Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 424: Tâm bệnh (1)

Cập nhật lúc: 2026-08-07 14:11:39
Lượt xem: 66

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộ Thanh cáo ốm, ba ngày thượng triều, từ chối luôn cả việc giám trảm. Nàng giam trong gác xép suốt ba ngày liền. Nguyên Tu tin nàng bệnh, năm bảy lượt khỏi phủ đến thăm, nhưng Hoa thị sống c.h.ế.t đồng ý. Vết thương n.g.ự.c vẫn lành, thể xuống giường. Hoa thị đành mời Vu Cẩn đến phủ Đô đốc bắt mạch cho Mộ Thanh, sai một bà t.ử mang theo một hộp nhân sâm ngàn năm và yến sào thượng hạng đến phủ Đô đốc. Nhờ , Nguyên Tu mới chịu bỏ cuộc.

Những món đồ tẩm bổ Hầu phủ gửi đến, Mộ Thanh nhận lấy, nhưng tuyệt nhiên chịu gặp Vu Cẩn.

Lưu Hắc T.ử bẽn lẽn hoa sảnh truyền lời, gãi đầu : "Vương gia, thật ngại quá. Đô đốc nhà nhắn là ngài , nghỉ ngơi vài ngày là khỏe. Phiền ngài cất công đến đây, thật sự áy náy”.

Trong hoa sảnh dọn sẵn nóng, Vu Cẩn đang thong dong ngắm nghía cành hoa lê. Nghe , dậy, ôn tồn :

"Đô đốc dù cũng đại phu. Có bệnh , vẫn nên để , một hành nghề y, xem qua mới chắc chắn. Phiền tiểu tướng quân dẫn đường, đưa bản vương đến thăm khám một chút”.

Lưu Hắc T.ử hai tiếng "tiểu tướng quân" thì càng thêm đỏ mặt tía tai. quân lệnh như núi, nào dám trái lời Mộ Thanh:

"Đa tạ hảo ý của Vương gia. mà Đô đốc nhà ngủ mất ”.

Đô đốc cáo ốm, báo là nhiễm phong hàn. thực chất ngài chẳng cả. Ba đêm , ngài rời phủ đến Trường Xuân Viện, lúc về mang bộ dạng . Vốn dĩ Đô đốc lạnh nhạt, ít lời, ba ngày nay câu ngài e rằng chỉ đếm đầu ngón tay. Cơm nước cũng dùng qua loa.

Ban ngày, ngài lặng bên cửa sổ, tay cầm cuốn y thư. lúc dâng rót nước, len lén liếc , cuốn y thư cả ba ngày trời lật nổi một trang. Mới sẩm tối, ngài sớm chui màn nghỉ ngơi, sáng sớm tinh mơ dậy, bên bàn tiếp tục "" y thư. Ba ngày ròng rã, ngày nào cũng lặp như .

Dương thẩm bảo, Đô đốc đang vướng bận tâm sự, dặn dò đừng phiền. Bởi thế, ba ngày nay, gia nhân ở tiền viện cũng rón rén, sợ gây tiếng động lớn, gió thổi hậu viện ồn Đô đốc.

Phủ vốn ít , ngày thường vắng vẻ, ba ngày nay càng im ắng đến rợn , chẳng ai dám ho he một tiếng.

Đêm đến, gia nhân đóng cửa to nhỏ bàn tán. Ai nấy đều tò mò Đô đốc rốt cuộc gặp chuyện gì cái đêm xuất phủ . đến cả Hàn cũng chịu thua, đoán nổi. Tối qua, Thạch đại ca còn võ đoán, chắc mẩm Đô đốc đến Trường Xuân Viện đám công t.ử bỡn cợt. Tức , gã xách vác theo cây chùy lớn đòi ngoài san bằng Trường Xuân Viện, may mà xúm can ngăn.

Nhớ những chuyện trong phủ ba ngày qua, Lưu Hắc T.ử khỏi thở dài sầu não. Đô đốc chịu gọi lang trung, đến cả Cẩn Vương gia cũng từ chối gặp, thật sự hết cách.

Vu Cẩn nở nụ ôn hòa, ánh mắt loé lên tia dị sắc, :

"Nếu Đô đốc nghỉ ngơi, phiền tiểu tướng quân cho bản vương từ xa một chút là . Bản vương tài mọn, nhưng việc hành y bắt mạch, đôi khi cần xem mạch, chỉ cần sắc mặt cũng đoán vài phần. Tiểu tướng quân cứ yên tâm, bản vương tuyệt đối kinh động đến giấc ngủ của Đô đốc”.

Lưu Hắc T.ử thấy thái độ Vu Cẩn hòa nhã, nhất thời đ.â.m khó xử.

"Chuyện …”.

"Bản vương và Đô đốc gặp như cố nhân, coi ngài như bằng hữu tri kỷ. Nghe tin Đô đốc long thể bất an, lòng thật sự lo lắng. Mong tiểu tướng quân thông cảm cho”.

Lưu Hắc T.ử thấy ngày thường Mộ Thanh đối xử với Vu Cẩn khá , nên mới do dự. Chứ đổi là Tư Đồ Xuân hôm , xua đuổi từ lâu . Tuy , dạo Nguyệt Sát chỉ giáo, cũng hiểu rõ Đô đốc mới là chủ tử. Phàm việc gì cũng theo lệnh chủ tử, tuyệt đối tự tiện tự quyết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-424-tam-benh-1.html.]

Vậy nên dám nhận lời, chỉ đáp: "Vậy để thỉnh thị ý Đô đốc, xin Vương gia đợi một lát”.

"Đa tạ tiểu tướng quân”. Vu Cẩn , cúi .

Lưu Hắc T.ử dám nhận lễ, vội vàng lui về hậu viện, nữa thỉnh ý Mộ Thanh.

Mộ Thanh báo liền dậy mặc y phục, nhưng mời Vu Cẩn lên gác xép, mà tự bước tiền viện đón khách.

Thấy nàng, Vu Cẩn hề tỏ ngạc nhiên. Với sự hiểu của về nàng, tuy bề ngoài lạnh lùng xa cách, nhưng tuyệt đối vô lễ. Hắn quan tâm nàng, tự nhiên nàng sẽ giường để từ xa ngó. Nàng gặp mặt là chuyện đoán .

"Vương gia cũng thấy đấy, hề mang bệnh. Chỉ là dạo gặp chút rắc rối, tâm trạng , nên mới cáo ốm từ chối khách”.

Bước hoa sảnh, Mộ Thanh đợi Vu Cẩn lên tiếng thẳng vấn đề.

"Đa tạ Vương gia quan tâm. Mong ngài giữ bí mật chuyện giúp ”.

Vu Cẩn bật , ánh mắt dừng khuôn mặt Mộ Thanh, ý vị sâu xa : "Tâm bệnh cũng là bệnh. Sắc mặt Đô đốc vàng, mắt quầng thâm, trong mắt vương tơ máu. Tâm bệnh , e rằng cũng là khổ bệnh”.

Mộ Thanh thì cau mày. Nàng đang đeo mặt nạ, sắc mặt vốn vàng vọt, nhưng Vu Cẩn quầng thâm mắt nàng?

Chẳng lẽ...

Tim nàng chợt thót lên một nhịp. Nàng Vu Cẩn, thấy cúi đầu, lấy bút mực từ hộp t.h.u.ố.c . Một loáng , xong một toa thuốc, đưa cho nàng:

"Đô đốc sai trong phủ theo toa bốc ba thang thuốc, uống khi ngủ, thể dưỡng thần tụ khí. Tinh thần sảng khoái, cõi lòng tự nhiên sẽ rộng mở”.

Hắn hề ngỏ ý bắt mạch, thậm chí còn tháo mặt nạ của nàng để quan sát kỹ. Cứ thế, đưa toa t.h.u.ố.c dậy cáo từ.

Lưu Hắc T.ử tiễn Vu Cẩn cửa. Mộ Thanh nắm chặt toa thuốc, lặng giữa hoa sảnh, đưa mắt theo bóng lưng , miên man suy nghĩ.

Nguyệt Sát vốn dĩ ghét nhất chuyện nàng để mắt tới nam nhân khác. Đêm nay, tờ đơn t.h.u.ố.c trong tay nàng, nghiến răng nghiến lợi:

"Ngươi thì t.h.u.ố.c , còn chủ tử…”.

 

Loading...