Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 415: Đối đầu (1)

Cập nhật lúc: 2026-08-07 14:11:29
Lượt xem: 82

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộ Thanh chẳng buồn phân trần. Nghe trong lời ẩn ý thời gian hẹn ước của hai , nàng bèn bình thản tìm một chỗ xuống chờ đợi.

Nàng khoanh chân ngay ngắn, ánh mắt sắc như d.a.o găm dán chặt cánh cửa phòng. Đêm kinh hoàng, khó khăn nhất trong cuộc đời nàng nghiến răng vượt qua . Còn đêm nay, chính là thời khắc chân tướng phơi bày ánh sáng, kẻ thủ ác đền mạng.

Bộ Tích Hoan im lặng bên cạnh nàng, thu vẻ biếng nhác thường ngày. Hắn chẳng hề hé răng, chỉ lẳng lặng đồng hành cùng nàng, kiên nhẫn chờ đợi.

Sự chờ đợi kéo dài tưởng chừng như vô tận. Đến khi ngọn gió đêm bắt đầu rít gào, từ ngoài sân bỗng vang lên tiếng bước chân cùng giọng của một .

"Bên trong ?".

Giọng the thé, léo nhéo vang vọng kéo dài, đặc sệt âm sắc của bọn thái giám.

Bộ Tích Hoan búng nhẹ ngón tay, ngọn nến bàn lập tức vụt tắt. Trong khoảnh khắc căn phòng chìm bóng tối đen đặc, một tiếng "rắc” giòn giã vang lên, tiếp đó là âm thanh "vút” như xé gió, x.é to.ạc lớp cửa sổ giấy bay vút ngoài.

An Hạc đang rảo bước tiến về phía hành lang. Vừa thấy tiếng động xé gió xé rách gian, lão lập tức thụt lùi nhanh như chớp. Phía lão, một tiếng "bịch” nặng nề vang lên.

Tư Đồ Xuân với đóa hồng mai cắm ngập giữa trán, ngã vật giữa sân cứng đờ như khúc gỗ. Dưới ánh trăng lạnh lẽo, đôi mắt gã nam t.ử mở trừng trừng, m.á.u từ ấn đường rỉ từng giọt, đỏ thẫm và diễm lệ còn hơn cả sắc hoa mai.

Mũi chân An Hạc khẽ điểm nhẹ xuống mặt đất, cả hình lướt ngược về phía , lùi đằng Tư Đồ Xuân. Ngay đó, lão tung một cú đá mạnh, hất tung t.h.i t.h.ể của Tư Đồ Xuân bay vút về phía cửa căn phòng.

Cánh cửa phòng bật mở toang hoác. Gió thét gào dữ dội tạt thẳng mặt, nhưng ngọn cây chẳng hề lung lay, nhành hoa cũng một chiếc lá nào gãy rụng. Thi thể của Tư Đồ Xuân lộn nhào một vòng giữa trung văng thẳng rừng mai.

An Hạc liếc những cành hoa đang tĩnh lặng trong sân, trong lòng dấy lên một nỗi kinh hoàng. Không kẻ nào sở hữu nội công thâm hậu đến , thể thi triển sát chiêu vô hình vô ảnh.

Dạo gần đây Nguyên Tu gặp nạn, lão tất bật hầu hạ bên cạnh Thái Hoàng Thái hậu, căn bản chẳng lấy nửa khắc rảnh rỗi để ghé qua Trường Xuân Viện. Nào ngờ hôm nay nhận mật báo từ Tư Đồ Xuân, rằng tên Đô đốc Thủy sư Giang Bắc tối qua mò đến đây, trong tay dường như đang nắm thóp bí mật tày trời gì đó của bọn chúng, hẹn đúng giờ Tý đêm nay gặp mặt lão bằng .

Mấy năm nay, Trường Xuân Viện chuyện kinh thiên động địa, lão cũng chẳng rõ thằng nhãi đó đang nắm trong tay nhược điểm nào. Vốn dĩ lão chẳng hề run sợ lời đe dọa , nhưng ngặt nỗi Nguyên Tu mới thoát cửa t.ử trở về, Thái Hoàng Thái hậu lo lắng đến mất ăn mất ngủ, cho phép lão xảy bất kỳ sai sót nào. Thằng nhãi đó là thuộc hạ cũ của Nguyên Tu, tín nhiệm. Lỡ như lão đến, tên nhãi nổi điên đem những bí mật phanh phui mặt Nguyên Tu, khiến Nguyên Tu nổi giận hoặc nảy sinh hiềm khích với Thái Hoàng Thái hậu, thì quả là bù mất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-415-doi-dau-1.html.]

Đêm nay lão bẩm báo với Thái Hoàng Thái hậu khi xuất cung. Vốn dĩ chỉ xem thằng nhãi định giở trò gì, nào ngờ đặt chân sân, nến trong phòng phụt tắt, hoa bay đoạt mạng. Kẻ nào to gan lớn mật dám g.i.ế.c ngay trong Trường Xuân Viện của lão.

An Hạc từng chạm trán Mộ Thanh. Hắn rõ tiếng bước chân của nàng, đoán chắc nàng là cao thủ nội công. Kẻ dùng phi hoa đoạt mạng trong phòng tuyệt đối là nàng.

Kẻ rốt cuộc là ai? Là kẻ đồng mưu với Tư Đồ Xuân lừa lão đến đây, là cao thủ do thằng nhãi đó mời đến trợ thủ?

"Ngươi là ai?".

Vừa cất tiếng hỏi, An Hạc nhanh chóng thoái lui về sát cổng viện. Lão phóng tầm mắt xa, chỉ thấy rừng mai lất phất hoa rơi tựa thủy triều, nương theo gió bay lượn, che rợp cả bầu trung, hệt như một cơn mưa tuyết đỏ rực. Lão định xông khỏi cổng viện, nhưng phát hiện vây hãm giữa biển mai trùng điệp. Những cánh mai rơi lả tả, âm thầm tỏa sát khí ngút trời, mỗi cánh hoa tựa như một lưỡi d.a.o sắc lẹm.

An Hạc gằn. Áo bào cung phục màu vũ hoa theo khí kình mà phấp phới, tay áo tung bay, những đường thêu tùng hạc chỉ vàng vạt áo sắc nhọn như từng mũi kim. Từ ống tay áo chợt lóe lên một cây roi vàng.

"Vút!".

Trường tiên quét ngang giữa trung, x.é to.ạc màn cánh hoa đang rơi. Cũng đúng lúc , từ trong phòng thấp thoáng một chậm rãi bước . Ánh trăng lạnh như nước đổ xuống hành lang. Người lặng mái hiên. Ánh trăng soi rõ dung mạo, chỉ thấy giữa hai ngón tay đang hờ hững cầm một cành hồng mai.

Dưới ánh nguyệt quang, đóa mai đỏ rực đến chói mắt. Cổ tay cầm hoa thanh tú, trắng như ngọc.

Người hiên khẽ nâng nụ hoa, lặng lẽ ngắm , thốt một lời. Thế nhưng, những cánh hoa rơi hiên như linh tính, hiểu thấu tâm tư kẻ đó. Chúng tan tụ, ào ạt lao thẳng về phía An Hạc.

An Hạc vung roi, tiếng roi nổ vang rền như sấm sét, tựa một tia chớp vàng rực x.é to.ạc màn đêm tăm tối. dù roi quất mạnh đến cũng chẳng thể quét sạch biển hoa mai tàn úa. Những cánh hoa tàn rụng lả tả mặt đất, chớp mắt cuốn tung lên trung. Lượng hoa rơi những giảm mà ngược càng lúc càng dày đặc. Thuật dùng kim tiên vốn uyển chuyển, ảo diệu, thể đập đá vỡ sỏi, bẻ gãy xương cốt, thế nhưng đêm nay đành bất lực trận mưa hoa ngập tràn sân viện.

Hoa bay càng nát vụn, biển hoa càng dày đặc, ám khí sắc lẹm ẩn chứa bên trong càng nhiều vô kể. An Hạc cảm nhận rõ sự nguy hiểm rình rập, nhưng như cá thớt, khó lòng thoát .

Lão luyện võ nửa đời , tung hoành chốn đại nội hiếm khi gặp đối thủ, đêm nay rơi tình cảnh tiến thoái lưỡng nan. Lão trơ mắt những cánh hoa bay tựa như lưỡi d.a.o sắc lẹm, rạch nát da, xẻ rách thịt . Bàn tay nắm chặt cán roi như chịu lăng trì bởi hàng ngàn nhát dao, m.á.u thịt theo từng cánh hoa văng tung tóe. Cây kim tiên rời khỏi tay , rớt cái "bịch" xuống đất.

 

Loading...