Mộ Thanh nhắm nghiền hai mắt.
Những năm tháng qua, Bộ Tích Hoan sống quá đỗi khổ sở. Thời điểm đó, cha nàng và vốn dĩ chẳng chút quen, cũng chẳng thủ hạ tín. Với cảnh bế tắc của lúc bấy giờ, thể để tâm đến sống c.h.ế.t của một kẻ xa lạ? Nàng lý do gì để bào chữa cho , nhưng việc nàng cứ mãi trốn tránh sự thật chính là sai lầm lớn nhất của nàng.
Đêm , khi toạc chuyện đó, nàng cảm thấy vô cùng hổ, vội vã rời , ru rú trong nhà suốt ba ngày trời, để nhận rằng, ngay từ cái ngày nàng bắt đầu lẩn tránh, trái tim nàng trót trao cho mất .
Đã thể công tư phân minh, nàng lấy tư cách gì mà oán trách khác?
Trong căn noãn các, gian chìm tĩnh mịch. Một lúc , Bộ Tích Hoan định nhấc khỏi giường sưởi. Nghe tiếng động, Mộ Thanh vội vàng mép giường đỡ lấy .
"Sao nàng cứ tự khổ như ?".
Bộ Tích Hoan đăm đăm Mộ Thanh. Lẽ vui mừng, nhưng giờ phút , mong thà nàng cứ oán hận còn hơn.
"Ta cứ tưởng nàng thông minh xuất chúng, nào ngờ là một cô nương ngốc nghếch. Chuyện đời, đổ cho ông trời, cho khác thì dễ, tự trách , thức tỉnh mới là khó. Tại nàng chọn con đường dễ dàng mà ?".
Hắn vẫn còn nhớ như in cái ngày nàng mở nắp quan tài nghiệm thi, xương cốt ninh sôi trong rừng vắng. Khi , từng bảo nàng rằng, khi việc, nên chọn xuôi chiều gió. Thế nhưng, nàng bao giờ tìm đường tắt mà . Lúc nào nàng cũng cứ đ.â.m đầu ngược chiều gió, tay cầm d.a.o tự cứa , ép bản cho đến khi còn c.ắ.n rứt lương tâm mới thôi.
Ngốc nghếch.
Căm hận khác chẳng dễ dàng hơn căm hận chính ? Trên đời bao kẻ vẫn như thế, cớ nàng ?
"Cớ chuyện gì cũng rạch ròi trắng đen như phá án? bao nhiêu phần, sai bao nhiêu phần, phép nhầm lẫn nửa phân?".
Giọng Bộ Tích Hoan thều thào, yếu ớt, nhưng từng câu từng chữ mang sức nặng của sự quở trách. Thế nhưng, ánh mắt chan chứa nỗi xót xa, thương cảm.
Hắn những tưởng thấu hiểu nàng, đến hôm nay mới nhận hiểu nàng đủ sâu. Hắn từng cho rằng, một nữ t.ử mang trong lý tưởng cao "thiên hạ vô oan" là điều hiếm khó tìm. Nào ngờ, nàng tự đặt hàng ngũ của "thiên hạ" , khắt khe với bản , tuyệt đối dung thứ cho bất kỳ sai lầm nào của chính . Tâm hồn nàng trong trẻo tựa dòng suối giữa khe núi, tĩnh lặng, tinh khiết vướng chút bụi trần.
"Thanh Thanh, nàng thực sự oán hận ?". Hắn hỏi nữa.
"Không hận”.
Trái tim nàng ngả hẳn về phía , thể oán hận? Nàng càng thiên vị bao nhiêu, càng tự oán trách bản bấy nhiêu.
"Vậy nàng thể hứa với một điều ?".
"Điều gì?".
"Từ nay về , giữa hai chúng tuyệt đối giấu giếm bất cứ chuyện gì. Khi nàng định gì, hãy chia sẻ với một tiếng, để thấu hiểu tâm tư nàng. Đắng cay hạnh phúc, chúng cùng gánh vác”.
Mộ Thanh ngây Bộ Tích Hoan, chìm trong im lặng.
"Nàng đối với ngoài lạnh lùng, xa cách cũng , nhưng với thì tuyệt đối đừng như . Chuyện , cứ ngỡ nàng oán hận , trong lòng chất chứa trăm vạn nỗi đau. Còn nàng thì tự oán trách bản , cũng nếm trải vạn ngàn cay đắng. Chúng thể tiếp tục như thế nữa. Giống như chuyện của cha nàng, nàng mang trong nỗi áy náy, cũng mang trong sự hổ thẹn. Người khuất, thể bù đắp . nàng và thể cùng gánh vác nỗi day dứt . Nếu kiếp , chúng sẽ cùng đền đáp”.
Bộ Tích Hoan vươn tay vén những lọn tóc lòa xòa bên thái dương Mộ Thanh. Giữa đôi mày toát lên sự bao dung sâu thẳm tựa biển khơi.
Mộ Thanh chìm sâu ánh mắt nam tử, trái tim như từng đợt sóng vỗ bờ, đôi mắt cũng nhòe vì ngấn lệ, cay xè. Nàng cúi đầu xuống, một lúc lâu , mới chầm chậm gật đầu.
Nàng quá mạnh mẽ, kiên cường, hiếm khi bộc lộ sự yếu đuối. Chính khoảnh khắc khiến trái tim mềm nhũn. Không kìm , kéo nàng về phía , để nàng tựa đầu lên lồng n.g.ự.c , cố vẻ nhẹ nhõm:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-431-tuyet-khong-dau-giem.html.]
"Được, chúng thỏa thuận nhé. Sau nếu nàng quên, sẽ phạt nàng đấy”.
Mộ Thanh , lập tức ngẩng phắt đầu lên, hỏi: "Phạt?".
Nàng ưa hai từ .
"Ừ, chẳng lẽ đáng phạt ?".
"Ta thiết nghĩ, đạo phu thê nên tôn trọng lẫn , nên dùng từ phạt”.
Nghe thấy hai chữ "phu thê" thoát từ miệng nàng, ánh mắt sáng rực rỡ, nhưng toạc , chỉ mỉm hỏi:
"Vậy hỏi nàng, quốc pháp trọng hơn gia pháp trọng hơn?".
"Đương nhiên là quốc pháp trọng hơn”.
"Thế quốc pháp , phạm tội đền tội, sai chịu phạt ? Nàng hứa giấu giếm chuyện gì, nếu nuốt lời, tính là sai ?".
"Tính”.
"Vậy chiếu theo quốc pháp, đáng phạt ?".
"Đáng”.
Bộ Tích Hoan mỉm Mộ Thanh. Nàng á khẩu, thốt nên lời. Nàng luôn cảm giác lý, nhưng hình như chỗ nào đó sai sai, ngặt nỗi tìm sai để phản bác. Bộ Tích Hoan cúi đầu khẽ, xua tan bầu khí nặng nề , cõi lòng dâng lên niềm hân hoan khó tả.
Nàng xem trọng pháp lý, đem quốc pháp tranh luận với nàng, nàng đương nhiên chỉ câm nín.
Mộ Thanh thấy điệu đắc ý của Bộ Tích Hoan thì chướng mắt vô cùng, buột miệng: "Chàng lo mà ngủ cho khỏe”.
Nói xong câu , nàng chợt nhớ lời hứa chia sẻ bề với , bèn hạ giọng, nhẹ nhàng hơn:
"Chàng vốn dĩ nghỉ ngơi đủ giấc, sáng sớm đ.á.n.h thức. Cứ chợp mắt thêm chút nữa ”.
Bộ Tích Hoan ngẩng mặt lên, nụ hiền hậu, dịu dàng vô cùng. Nàng mới hứa là ghi tạc ngay lòng, đáng lý vui mừng khôn xiết. Thế mà lúc , bỗng thấy chút nuối tiếc. Nếu nàng quên thì mấy, sẽ cớ để phạt nàng. Chẳng lúc nàng phạt, dáng vẻ sẽ nhỉ...
Đang mải mộng du, Mộ Thanh cắt ngang dòng suy nghĩ:
"Chàng cứ việc ngủ, sẽ tiếp tục lau cho , ban nãy còn lau xong ”.
Nụ mặt Bộ Tích Hoan lập tức cứng đờ. Chỗ ban nãy lau xong chính là...
"Nguyệt Ảnh vẫn mang đồ về nhỉ?".
Mộ Thanh lầm bầm, dậy bước ngoài xem tình hình Nguyệt Ảnh. Hắn ngoài cũng một lúc , chuẩn một bộ đồ bằng vải bông thôi mà, khó đến ?