Suốt cả cuộc đời , kể từ ngày bước chân chốn cấm cung, lão chỉ thấy những gương mặt xa, độc ác, chất chứa sự ghen ghét, đố kỵ, phẫn nộ và sát khí.
Ban đầu, lão cũng từng sợ hãi, nhưng tháng năm đằng đẵng chốn thâm cung bào mòn con lão. Chớp mắt một cái, nửa đời trôi qua. Giờ đây, lão lấy việc chứng kiến những kẻ chìm trong biển hận thù niềm vui thú, đó chính là nguồn cơn khoái lạc của lão.
Nếu lúc nhắm mắt xuôi tay còn thưởng thức cảnh tượng một nữa, thì đó quả là món quà tiễn biệt tuyệt vời nhất với lão.
lão lầm. Lão thấy cảnh tượng mà mong đợi.
Thiếu nữ xổm mặt lão, tựa hồ thể thấu mưu hèn kế bẩn trong tâm can lão. Đôi mắt nàng sáng như vì , trong veo tựa hồ nước mùa thu, phản chiếu trọn vẹn khuôn mặt gớm ghiếc của lão.
Nàng hề phẫn nộ, thù hận, cũng chẳng mảy may để lộ sát ý. Nàng chỉ bình thản cất tiếng hỏi: "Ngươi g.i.ế.c cha là do ngươi tự ý hành động? Hay là do ngươi tuân theo mật lệnh?".
Nàng khác biệt với những kẻ ôm hận tìm lão trả thù đây. Lão hé răng, nàng cũng chẳng bực tức. Nàng chỉ lặp câu hỏi, dường như chỉ cần hỏi như là đủ để moi sự thật.
"Ngươi phụng mệnh kẻ nào để hành sự?".
Khi nàng hỏi câu , lão khỏi bàng hoàng kinh ngạc — Lẽ nào nàng thực sự khả năng suy nghĩ của khác ?
"Kẻ đó là Thái Hoàng Thái hậu ?".
Nàng dồn dập hỏi thêm một câu.
An Hạc vẫn giấu sự kinh ngạc nét mặt.
Mộ Thanh cúi đầu, ánh trăng mờ ảo rọi tới, đáy mắt nàng phủ một lớp băng giá lạnh lẽo.
Quả nhiên là Nguyên Mẫn.
Nàng đáng lẽ nên đoán điều từ lâu, chỉ là hàm oan khác, nên mới cố nhẫn nhịn chờ đến tận hôm nay.
"Ngươi dùng thủ đoạn gì để g.i.ế.c cha ?".
Mộ Thanh ngẩng mặt lên, ánh mắt sắc lạnh, giọng vô cùng bình thản. giọng nàng càng điềm tĩnh bao nhiêu, ánh mắt của nam t.ử hiên càng ánh lên nỗi đau đớn bấy nhiêu. Hễ đụng đến những vụ án mạng, nàng luôn tỏ lạnh lùng, vô cảm như thế. Sự tận tụy, nghiêm túc khiến trái tim thắt vì xót xa.
"Trong việc tra án, quan trọng nhất là án t.ử hình, mà trong án t.ử hình, quan trọng nhất là rõ chân tướng sự việc ...”.
Những lời lẽ hùng hồn của nàng, vẫn khắc cốt ghi tâm. Đêm , bên nồi lẩu nghi ngút khói, nàng luận đàm về giang sơn, về những oan khuất chốn công đường, chấn động lý tưởng "thiên hạ vô oan" của một nữ t.ử yếu đuối.
Đêm nay, chứng kiến nàng mặt đối mặt với kẻ thù đội trời chung, thà kìm nén nỗi đau mất cha để tra khảo rành rọt từng chi tiết của quá trình hành hung, trong lòng ngoài sự xót thương vô hạn, còn sự nể phục, ngưỡng mộ khôn cùng.
Trên thế gian , ôm ấp một lý tưởng cao thì dễ, nhưng kiên trì bảo vệ nó đến cùng khó hơn vạn . Xử án của ngoài cho phân minh, công chính khó, xử vụ án của chính ruột thịt của càng cần một bản lĩnh kiên cường, nhẫn nhịn phi thường mới thể .
"Đánh c.h.ế.t?".
"Hạ độc?".
Thiếu nữ thụp đất, cuộn trong chiếc áo choàng. Dưới ánh trăng bàng bạc, nàng trông nhỏ bé, mỏng manh, nhưng giọng cất lên lạnh buốt hơn cả gió đêm.
"Ngươi dùng loại độc gì?".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-418-chinh-la-tram.html.]
"Tì sương?".
"Hạc đỉnh hồng?".
"Độc Diêm La?".
Mặc cho Mộ Thanh dồn dập tra hỏi, An Hạc vẫn câm như hến, thốt nửa lời. Mộ Thanh bỗng dừng , đôi lông mày nhíu chặt.
Thấy , Bộ Tích Hoan từ hiên chầm chậm bước tới, hỏi: "Có chuyện gì ?".
Khi điều tra phá án, nàng hiếm khi lộ vẻ mặt . Lẽ nào điểm gì mâu thuẫn, đáng ngờ?
Mộ Thanh giải thích, nàng cũng chẳng còn tâm trí mà giải thích dông dài. Nàng ghim chặt ánh mắt An Hạc, vặn hỏi:
"Những kẻ ngươi độc c.h.ế.t trong phủ Thứ sử Biện Châu, độc d.ư.ợ.c ngươi dùng là Hạc đỉnh hồng ?".
An Hạc vẫn giữ thái độ im lặng. Hàng lông mày của Mộ Thanh càng nhíu chặt hơn — Hạc đỉnh hồng. Tại là Hạc đỉnh hồng?
"Không ?". Bộ Tích Hoan lờ mờ đoán ẩn ý của Mộ Thanh.
"Không ”.
Lúc Mộ Thanh mới lên tiếng. Vừa dậy, cả nàng lảo đảo. Bộ Tích Hoan vội vàng đưa tay đỡ lấy nàng.
Nàng tiếp: "Độc mà cha trúng mùi hạnh nhân đắng. Ta từng dò hỏi Vu Cẩn, xác nhận đó là Độc Diêm La”.
Hạc đỉnh hồng vốn chiết xuất từ hồng tín thạch, vì màu sắc của nó đỏ rực như cái mào đỉnh đầu chim tiên hạc nên mới tên gọi là Hạc đỉnh hồng. Thành phần chính của nó cũng giống tì sương, chỉ là do tinh chế kỹ nên màu sắc phần khác biệt, dẫn đến tên gọi cũng khác . Tuy nhiên, điểm chung của cả hai loại là đều mùi hạnh nhân đắng.
Mộ Thanh vì nhận An Hạc dùng Hạc đỉnh hồng chứ Độc Diêm La, nhưng lúc nàng tâm trạng giải thích.
Bộ Tích Hoan cũng hỏi. Hắn chỉ An Hạc, bình thản : "Hôm đó, chén rượu độc đưa cho phụ nàng... đúng là do đưa".
Mộ Thanh hề nghi ngờ điều . Hôm , Nguyên Mẫn hạ chỉ g.i.ế.c sạch tất cả những liên quan đến vụ án của Liễu Phi. An Hạc phụng chỉ hành sự, quả thực tự tay đưa cho cha nàng một chén rượu độc.
Chỉ điều... độc trong chén rượu vốn là Hạc Đỉnh Hồng.
Vậy vì ... biến thành Độc Diêm La?
Ngày hôm đó, còn kẻ thứ hai hạ độc?
"Ngươi rượu độc đ.á.n.h tráo ?". Mộ Thanh xổm xuống, gặng hỏi.
An Hạc thốt nên lời, cũng chẳng thèm liếc Mộ Thanh. Lão cố gắng ngước đầu lên, ghim chặt ánh mắt hằn học Bộ Tích Hoan, trong cổ họng phát những âm thanh khò khè, khản đặc như tiếng quạ kêu.
Bộ Tích Hoan rũ mắt, lạnh nhạt liếc lão. Lớp áo khoác chắn gió cởi bỏ, để lộ bộ võ phục mặc bên trong. Sắc trắng tinh khôi của trang phục tựa như đóa hoa lê chớm nở, tôn lên vẻ thanh tao, băng lãnh giữa đôi lông mày.
Đổi một lớp mặt nạ khác, vẫn toát lên vẻ cao quý, ung dung gì sánh . An Hạc giờ đây chẳng khác nào ngọn đèn gió, Bộ Tích Hoan cũng chẳng màng che đậy phận: " , chính là Trẫm!”.