mạc. Giây phút , gió lộng, ngựa chiến, n.g.ự.c căng tràn khí phách hào hùng. Ấy thế mà, chẳng hiểu cớ sự gì, trong lòng cách nào tiêu sái , như thể vướng bận, rời .
Mãi cho đến khi tỉnh , thấy bóng dáng nàng vén rèm đó, mới chợt bừng tỉnh. Kẻ khiến mãi vương vấn cõi lòng, chính là nàng.
C.h.ế.t sống , mất để tìm thấy, ngay khoảnh khắc đó, thấu rõ một điều: mất nữa.
Thay vì giấu tờ giấy xuống gối, Nguyên Tu cẩn thận gấp gọn nó , cất trong n.g.ự.c áo, áp sát ngay vị trí tâm khảm, cất giữ cẩn thận.
Vết thương chí mạng n.g.ự.c vẫn còn nhức nhối. Sáng nay, lúc Vu Cẩn đến băng cho , lén thấy vết thương . Những đường kim mũi chỉ khâu vá vô cùng tỉ mỉ, gọn gàng, trông quen mắt đến lạ thường. Hắn tin chắc rằng, ngoại trừ nàng , thế gian lẽ chẳng ai to gan lớn mật dám khâu trái tim một kẻ đang sống.
Trong lòng nàng ở đó. Nàng khâu trái tim , thì đời kiếp , trái tim chẳng thể chứa thêm bất kỳ nữ nhân nào khác nữa, và hình bóng nàng cũng vĩnh viễn bao giờ bước khỏi trái tim .