Mộ Thanh trùm hoàng bào lên tận đỉnh đầu, lười đáp lời. Thế nhưng trùm lên, nàng bỗng sững , tay mò lớp lụa gấm thò đầu hỏi: "Sao rách thế ?".
Chỉ thấy ống tay chiếc hoàng bào bằng gấm tơ tằm thêu hình ngân long cưỡi mây đạp gió, vốn đang sang quý vô ngần, nay rách toạc phân nửa.
"Trên xe ngựa cẩn thận quẹt rách đấy”. Bộ Tích Hoan mắt mở trừng trừng dối.
"Vật gì quẹt?".
"Đinh”.
"Ồ, đinh”.
Mộ Thanh mà tin thì quỷ.
"Xe ngựa của ngài mà đinh, phu xe sống nữa chắc?".
Nàng chẳng buồn dùng kỹ năng phân tích biểu cảm để vạch trần . Tên thừa dối mặt nàng là vô dụng, rõ ràng là cố tình kiếm cớ. Trêu chọc nàng vui lắm ?
Bộ Tích Hoan bật , ánh mắt lưu chuyển những luồng sáng say lòng , điệu bộ biếng nhác :
"Ừm, tên phu xe đó quả thật đáng c.h.ế.t. Có điều, trái tim mà nương t.ử còn vá , tay nghề may vá chắc hẳn là xuất chúng. Hay là nương t.ử thử vá xem. Nếu vá , vi phu vui vẻ sẽ tha c.h.ế.t cho tên phu xe đó, thấy thế nào?".
Lúc Mộ Thanh mới vỡ lẽ mục đích của , tức quá hóa : "Bộ Tích Hoan, ngài ngày càng lắm trò đấy”.
Đáp nàng, Bộ Tích Hoan từ tốn rút một hộp kim chỉ nhỏ nhắn từ gối , đưa đến mặt nàng.
Hóa chuẩn sẵn thứ từ đời nào. Mộ Thanh quấn chặt hoàng bào, chằm chằm cây kim, hề nhúc nhích.
"Nương t.ử định là để ngày mai hẵng khâu, đêm nay chúng nghỉ ngơi sớm ?".
Bộ Tích Hoan mỉm cất hộp kim chỉ . Vừa ngả lưng xuống, vươn tay định ôm lấy nàng.
Mộ Thanh vẫn bất động, chỉ phóng ánh mắt sắc như kim về phía . Nam nhân vạn mũi kim đ.â.m mà vẫn mỉm sung sướng. Cười xong, tự giác dậy bước xuống giường, vung ống tay áo lên. Một luồng gió nổi lên từ mặt đất, cuốn theo bộ trung y màu trắng tuyết bay thẳng trong trướng.
Bộ Tích Hoan chắp tay bên bàn, mỉm tiếng sột soạt mặc y phục vang lên từ bên trong.
Rất nhanh, Mộ Thanh bước . Mái tóc đen buông xõa, đai áo thắt chặt, cổ áo đóng kín kẽ hở. Vẫn yên tâm, nàng lấy chiếc áo choàng lông chồn tía bọc thật kín kẽ, lúc mới chịu bước đến xuống bàn.
"Thắp đèn!”.
Tiếng dứt, ánh sáng bừng lên. Ba ngọn nến rọi sáng chiếc bàn tròn rộng ba thước. Mộ Thanh ôm lấy chiếc hoàng bào, nương theo ánh đèn bắt đầu vá áo.
Phía đối diện, nam t.ử lười biếng tựa lưng ghế. Trung y buông lơi nửa kín nửa hở, ánh nến ấm áp hắt lên lồng n.g.ự.c săn chắc tỏa ánh ngọc ôn nhuận.
Mỹ sắc bày ngay mắt, nhưng thiếu nữ chỉ cúi đầu. Lông chồn tía nổi bật chiếc cổ trắng ngần. Nàng tùy ý lấy một cây trâm cài gọn mái tóc, để những lọn tóc lơ thơ rủ xuống che khuất nửa khuôn mặt.
Nam t.ử chống cằm đối diện, đăm đắm ngắm góc nghiêng thanh tú của nàng. Bất chợt, nhớ thuở ấu thơ.
Phụ vương Tiên đế sủng ái, nhưng trong phủ vẫn sống trong nhung lụa. Y phục của luôn may mới, từng ai vá áo cho bao giờ. Ban đầu, chỉ nàng chút chuyện mà những nữ nhi chốn khuê các thường cho nam t.ử yêu thương. Nào ngờ, khi nàng cúi đầu ánh nến, từng mũi kim sợi chỉ khâu vá cẩn thận, bỗng nhận , đây chính là bình yên mà mưu cầu cả một đời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-408-va-ao-cho-chang.html.]
Trong phòng ai năng gì. Bên chiếc bàn tròn, ngắm sườn mặt nàng, còn nàng chăm chú ống tay áo của . Hai đối diện , tuế nguyệt tĩnh lặng.
Mẹ mất sớm, trong nhà chỉ nàng là con gái. Gia cảnh bần hàn, y phục của cha thường xuyên rách rưới cần may vá. Nàng bao giờ nghĩ rằng đôi bàn tay cầm d.a.o giải phẫu thể cầm kim khâu. Trên đời chẳng việc gì là học . Không tú nương nào chịu dạy, nàng đành lục lọi những chiếc khăn thêu để mà tự mày mò. Ba tuổi cầm kim, mười năm rèn luyện, tuy đạt đến trình độ thêu thùa xuất thần nhập hóa, nhưng để vá áo cho cha thì dư sức.
Chuyện cũ bỗng ùa về khiến Mộ Thanh chút thất thần. Đến khi định thần , ống tay áo trong tay vá xong.
Bộ Tích Hoan cúi đầu , nâng ống tay áo lên bật trầm thấp. Niềm vui sướng khó kìm nén tràn ngập trong đáy mắt: "Thanh Thanh…”.
Mộ Thanh lạnh lùng liếc . Nàng thêu lắm ?
"Thanh Thanh , chín rồng ngậm ngọc thì , chứ nàng qua 'chín rồng ngậm trúc' bao giờ ?".
Trong miệng rồng ngậm một cành trúc. Nàng quả thật là một nhân tài.
Bộ Tích Hoan đến dừng . Mộ Thanh hoàng bào, mặt biến sắc, trong lòng chẳng mảy may áy náy.
Nàng thích trúc.
Xưa , áo quần tất vớ của cha hễ rách, nàng đều thêu lên đó một cành trúc xanh. Lâu dần, món đồ vá của cha đều hình bóng trúc biếc của nàng, đón sương mà mọc, đón gió gãy. Mười năm nay nàng quen thêu như thế , thêu họa tiết khác thì , chứ thêu trúc thì dư sức sống động như thật.
"Muốn kén chọn hoa văn thì mà tìm tú nương”.
Mộ Thanh hất tay áo phắt dậy, trở trong trướng.
Một lúc , Bộ Tích Hoan khoác hoàng bào vén màn bước . Hắn bên mép giường, mỉm thiếu nữ, tự giác ngả lưng xuống cạnh nàng.
Mộ Thanh lên tiếng, chỉ là cơ thể căng cứng .
Nam t.ử chạm nàng, chỉ vòng tay phía , thấp giọng hỏi: "Cảm giác thế nào?".
Mộ Thanh sững . Nàng thừa bản tính đắn của , câu hỏi tuyệt đối hỏi về chuyện vá áo, mà tám chín phần mười là hỏi về khoảnh khắc kiều diễm trong trướng .
Hắn dường như cố chấp với việc hỏi nàng "cảm giác thế nào". Nàng nhớ rõ từng chê bai "bất lực", từng bảo nụ hôn của trơn tuột như cá trạch. Cứ tưởng cả đời sẽ chẳng dám hỏi , nay dở chứng ?
"Hửm?".
Bộ Tích Hoan khẽ , đưa tay ôm lấy eo Mộ Thanh.
"Chát!".
Mộ Thanh lập tức hất phăng tay , giận dữ : "Nhìn trộm là hành vi đáng hổ!".
Tiếng của Bộ Tích Hoan càng thêm trầm thấp. Mu bàn tay nàng đ.á.n.h vẫn còn rát bỏng. Hắn ghé , khẽ hôn lên vành tai nàng.
Mộ Thanh lập tức đầu, đôi mắt ánh lên hai ngọn lửa nhỏ như thiêu đốt đối diện.
Hắn càng càng thích, cố ý trêu: "Ta hỏi là chuyện ... chứ chuyện trộm".