Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 442: Cởi áo (1)

Cập nhật lúc: 2026-08-07 14:11:58
Lượt xem: 80

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Hôm nay nàng khai quan, tìm manh mối gì ?".

"Dưới cái giếng vớt xác Trịnh lang trung năm xưa, còn một cỗ t.h.i t.h.ể nữa".

Tin khiến Nguyên Tu quá ngạc nhiên. Nửa ngày nay tuy chôn chân ở phủ Đô đốc, nhưng ngầm phái ngoài ngóng, sớm nhận bẩm báo .

"Ngày mai nghiệm thi?".

"Ừm, cỗ t.h.i t.h.ể đó chút thú vị".

Lời của Mộ Thanh mang hàm ý sâu xa. Chưa đợi Nguyên Tu lên tiếng, nàng tiếp: "Ngày mai sẽ nghiệm cốt tại phủ, ngài nhắn Vu Cẩn sang đây một chuyến nhé".

Nguyên Tu khựng , nhưng thêm gì. Tuy dạo gần đây Mộ Thanh khá thiết với Vu Cẩn, nhưng cũng hiểu rõ tính tình lạnh lùng của nàng. Chắc hẳn nàng gọi Vu Cẩn đến là vì chuyện nghiệm thi. Chuyện đêm hôm qua mời Vu Cẩn tới phủ giờ Dần e cũng chỉ vì tra án. Trong lòng nàng, ngoài chuyện báo thù cho cha , e rằng chỉ còn chứa mỗi mấy vụ án.

"Ta cũng đến". Nguyên Tu cất lời.

Mộ Thanh ngăn cản . Nguyên Tu sống lăn lộn phóng khoáng ở Tây Bắc quen , nay gọi về Thịnh Kinh, trong lòng vốn chẳng vui vẻ gì. Nếu tiếp tục trói chân trong phủ, e rằng sẽ buồn bực sinh bệnh, cho việc dưỡng thương.

"Ngài đến cũng , nhưng tuân thủ y lệnh. Vu Cẩn bảo ngài lúc nào nghỉ ngơi thì lúc đó nghỉ ngơi. Nếu lời, đừng hòng bước chân cửa phủ Đô đốc nữa".

Nguyên Tu vốn tưởng Mộ Thanh sẽ đồng ý cho tới, thì mừng rỡ khôn xiết. Bao bực dọc, u uất trong lòng bỗng chốc tan biến sạch sành sanh. Nét mặt trở nên sáng lạn, như thấy bầu trời quang đãng, lồng lộng của Tây Bắc.

Hắn bật sảng khoái, tiện tay giơ lên định vỗ vai Mộ Thanh: "Vẫn là nàng dễ chuyện nhất!".

Mộ Thanh lạnh lùng trừng mắt bàn tay đang giơ lên giữa chừng . Cái tật mãi bỏ nhỉ?

Nguyên Tu gượng, ngượng ngùng rụt tay . Hắn quên những ngày tháng sánh vai cùng nàng ở Tây Bắc. Đôi lúc ở riêng bên nàng, vẫn cứ ngỡ nàng vẫn là thiếu niên ngày ngày mở miệng tự xưng là kẻ cô độc. Hắn luôn cảm thấy giữa hai từng tồn tại rào cản nam nữ, cũng từng tồn tại ân oán gia tộc. Nàng vẫn là lính của , vẫn gọi một tiếng Đại tướng quân.

Từ khi ngộ tình cảm dành cho nàng, lúc nào cũng đến gần nàng thêm một chút, nhưng bao giờ phép vượt qua ranh giới mà nàng vạch sẵn. Vừa nãy chẳng qua chỉ thử một , nhưng kết cục thì...

Nam t.ử khẽ cúi đầu, trong nụ ánh lên sự lạc lõng.

"Cởi áo!". Mộ Thanh đột nhiên lên tiếng.

Giọng của thiếu nữ vô cùng trong trẻo, lọt tai nam t.ử chẳng khác nào sét đ.á.n.h ngang tai. Nguyên Tu giật ngẩng phắt lên, nín thở, nhất thời thốt nên lời.

"Để xem vết thương của ngài hồi phục thế nào ". Mộ Thanh giải thích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-442-coi-ao-1.html.]

Tối nay nàng trở về định sang Hầu phủ cũng là vì hai việc: một là hỏi chuyện tên hung đồ đột nhập nhà họ Trịnh, hai là kiểm tra tiến triển hồi phục vết thương của . Kể từ lúc tỉnh dậy, nàng chỉ qua thăm đúng một . Lúc đó mới tỉnh, vết thương vẫn còn mới. Nay qua mấy ngày, cũng nên xem xem miệng vết thương liền . Nàng vẫn luôn canh cánh trong lòng xem sợi bạch thát ty thực sự tự tiêu biến da thịt như lời Vu Cẩn .

Mộ Thanh chằm chằm n.g.ự.c Nguyên Tu, ánh mắt sắc như d.a.o khiến tự nhiên mà cúi gằm mặt, lý nhí ừm một tiếng, nhưng mãi chẳng thấy động tĩnh gì.

Hắn cũng từng cởi áo tháo đai mặt nàng, khi đó cởi dứt khoát là thế, mà giờ khắc , hai cánh tay bỗng nặng như đeo đá, nhấc lên mấy cũng nổi.

Mộ Thanh nhíu mày: "Hồi ở địa cung, kẻ nào mắng lề mề nhỉ?".

Nguyên Tu á khẩu, tức lộn ruột. Trí nhớ của nàng cũng quá cơ! Mới một mà ghim dai như thế.

Bị nàng chọc tức, chút ngượng ngùng mỏng manh đáy lòng bay sạch. Hắn vội vàng cởi phăng đai ngọc và hắc bào. Ngay cả áo trong cũng lột dứt khoát, quẳng toẹt xuống đất như vứt đồ bỏ , nhưng gốc tai đỏ ửng từ bao giờ.

Thấy Nguyên Tu cởi áo xong, Mộ Thanh mới dậy bước phía , giúp tháo băng gạc. Nguyên Tu hai tay tỳ lên đầu gối, lưng thẳng tắp, mắt thẳng chớp, nhưng cả căng cứng như tượng đá. Lưng của giống lưng của Bộ Tích Hoan, sự ấm áp như ngọc quỳnh, mà từng tấc thịt, tấc gân đều hằn lên sự cương mãnh, rắn chắc gì sánh kịp.

Mộ Thanh vòng tay n.g.ự.c Nguyên Tu, luồn từ nách , từ từ tháo từng lớp băng vải. Nàng chạm , nhưng vẫn cảm nhận rõ ràng thiếu nữ lưng đang cúi , hai cánh tay vòng qua , gần trong gang tấc. Hắn cũng từng cơ hội ở gần nàng như , nhưng một nào khiến hình căng cứng như đêm nay. Trái tim nàng từng tự tay khâu giờ như nhảy vọt khỏi lồng ngực, dồn dập đến mức ngay cả hô hấp cũng thấy nhói đau.

Hắn lơ đãng đến mức hề dải băng gạc n.g.ự.c tháo từ lúc nào. Mãi cho đến khi nàng vòng qua mặt, mới giật nảy hồn.

Thiếu nữ cúi gập , kề sát lồng n.g.ự.c quan sát. Nơi n.g.ự.c trái hằn một đường sẹo dài hai tấc, mũi khâu dày đặc, ngay ngắn. Mấy ngày nay, mỗi lúc băng, thường vết sẹo đến thẫn thờ. Nàng bận rộn tra án, thể ngày nào cũng sang Hầu phủ thăm , nhưng vết sẹo khâu nàng ngày ngày túc trực bên , tựa như nàng lúc nào cũng ở đây .

Nam t.ử cứng đờ dám cúi đầu. Dù chạm đôi mắt trong trẻo của nàng, nhưng cảm nhận rõ mồn một thở nhè nhẹ của nàng đang phả lên lồng ngực. Hơi thở tựa như một chiếc lông vũ, nhẹ nhàng mơn trớn trái tim . Trong sự nhức nhối đó bỗng sinh một cơn ngứa ngáy kỳ lạ, nửa đau nửa ngứa đến khó mà chịu . Hắn cơn tê dại mau chóng kết thúc, khao khát nó vĩnh viễn lưu trong tâm khảm.

Bất chợt, nhớ cái ngày đầu tiên chiêm ngưỡng dung nhan thật của nàng trong đại điện hình tròn ở địa cung. Lúc đang ôm nàng, vì quá khiếp sợ mà suýt chút nữa quẳng luôn nàng ngoài. Còn giờ phút đây, chỉ khao khát ôm chặt nàng lòng, gắt gao giữ lấy, vĩnh viễn để nàng rời xa.

Ý niệm đó nảy sinh tựa như mầm mống ma quỷ bén rễ nơi đáy lòng. Bàn tay đang siết chặt bỗng nới lỏng, dang rộng toan ôm lấy.

Chợt tiếng bước chân ngoài sân truyền đến, Nguyên Tu lập tức hạ tay xuống. Ngay đó, tiếng dừng ngoài cửa, gõ hai tiếng, hỏi vọng : "Đô đốc, cơm nước chuẩn xong, cần dọn phòng ạ?".

Dương thị mang cơm tới.

"Mang ".

Âm thanh trong trẻo cất lên, Mộ Thanh lui xa từ lúc nào.

 

Loading...