lúc , bỗng Mộ Thanh lên tiếng: "Khoan !".
Mọi đều sững sờ. Trịnh Quảng Tề xoay phắt , chỉ thấy Mộ Thanh đang gạt mớ lá rụng vớt lên, từ trong một kẽ lá khô cuộn tròn nhón một vật. Vật to cỡ hạt đậu, ánh chiều tà còn phản chiếu vệt nước sáng lấp lánh, rõ là thứ gì.
"Xương đậu. Là một mẩu xương cổ tay hình hạt đậu. Quả nhiên giếng vẫn còn một cỗ thi thể". Mộ Thanh nhạt giọng .
Nàng bảo đó là xương , đám quan sai của phủ nha Thịnh Kinh lập tức cảm thấy thứ trắng hếu, u ám đến rợn gáy. Tên bổ khoái định cắm mặt xuống vớt tiếp.
"Đừng vớt nữa".
Mộ Thanh mân mê mẩu xương đậu, dậy : "Vợt trong tay các ngươi vòng thô lưới to, dùng để vớt xác trôi sông thì , chứ mang xuống giếng điểm tựa để phát lực, vớt đến ngày mai cũng xong ".
"Vậy ý của Đô đốc là... ?".
"Phái một , trực tiếp xuống giếng vớt!".
"Xuống... Xuống giếng?”.
Tên bổ khoái trừng mắt, tròng mắt suýt nữa rớt cả ngoài: "Đô đốc, tiết trời lạnh giá thế , xuống giếng là c.h.ế.t cóng đấy! Chưa kể giếng sâu tận ba bốn trượng, nước tối om thấy rõ vật, mà lặn xuống vớt xác ?".
Dưới giếng chật hẹp ngột ngạt, vớt xác cái nỗi gì? Có mà là nhảy giếng tự t.ử thì .
"Sao ?".
Nguyệt Sát gằn một tiếng, tóm lấy cổ áo Lưu Hắc T.ử lôi , quát: "Xuống nước cho bọn chúng mở mang tầm mắt!".
"Có ngay!".
Ánh mắt Lưu Hắc T.ử sáng rực, hớn hở hướng về phía Mộ Thanh : "Đô đốc, để thuộc hạ xuống!".
Thiếu niên bẽn lẽn nhưng tay chân cực kỳ nhanh nhẹn. Vừa dứt lời, cởi phăng áo choàng ngoài, tiện tay xắn luôn cả tay áo trong và ống quần lên.
"Làm ?". Mộ Thanh hỏi.
"Được chứ! Thuộc hạ từ nhỏ lớn lên thuyền đ.á.n.h cá dọc bờ sông Biện, bơi lội là nghề của thuộc hạ, Đô đốc cứ yên tâm!".
Lưu Hắc T.ử vỗ n.g.ự.c đ.á.n.h rầm, lớn tiếng cam đoan.
"Trong giếng xác thối và lá mục, nước sạch sẽ, ngươi nhắm mắt để mò xác, ?".
"Được!".
"Tốt!".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-439-van-con-mot-xac-chet-nua-3.html.]
Mộ Thanh gật đầu, xoay lệnh: "Kiếm cho một sợi dây thừng!".
Đám bổ khoái phủ nha Thịnh Kinh lúc mới sực tỉnh. Dây thừng thì dễ kiếm, tên bộ đầu phi vội khỏi viện, lát chạy tới mượn một cuộn thừng lớn từ nhà dân ngoài đầu ngõ. Hắn theo sự phân phó của Mộ Thanh, buộc một đầu tời giếng, đầu cột ngang hông Lưu Hắc Tử.
Nước giếng vốn đặc tính đông ấm hạ mát, Mộ Thanh lo Lưu Hắc T.ử lặn xuống sẽ cóng. Dạo mỗi ngày chỉ ngủ hai canh giờ, trời sáng cởi trần phơi sương, quật ngã rầm rầm rèn luyện giữa trời tuyết. Thiếu niên từng què chân trong núi Thanh Châu, từng hỏa đầu quân trong đại doanh Tây Bắc, đang quá khao khát một cơ hội để chứng tỏ bản , dù chỉ là một cơ hội vớt xác nhỏ nhoi. Cho nên, hôm nay nàng nhất định sẽ cho cơ hội , nhưng đồng thời cũng lo cho an nguy của .
"Giếng sâu hẹp, địa hình khác xa so với ngoài sông. Ngươi sẽ khó thi triển thủ cước đó, tuyệt đối chủ quan. Tính mạng là quan trọng nhất, vẫn còn thấy ngươi ngày áo gấm vinh quy".
Ngày thường Mộ Thanh chẳng bao giờ những lời đầy cảm tính như , nhưng nàng sợ Lưu Hắc T.ử vì chứng minh bản mà liều. Đứng ranh giới sinh tử, một câu khuyên nhủ khiến kiêng dè cũng là chuyện .
Lưu Hắc T.ử liền ngẩn . Hắn cúi mặt xuống, đến khi ngẩng lên đón lấy ráng chiều rực rỡ, khóe miệng nhe một nụ rạng rỡ. Dù vành mắt hoe đỏ, nhưng vẫn vẻ vô tâm vô phế :
"Đô đốc cứ yên tâm! Thuộc hạ còn giữ cái mạng quèn để bảo vệ Đô đốc".
Trong lòng Mộ Thanh trào dâng một nỗi ấm áp, nhưng nét mặt vẫn thản nhiên. Nàng gật đầu, Lưu Hắc T.ử nhảy phắt lên thành giếng. Thiếu niên chỉ mặc độc bộ đồ lót, lộ tay chân đen sạm nhưng gân guốc, khỏe khoắn, rầm một tiếng, nhảy thẳng xuống giếng.
Bọt nước văng lên lớn, nhưng âm thanh vọng khiến thót tim. Đám bổ khoái bu quanh miệng giếng, nín thở căng mắt xuống.
Nguyệt Sát cạnh giếng, len lén trừng mắt lườm Mộ Thanh một cái. Chẳng bao giờ thấy cái đồ nữ nhân buông lời dịu dàng với chủ tử, mà với khác dễ mở miệng thế cơ đấy!
Mộ Thanh dán mắt cái tời giếng, thấy dây nhả đến tận cùng, chắc hẳn Lưu Hắc T.ử chạm đáy. mặt nước chỉ thấy mỗi sợi dây thừng rung lắc, tình hình bên .
Nàng sai châm một nén nhang cạnh giếng. Gió lạnh buổi chiều tà thổi qua, nhang cháy nhanh. Cứ cháy hết một thốn, Mộ Thanh liếc mắt xuống giếng một cái. Đợi nhang tàn hơn ba thốn vẫn thấy Lưu Hắc T.ử ngoi lên, Mộ Thanh bèn trầm giọng:
"Kéo dây thừng!".
Tên bộ đầu phủ nha Thịnh Kinh lệnh, vội vã chạy tới bên tời giếng định lên, nhưng tay giơ , thấy giếng sủi lên một chùm bọt nước lớn. Cùng lúc đó, cái đầu ướt sũng của Lưu Hắc T.ử ngoi lên, nhe răng hì hì với bên .
Tên bộ đầu sợ hết hồn hết vía, kêu á một tiếng, cứ ngỡ là gặp thủy quỷ.
Mộ Thanh ném cho gã một ánh lạnh lẽo, hướng xuống giếng hỏi: "Thế nào ?".
Lưu Hắc T.ử khùng khục đáp, chỉ giơ tay lên cao, túm theo một chiếc bọc vải. Hắn cởi trần, bọc vải ngờ chính là chiếc áo trong của , bên trong độn lên phồng to, xem chừng đồ đạc ít. Chẳng cần ai kéo, cứ thế bám vách giếng trơn trượt, thoăn thoắt bò lên như khỉ.
Mộ Thanh đón lấy bọc vải, mở xem. Bên trong ngoài hộp sọ còn xương chậu, xương ống tay, ống chân, cùng một ít xương sườn và xương cột sống. Xương cốt đầy đủ, rõ ràng là Lưu Hắc T.ử ưu tiên nhặt những khúc xương lớn gói .
"Đô đốc, đáy đúng là một cái xác. Trong nước tối om, cái gì cũng thấy rõ. Thuộc hạ mò mẫm một hồi, đoán chừng cái xác dùng dây thừng buộc chung với đá dìm xuống đáy giếng. Thuộc hạ gom mấy khúc xương lớn mang lên , đó vẫn còn vài mảnh xương nhỏ, để thuộc hạ xuống mò tiếp".
"Cẩn thận một chút!".