Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 411: Trường Xuân Viện (2)

Cập nhật lúc: 2026-08-07 14:11:25
Lượt xem: 84

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tư Đồ Xuân chu đáo dẫn Mộ Thanh một gian sương phòng thanh nhã ở hậu viện. Trong phòng bày bình phong vẽ tranh họa đồ, đèn lụa gấm hoa, t.h.ả.m lông dày trải nền, giường sưởi rộng rãi. Rèm giường rủ xuống bảy lớp, tường vẽ những bức xuân đồ, cảnh sắc kiều diễm khiến khỏi nảy sinh mộng tưởng.

Bộ Tích Hoan nhàn nhạt lướt mắt qua mấy bức xuân đồ. Mộ Thanh thì chẳng thèm , thẳng đến xuống bàn chạm trổ.

Không đợi Tư Đồ Xuân khách sáo, nàng thẳng vấn đề: "Ta đến đây để đ.á.n.h bạc”.

Dạo Nguyên Tu trọng thương, An Hạc túc trực hầu hạ Nguyên Mẫn, hiếm cơ hội ghé qua Trường Xuân Viện. Nếu tự mò đến, thì nàng tìm cách kéo đến.

Tư Đồ Xuân thì sững , ánh mắt xẹt qua một tia khác lạ. Chuyện Mộ Thanh đ.á.n.h bạc với đám thiếu gia kinh thành ở Ngọc Xuân Lâu ai nấy đều rõ. Hiện tại đám thiếu gia đó đều cấm túc tại gia, nàng đ.á.n.h bạc, ý nghĩa phía chắc chắn sâu xa vô cùng.

"Đô đốc…”.

Tư Đồ Xuân mỉm , đang định tìm cớ chối từ thì bỗng tên thị vệ lưng Mộ Thanh cất lời.

"Ngài bảo ngươi đ.á.n.h bạc, ngươi đánh”.

Tên thị vệ thẳng . Khuôn mặt vốn lạnh lùng bỗng dâng lên ánh sáng dịu dàng như sóng nước. Ánh sáng say đắm lòng , khiến tâm trí kẻ đối diện như phiêu diêu, mộng ảo lạc bước tới hòn đảo tiên cảnh mùa xuân, mê mẩn lối về.

"Ngồi xuống!”.

Âm thanh của thị vệ truyền đến tai Tư Đồ Xuân tựa như tiên âm nơi hải đảo. Hắn ngoan ngoãn gật đầu, hệt như một con rối mất linh hồn, lững thững bước tới bàn và phịch xuống.

Mộ Thanh liếc Tư Đồ Xuân, sang Bộ Tích Hoan, hỏi: "Thuật thôi miên ?".

Giống, mà giống.

Mộ Thanh nắm rõ nguyên lý của thôi miên.

Sóng não con bốn trạng thái: trạng thái bình thường, trạng thái thư giãn, trạng thái lơ mơ và trạng thái ngủ sâu. Thôi miên thường tiến hành khi bệnh ở trạng thái thư giãn và lơ mơ.

Có hai phương pháp chính: thôi miên kiểu (dùng sự dịu dàng để phá vỡ phòng tuyến tâm lý) và thôi miên kiểu cha (dùng giọng điệu lệnh để ép buộc phục tùng).

Giọng điệu của Bộ Tích Hoan giống thôi miên kiểu cha. Tuy nhiên, thôi miên đòi hỏi sự dẫn dắt đối tượng, đằng Bộ Tích Hoan hề bất kỳ động tác mào đầu nào. Hơn nữa, Tư Đồ Xuân rõ ràng sự bài xích trong lòng đối với việc đ.á.n.h bạc, mà thôi miên thì thể ép buộc đối tượng những việc trái với tiềm thức của họ. Do đó, thuật pháp mà Bộ Tích Hoan dùng giống thôi miên cho lắm.

"Từ ngữ nàng dùng lúc nào cũng mới mẻ”.

Bộ Tích Hoan quả nhiên bật , đáp: "Chẳng qua chỉ là Huyễn Tâm Thuật trong Bồng Lai Tâm Kinh mà thôi”.

Trong những cuốn tạp ký dân gian ở Đại Hưng ghi chép rằng, ngoài hải ngoại mười hòn đảo Tổ Châu, đảo tiên sơn mang tên Bồng Lai. Mộ Thanh vẫn luôn tưởng đó chỉ là thần thoại truyền thuyết, ngờ Bồng Lai Tâm Kinh thực sự tồn tại, tên đúng là giống tiên thuật Tổ Châu.

Trong sương phòng, chiếc bàn chạm khắc tinh xảo, nệm từ lông đuôi công rực rỡ. Bộ Tích Hoan thong thả xuống nệm, nâng bình châm , tựa hồ giải thích nhiều về loại võ công , chỉ hỏi :

"Không đ.á.n.h bạc ?".

"Sau khi tỉnh , nhớ từng trúng thuật ?".

Mộ Thanh rành nội công, nàng chỉ quan tâm đến điều cốt lõi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-411-truong-xuan-vien-2.html.]

"Hắn sẽ ngỡ trải qua một giấc mộng đắc đạo thành tiên, như dạo bước cõi tiên, lắng tiên âm”.

Nước xanh trong, hương thơm vấn vít, dung mạo Bộ Tích Hoan ẩn hiện làn khói . Giữa hai lông mày toát lên vẻ lạnh nhạt, mỉm :

"Chốn phong nguyệt, quả sạch sẽ, quả nhiên nàng chẳng sai”.

"Trong độc?".

Mộ Thanh dứt lời, Bộ Tích Hoan phất tay áo, đẩy trượt chén đến mặt Tư Đồ Xuân. Ánh mắt đang mơ màng của bỗng chốc sâu thẳm như đáy biển đêm, tĩnh mịch tột độ.

Mộ Thanh thấy , vội vàng kéo tay Bộ Tích Hoan. Tên Tư Đồ Xuân thừa đêm nay nàng đến để mua vui, thế mà dám hạ Mê Hồn d.ư.ợ.c .

Bộ Tích Hoan vững như thái sơn, chỉ dùng xảo lực kéo tuột Mộ Thanh ngã lòng . Chút Mê Hồn d.ư.ợ.c cỏn con mà đòi hạ gục ?

Nam t.ử khẽ, tiếng rung lên từ lồng ngực, trầm ấm, khiến vành tai nàng ngứa ngáy:

"Muốn ôm ấp yêu thương thì cũng đừng chọn chỗ chứ, là nàng trót thích cái căn phòng treo đầy xuân đồ ? Vậy đợi chúng về, sẽ dọn một căn phòng y hệt thế cho nàng, chịu ?".

Mộ Thanh gằn: "Sao ngài thẳng là nghĩa trang vác mấy cái xác c.h.ế.t về, xếp thành mười tám tư thế xuân cung đồ ngập cả phòng luôn ?".

Đáy mắt Bộ Tích Hoan sáng bừng lên. Nàng chịu hùa theo lời trêu ghẹo của , xem dần quen.

Hắn bật trầm thấp, ôm nàng lòng, nửa đùa nửa thật: "Nương t.ử khẩu vị mặn mòi thật đấy. nếu nàng thích, vi phu vẫn nguyện ý chiều lòng nàng”.

Mộ Thanh phắt dậy, vung mạnh tay áo. Một trận cuồng phong quất thẳng mặt Bộ Tích Hoan.

Bộ Tích Hoan hứng trọn cơn gió giận dữ mà vẫn rạng rỡ. Hồi lâu , mới chịu chuyện chính:

"Không đ.á.n.h bạc ? Bắt đầu ”.

"Ngài dùng Huyễn Tâm Thuật , còn cần gì đ.á.n.h bạc thật nữa?".

Mộ Thanh bên bàn điêu khắc, lạnh nhạt lệnh: "Bảo vơ vét hết bộ bạc trong Trường Xuân Viện mang tới đây”.

Mục đích của nàng chỉ là dụ An Hạc lộ diện mà thôi.

Nàng sai bảo một cách hết sức hiển nhiên, thế nhưng lọt tai cảm thấy ngọt ngào vô hạn.

Ánh mắt dịu dàng tựa gió xuân, chậm rãi đáp: "Được, cẩn tuân quân lệnh của Đô đốc”.

"Đi, lấy tất cả ngân lượng hiện của Trường Xuân Viện đến đây”. Bộ Tích Hoan nhàn nhạt lệnh.

Tư Đồ Xuân lệnh liền lên. Ngoại trừ đôi mắt sâu thẳm chút gợn sóng thì dáng vẻ chẳng gì khác lạ.

 

Loading...