Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 432: Chăm sóc tỉ mỉ (3)

Cập nhật lúc: 2026-08-07 14:11:47
Lượt xem: 87

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bộ Tích Hoan dõi theo bóng lưng nàng hướng cửa. Nguyệt Ảnh thực về từ lâu , chỉ là cứ lảng vảng tránh mặt chịu phòng mà thôi. Lúc nàng sai Nguyệt Ảnh chuẩn y phục, tỉnh táo, tất nhiên thừa nàng Nguyệt Ảnh đem đồ để nàng đích đồ lau cho . nghĩ đến cảm giác nàng tra tấn đến ngạt thở lúc nãy, và cả cái nơi nhạy cảm nàng còn định lau tiếp... Hắn toan giơ tay hiệu cho Nguyệt Ảnh đừng ló mặt .

Ngặt nỗi thể hãy còn suy yếu, động tác của Bộ Tích Hoan rốt cuộc vẫn chậm hơn một nhịp. Khi Mộ Thanh đẩy cửa bước , Nguyệt Ảnh sừng sững ngay thềm.

Mộ Thanh đón lấy xấp y phục, lật giở vài món kiểm tra. Thấy chất vải bông khô ráo, mềm mại, ngay cả đồ lót cũng đủ, nàng mới hài lòng bưng phòng.

Vừa xoay gót, nàng tiện miệng cằn nhằn: "Khả năng việc của ngươi kém xa Nguyệt Sát”.

Lề mề quá sức.

Nguyệt Ảnh như một mũi tên đ.â.m trúng tim đen. Hắn tức ách, trừng mắt bóng lưng Mộ Thanh. Thế nhưng, liếc giường sưởi, bắt gặp ánh mắt lạnh lùng, sắc bén của Bộ Tích Hoan đang chiếu thẳng .

Nguyệt Ảnh giật thót , phạm lầm gì cơ chứ?

Bộ y phục là do Mộ cô nương yêu cầu. Hắn tìm xong, lúc thấy nàng bưng bát cháo phòng là ngay chủ t.ử tỉnh. Không lệnh của chủ tử, nào dám đường đột xông đưa áo phiền. Thế nên, đành chui tọt một góc khuất lánh mặt, nhường gian để Mộ cô nương túc trực bên giường, dâng cơm rót nước trò chuyện mật với chủ tử. Ban nãy Mộ cô nương réo gọi đòi y phục, mà chủ t.ử cũng chẳng chỉ thị gì đặc biệt, mới dám ló mặt .

Chuyện ... rốt cuộc là sai ý chủ t.ử ở chỗ nào?

Nguyệt Ảnh còn đang vò đầu bứt tai suy nghĩ thì giọng Mộ Thanh vang lên: "Nước nguội ngắt , lấy nước nóng tới đây”.

Lần Nguyệt Ảnh rút kinh nghiệm, lén Bộ Tích Hoan . Thấy ánh mắt chủ t.ử vẫn sắc lẹm như dao, khôn hồn chôn chân tại chỗ.

"Hửm?".

Mộ Thanh ngoái đầu lườm Nguyệt Ảnh. Thấy vẫn im như pho tượng, nàng đành tự xách chiếc thùng gỗ đặt ngoài phòng ngoài – Không , sai bảo xong thì nàng đành tự vận động .

Nàng nhấc chiếc thùng gỗ nặng trịch lên, Bộ Tích Hoan khẽ thở dài một tiếng, liếc Nguyệt Ảnh. Nguyệt Ảnh tai thính như thỏ, vội vàng lao phòng xách giúp Mộ Thanh hai chiếc thùng gỗ ngoài. Chỉ một lát , xách một thùng nước nóng, một thùng nước lạnh . Lúc , Mộ Thanh đổ chậu nước cũ .

Nguyệt Ảnh lẳng lặng đóng kín cửa phòng. Mộ Thanh chẳng chẳng rằng, bắt tay cởi bỏ áo ngoài cho Bộ Tích Hoan. Nàng hất tung chiếc chăn gấm sang một bên, móc ngón tay dải rút quần lót của , toan kéo .

Bộ Tích Hoan vội vàng chộp lấy tay nàng, thốt lên: "Thanh Thanh”.

Mộ Thanh nhíu mày, thấu biểu cảm của Bộ Tích Hoan, hỏi vặn : "Xấu hổ ?".

Bộ Tích Hoan hắng giọng một tiếng. Tức cũng xong mà cũng chẳng . Hắn cố hít vài thật sâu, gượng đáp:

"Ta... cứ thấy lưng rít rít , nàng lau lưng cho ”.

"Được”. Mộ Thanh gật đầu cái rụp.

Bộ Tích Hoan thở phào nhẹ nhõm thì nàng phán tiếp: "Vậy cởi quần lót , lau phía xong lau lưng ”.

"…”

"Đừng lề mề nữa, lau nhanh cho xong để còn nghỉ ngơi”.

Nói đoạn, Mộ Thanh nắm lấy dải rút quần giật giật.

Bộ Tích Hoan giữ c.h.ặ.t t.a.y nàng buông. Chẳng rõ là đang thẹn đang bực, khuôn mặt nhợt nhạt của dần ửng hồng lên tựa viên ngọc bích tỏa sáng. Đến cả mấy đầu ngón tay đang đè lên tay nàng cũng tấy đỏ lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-432-cham-soc-ti-mi-3.html.]

Mộ Thanh rốt cuộc cũng nhận đang hổ thật sự.

Nàng nới lỏng tay, hỏi: "Chàng sợ lát nữa lau sẽ phản ứng thì lúng túng hả?".

Bộ Tích Hoan đáp, nhưng vẻ mặt ngầm thừa nhận điều đó.

" cho rằng, phản ứng thì mới nên lúng túng đấy”.

Nói xong, Mộ Thanh giật giật cái dải rút quần thêm cái nữa.

Bộ Tích Hoan xong, sắc mặt cứ như mười dặm vườn đào hoa nở rộ, đến nao lòng. Chưa từng thấy rạng rỡ như thế bao giờ.

lúc đang ngẩn ngơ vì câu , một luồng khí lạnh bỗng ập đến. Khoảnh khắc , bao nhiêu cái gọi là tâm thuật thâm thúy, hỉ nộ bất lộ của bậc đế vương cũng chẳng thể nào che đậy nổi sự chấn động như sóng thần trào dâng trong ánh mắt .

Hắn còn kịp hồn, Mộ Thanh lên tiếng bình phẩm: "Nhìn cũng đấy”.

"…”

"Ta màu da cơ”.

"…”

Bộ Tích Hoan giơ tay che mắt, đôi bờ vai khẽ run lên bần bật. Trông thì vẻ như đang , nhưng trong tiếng dường như ẩn chứa những cảm xúc mãnh liệt, phức tạp hơn nhiều. Hắn rõ mồn một tiếng nàng bước tới bàn, tiếng vắt khăn rào rạt vọng từ chậu đồng. Âm thanh róc rách như cứa thẳng thính giác, như thứ gì đó gõ thình thịch lồng ngực, khiến thở bỗng chốc trở nên gấp gáp, nghẹn ứ.

Hồi hộp.

Cả đời , cũng từng nghĩ cơ hội nếm trải cái tư vị .

Khi tiếng bước chân nàng , vòng tay đỡ trán, khóe môi nhếch lên một nụ quen thuộc, biếng nhác. Thế nhưng, ánh mắt mơ màng, mờ mịt tựa làn nước mùa thu.

Giọng cất lên khàn khàn, trầm đục, mang theo ý trêu chọc: "Ồ? Nàng còn từng chiêm ngưỡng màu da nào khác lạ hơn ?".

Hắn thừa nàng từng chứng kiến đủ thứ màu da khi khám nghiệm t.ử thi. Hỏi câu , một mặt là để ép bản chuyển hướng suy nghĩ sang chuyện khác, mặt khác là trêu đùa vài câu với nàng. Đừng để một gồng chịu trận, trông ngớ ngẩn như một gã trai tơ thế .

"Thấy , lúc khám nghiệm t.ử thi ”.

Mộ Thanh quả nhiên thản nhiên đáp trả: "Đen , tím , hồng , trắng , mà... thối rữa cũng luôn”.

Thối rữa.

Bộ Tích Hoan bỗng chốc cứng họng, chẳng tiếp thế nào. Hắn im bặt, Mộ Thanh đương nhiên cũng câm như hến. Không khí chìm tĩnh mịch, nhường chỗ cho sự tra tấn ngọt ngào, mơn trớn.

Mộ Thanh liếc Bộ Tích Hoan.

Hắn từ từ nhắm mắt , dường như lười phản ứng với nàng. cái điệu bộ gợi lên một vẻ quyến rũ c.h.ế.t , tựa như đang chìm đắm trong giấc mộng xuân say sưa. Tình ý lấp lửng, nửa vời, càng nổi bật làn da ngọc ngà sáng rực, mị hoặc khôn tả. Mộ Thanh khẽ cúi đầu, giấu nụ nhạt nơi khóe mắt.

 

Loading...