Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 413: Đánh cược thua

Cập nhật lúc: 2026-08-07 14:11:27
Lượt xem: 80

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cuốn Bồng Lai Tâm Kinh chính là thánh bảo tối thượng ở đời. Tâm pháp của nó tựa như đạo tu tiên cầu đạo, khi tu luyện đòi hỏi tâm tĩnh như nước, kỵ sát niệm, cấm vọng động, nếu ắt sẽ phản phệ. Cuốn kinh khi đạt đến cảnh giới hóa cảnh thì ẩn nhẫn tu luyện, một khi đại thành thì thể tùy ý sát phạt, búng tay một cái cũng đủ thâu tóm võ lâm thiên hạ.

Cuốn kinh như con d.a.o hai lưỡi, thành thì c.h.é.m , đại thành thì g.i.ế.c . Đặc biệt là cái Huyễn Tâm Thuật , sức phản phệ vô cùng tàn độc. Nếu lạm dụng, nguy cơ tẩu hỏa nhập ma, mất hết công lực là thể xảy . Hoàng thượng ẩn nhẫn bao năm, chỉ còn thiếu một tầng cuối cùng là đột phá hóa cảnh. Đêm nay ngài cam tâm gánh chịu nguy hiểm phản phệ , ắt hẳn là vì tình.

Với tâm trí thâm trầm, sâu lường của Hoàng thượng, cho dù vạn nhát đao lăng trì xuyên tim, mặt ngài vẫn thể thong dong, tiếu ngạo như . Những biến cố kinh thiên động địa đêm nay, e rằng Mộ cô nương chẳng hề chút gì.

"Được , nào nấy miệng mồm lanh lẹ thế , chắc là học lỏm từ nàng cả”.

Giữa đôi lông mày của Bộ Tích Hoan hiện rõ vẻ mỏi mệt rã rời. Hắn chậm rãi cất bước về phía giường, khoanh chân thiền.

Khi khép mắt , nhàn nhạt phân phó: "Trẫm điều tức vài canh giờ, các ngươi ngoài canh gác cẩn thận”.

Ba thêm tiếng nào, chỉ cung kính khom lĩnh chỉ. Phạm Thông bước tới bên giường thả rèm xuống, nháy mắt hiệu cho hai kẻ . Hai gã thế hiểu ý, ngoan ngoãn xuống chiếc giường mềm bên cạnh.

Tên tiểu tư chạy thư phòng bẩm báo lúc nãy , loáng thoáng thấy tiếng động từ phòng truyền , mặt mũi lập tức đỏ lựng, luống cuống lùi hẳn chiếc chòi nghỉ mát ngoài tiểu viện để gác.

Sáng sớm hôm , Mộ Thanh mới ngủ dậy, đang dùng điểm tâm gác xép thì Lưu Hắc T.ử hớt hải chạy bẩm báo: "Đô đốc, chưởng sự của Trường Xuân Viện - Tư Đồ Xuân đang cầu kiến ngài”.

Trường Xuân Viện là cái chốn bồng lai tiên cảnh nào, Lưu Hắc T.ử tỏ tường từ mấy hôm . Độ rày, Nguyệt Sát đang rèn giũa cho và Thạch Đại Hải ít ngón nghề tình báo. Bọn họ chỉ lòng bản đồ hang cùng ngõ hẻm của tửu lâu, quán, kỳ các, nhã xá, thanh lâu, quán trọ lớn nhỏ chốn kinh kỳ, mà còn ghim chặt đầu danh tính của đám khách sộp nhẵn mặt, cũng như dây nhợ thông gia chồng chéo giữa các phủ quan . Vậy nên, sáng nay khi Thạch Đại Hải hé cửa, thấy của Trường Xuân Viện lù lù đến tìm Mộ Thanh, hai tên lập tức nghĩ lệch một dặm.

Mới mười chín đôi mươi, thiếu niên tường tận mùi đời nam nữ, lúc lên gác xép bẩm báo mà hai má cứ đỏ lựng lên, mắt lấm la lấm lét chẳng dám thẳng.

Mộ Thanh liếc Lưu Hắc T.ử một cái, cũng chẳng buồn mở miệng giải thích. Đêm qua "đánh cược thua" mất năm mươi vạn lượng bạc trắng, Tư Đồ Xuân nào dám vác cái bản mặt về bẩm báo với An Hạc, mười mươi là đến đây cầu xin nàng .

Nàng vốn chẳng hứng thú tiếp khách, nhưng tâm tư bỗng xao động: "Dẫn hoa sảnh”.

Khi Mộ Thanh bước hoa sảnh, Tư Đồ Xuân đang mải mê thưởng hoa. Nam t.ử khoác bộ phong bào màu trắng giản dị, còn vẻ phong lưu, lộng lẫy của đêm qua, đó là nét thanh tao, thoát tục đến lạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-413-danh-cuoc-thua.html.]

Nghe tiếng bước chân của Mộ Thanh, vội vàng xoay hành lễ, tán dương: "Đô đốc quả thật là tinh tế, khéo bày biện”.

Mộ Thanh men theo ánh của về phía chiếc bàn chạm trổ. Trên bàn đặt một chiếc bình ngọc cắm cành lê. Cành cây uốn lượn mảnh mai, những cành khô khẳng khiu đọng từng cụm tuyết trắng xóa, từ xa cứ ngỡ như hoa lê đang bung nở rực rỡ. Tiết trời , hoa lê nở. Phủ các quan ở Thịnh Kinh nếu chưng hoa thì loanh quanh cũng chỉ hồng mai, lục ngạc. Cắm cành lê đọng tuyết quả thật là một dụng ý độc đáo. một khô khan như Mộ Thanh thì lấy cái thú vui tao nhã ?

Đây là kiệt tác mà Dương thị mang hoa sảnh từ mấy hôm . Ban đầu Mộ Thanh chẳng mảy may để tâm, cứ đinh ninh là do Dương thị khéo tay . Nào ngờ hôm , Dương thị kéo nàng một góc, thì thầm to nhỏ:

"Thật , Việt đội trưởng ngày thường cứ giữ cái bản mặt lạnh như băng, mà tâm tư tinh tế đến nhường ”.

Đến lúc đó nàng mới ngã ngửa, hóa đây là kiệt tác của Bộ Tích Hoan. Chỉ mới nàng vốn dĩ chẳng rảnh rỗi mà để tâm đến dăm ba cái trò hoa cỏ , nên âm thầm dặn dò Nguyệt Sát sắp xếp từ lúc nào .

Nàng vốn là xuề xòa, để bụng chuyện ăn ngon mặc , cũng chẳng thiết tha gì ba cái trò lãng mạn. Lẵng hoa đặt trong hoa sảnh, ban đầu nàng còn chẳng thèm ngó ngàng tới. Ấy mà từ lời thủ thỉ của Dương thị, chẳng hiểu khóm hoa , nàng thấy thuận mắt hơn hẳn.

Mộ Thanh dẹp bỏ mớ suy nghĩ vẩn vơ, vòng vo tam quốc với Tư Đồ Xuân. Ánh mắt nàng rơi xuống chén nguội ngắt bàn. Chén hầu trong phủ dâng lên khi bước , nước nguội lạnh mà vẫn còn đầy ăm ắp, rõ ràng là Tư Đồ Xuân động đến một giọt.

"Trà trong phủ pha Mê Hồn d.ư.ợ.c ”.

Mộ Thanh ghét nhất trò úp mở, mở miệng đ.á.n.h thẳng chuyện đêm qua.

Tư Đồ Xuân và Mộ Thanh đều xuất từ tiện tịch. Tuy địa vị hiện tại kẻ trời vực, nhưng lưng Trường Xuân Viện An Hạc chống lưng, tự nhiên chẳng sợ cái tội danh mưu hại mệnh quan triều đình. Khổ nỗi đêm qua để tuột mất năm mươi vạn lượng bạc trắng. Đó là bộ dòng tiền luân chuyển hàng ngày của Trường Xuân Viện, mất khoản ăn với An công công?

Chuyện liên quan đến cái mạng nhỏ, Tư Đồ Xuân lập tức quỳ rạp xuống đất, dập đầu thưa:

"Tiểu nhân đêm qua tuyệt đối ý đồ ám hại Đô đốc. Chỉ vì Đô đốc danh chấn Thịnh Kinh, phong thái uy nghiêm, giống loại khách làng chơi tầm thường tìm đến Trường Xuân Viện mua vui. Tiểu nhân ngu đoán mục đích ngài quang lâm, mang chức trách chưởng sự, sợ rước họa , khó ăn với An tổng quản nên mới mạo dùng Mê Hồn . Vốn dĩ tiểu nhân chỉ định để Đô đốc an giấc một đêm, chìm trong mộng , sáng sẽ đưa tiễn Đô đốc rời viện, chuyện chỉ thế mà thôi”.

 

Loading...