Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 419: Bồng Lai Tâm Kinh

Cập nhật lúc: 2026-08-07 14:11:34
Lượt xem: 89

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa nãy, khi trò chuyện với Mộ Thanh, giả giọng. Việc An Hạc nhận giọng cũng chẳng gì lạ.

Lão thái giám già nheo mắt, con ngươi co rụt , thể tin tai — Kẻ nãy tung hoa đoạt mạng hiên chính là Hoàng thượng. Võ công của Hoàng thượng...

Đám công t.ử con nhà quan ở kinh thành đều mời thầy dạy võ từ khi còn vắt mũi sạch, cốt để rèn luyện kỹ năng cưỡi ngựa, b.ắ.n cung, học lỏm vài ba thế võ phòng . Hoàng thượng cũng ngoại lệ.

Thái Hoàng Thái hậu đương nhiên đời nào cho phép ngài học võ công cao siêu. Lão kề cận Thái Hoàng Thái hậu bao năm qua, Hoàng thượng khi còn trong hoàng cung ở Thịnh Kinh thường xuyên đến thỉnh an bà. Vậy mà lão từng ngài mang trong võ công tuyệt đỉnh.

Hoàng thượng học võ công từ ? Những năm qua, ngài cách nào để che giấu phận cao thủ của ?

Tâm trí An Hạc cuồng. Lão vốn say mê sưu tầm bí kíp võ học, tinh thông các đường quyền ngọn cước của các môn phái giang hồ. Trên đời chuyện một cao thủ võ lâm thể giấu hảo đến mức ai ...

Không. Có một loại.

Bồng Lai Tâm Kinh.

Tương truyền đây là môn võ công tối thượng do tiên nhân Tổ Châu tu luyện. Người luyện thành thể thao túng vạn vật thế gian, hóa giải sát ý u ám, lấy vô hình khắc chế hữu hình, lấy bất sát để ngăn chặn vạn sát. Khi đạt đến cảnh giới đại thành, tuyệt đối tùy ý sử dụng. Thoạt , luyện võ công chẳng khác gì phàm tục.

An Hạc chằm chằm Bộ Tích Hoan, trong đáy mắt bỗng ánh lên một tia sáng kỳ lạ: tàn độc, tham lam, khát m.á.u và phẫn nộ — Hóa thứ đó trong tay ngươi.

Lão dùng đủ thủ đoạn tàn độc để tra tấn kẻ đó, hòng tìm bí kíp tâm pháp vô thượng , nào ngờ nó lọt tay kẻ khác.

Hóa chúng âm thầm kết bè kết phái từ lâu.

Hóa ...

"Ngươi rượu độc đ.á.n.h tráo ?".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-419-bong-lai-tam-kinh.html.]

Giọng của Mộ Thanh bỗng vang lên, kéo những suy nghĩ miên man của An Hạc trở về hiện tại. Sự căm phẫn trong An Hạc vẫn nguôi ngoai. Khi sang Mộ Thanh, vệt phấn son đỏ rực nơi khóe mắt lão sắc lẹm như một lưỡi d.a.o nung đỏ.

Mộ Thanh chẳng mảy may sợ hãi, dồn dập hỏi: "Trong đám cung nhân theo ngươi đến phủ Thứ sử Biện Châu, kẻ nào…”.

Lời còn dứt, bỗng một tiếng "rắc" chói tai vang lên, tựa hồ tiếng xương cốt gãy gập. An Hạc đang rạp mặt đất, phần eo gãy nát bỗng vặn vẹo như loài mãng xà. Nửa của lão đột ngột bật thẳng dậy, hai ngón tay sắc nhọn như móng vuốt chim ưng đ.â.m thẳng yết hầu Mộ Thanh. Mộ Thanh kịp phòng . Nàng nào ngờ An Hạc thể tự giải huyệt đạo. Nói thì chậm mà sự tình xảy nhanh như chớp. Nàng ngã ngửa phía , chân vung mạnh đá thốc n.g.ự.c An Hạc.

lúc đó, một vòng tay rắn chắc vòng qua eo nàng. Cảm giác như đang lướt mây, cưỡi gió đạp tuyết. Khi đôi chân rời khỏi mặt đất, nàng loáng thoáng thấy vầng trăng lạnh lẽo khuất ngọn cây. Một bàn tay đứt lìa bay vút qua bầu trời đêm, những giọt m.á.u túa như chuỗi ngọc đỏ, từ xa tựa hồ một dải cầu vồng đỏ chói vắt ngang màn đêm đầy .

Khi Bộ Tích Hoan ôm Mộ Thanh đáp xuống hành lang, bàn tay đứt lìa mới rơi phịch xuống đất.

Nam t.ử tĩnh lặng hiên, tà áo tung bay tựa vầng mây lạnh giá, một ống tay áo trắng muốt như hoa lê phủ lớp sương mờ. Ngay khoảnh khắc An Hạc tung đòn hiểm độc nhằm nàng ban nãy, kịp thời mang nàng , tiện tay c.h.é.m đứt cánh tay của kẻ thủ ác. Mộ Thanh chẳng rõ bàn tay đứt lìa như thế nào. Vừa chạm đất, nàng liền rời khỏi vòng tay Bộ Tích Hoan, sải bước tiến về phía An Hạc.

Với võ công thâm hậu của An Hạc, lão nào dễ dàng để mặc khác xâu xé. Đêm nay, khi đặt chân sân viện và lao trận ác chiến với Bộ Tích Hoan, ở những giây phút cuối cùng, lão trông vẻ như cạn kiệt nội lực, nhưng thực chất lão giở chút mưu hèn kế bẩn. Lão cố tình giả vờ cạn kiệt sức lực, lưng bỏ chạy, chớp lấy cơ hội phóng kim tiên về phía hành lang, hòng dùng độc d.ư.ợ.c ám hại đối phương. Mặc dù những mưu đồ thâm độc thành công, nhưng lão giữ một phần nội lực, đến nỗi sức cùng lực kiệt. Trong lúc rạp mặt đất, lão trông như tàn phế, nhưng thực vẫn lén lút vận nội lực đả thông kinh mạch, tìm cách tự giải huyệt đạo. Thế nhưng, lão ngờ rằng cú tung đòn bất thình lình những chạm Bộ Tích Hoan, mà ngay cả Mộ Thanh lão cũng chẳng thể sờ tới một góc áo.

Dù Mộ Thanh mù tịt về nội công, nhưng cái thuở tòng quân chinh chiến nơi Tây Bắc, băng đèo lội suối, tả xung hữu đột tận hang ổ giặc cướp, chính là chuỗi ngày mài giũa con nàng sắt đá nhất. Nếu bàn về độ lanh lẹ, linh hoạt, nàng tuyệt đối hề lép vế bất kỳ ai.

Từng bước, từng bước, Mộ Thanh tiến về phía An Hạc. Lão thái giám đang co giật liên hồi nền đất, m.á.u từ đoạn cổ tay đứt lìa phun như suối. Bàn tay còn vốn trận mưa hoa cắt nát tươm, nay còn cắm lù lù một con d.a.o giải phẫu. Mộ Thanh tiến đến, xổm xuống mặt An Hạc như lúc nãy. Nàng dứt khoát rút phăng con d.a.o , gằng giọng hỏi:

"Đã tự giải huyệt , thì chắc hẳn là mở miệng trả lời câu hỏi của chứ”.

Từ vị trí mái hiên, Bộ Tích Hoan chỉ khẽ vươn tay , một nụ hoa mai chực chờ rụng bỗng đứt lìa theo gió, ngoan ngoãn gọn trong lòng bàn tay .

"Chén t.h.u.ố.c đó là do ngươi đích hạ độc, là sai khiến bọn cung nhân ?". Mộ Thanh tra hỏi.

An Hạc mặt mày nhợt nhạt như tờ giấy, miệng nhếch lên một nụ rợn , nhất quyết câm như hến.

Lưỡi d.a.o lóe lên tia sáng lạnh lẽo. Mộ Thanh dứt khoát đ.â.m phập một nhát vết thương đoạn cổ tay đứt lìa của lão. Đêm nay, nàng đinh ninh là sẽ tìm kẻ sát hại cha , nào ngờ phát hiện loại độc d.ư.ợ.c khớp. Rõ ràng còn kẻ thứ hai tay hạ độc. Kẻ đó là ai, mục đích là gì, tất thảy vẫn còn là một mớ bòng bong khiến nàng mất sạch kiên nhẫn. 

 

Loading...