Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 447: Kể chuyện ma

Cập nhật lúc: 2026-08-07 14:12:03
Lượt xem: 80

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cũng thể xem là ". Mộ Thanh đáp nước đôi.

Ánh mắt Bộ Tích Hoan càng thêm sâu thẳm. Hắn hỏi:

"Dị quốc cách Đại Hưng vạn dặm xa xôi, thuyền nào thể đến . Vậy Tây Dương vượt biển mà tới?".

"Còn nàng... gặp ông bằng cách nào?".

Hắn từng sai đến huyện Cổ Thủy điều tra thế của nàng. Mẹ nàng mất ngay khi sinh. Từ nhỏ, nàng theo cha lớn lên, ba tuổi theo cha nghĩa trang. Ngoài những theo cha rời thành điều tra án mạng, nàng từng rời khỏi huyện Cổ Thủy.

Mà huyện Cổ Thủy chỉ cách thành Biện Hà hơn trăm dặm.

Nếu thật sự từng một Tây Dương xuất hiện ở đó, chuyện nhất định sẽ truyền đến hành cung Biện Hà. Tri huyện Cổ Thủy cũng tất dâng tấu lên triều đình.

Thế nhưng... triều đình từng nhận bất kỳ tấu chương nào. Ngay cả một chút phong thanh cũng hề .

Mộ Thanh múc một thìa cháo, đưa đến bên môi Bộ Tích Hoan. Một lúc lâu, nàng lên tiếng. Nếu từng du học, ắt sẽ hỏi nàng thể đến nơi tận cùng Tây Hải. Còn nếu chỉ là một sợi u hồn đến từ một thế giới khác... đừng tin . Đến chính nàng... cũng giải thích chuyện từ .

Nàng . Hắn cũng chẳng thúc giục. Chỉ lặng lẽ chờ đợi, từng thìa từng thìa uống hết bát cháo nàng đút đến bên môi.

Đến khi bát cháo vơi quá nửa... cuối cùng nàng cũng cất tiếng:

"Bộ Tích Hoan, chuyện ... từng kể với bất kỳ ai, cũng giải thích thế nào".

"Chàng đang dưỡng thương. Nghe xong e rằng đêm nay sẽ chẳng ngủ . Theo , nghỉ ngơi vẫn quan trọng hơn kể chuyện".

"Nghe xong sẽ mất ngủ?".

Bộ Tích Hoan lười biếng mỉm , hỏi: "Chuyện ma ?".

Mộ Thanh thoáng sững . Nàng đáp, nửa thật nửa đùa: "Ừm".

Thật ... cũng chẳng sai mấy.

Bộ Tích Hoan quả nhiên cho rằng nàng đang đùa. Hắn mỉm , tựa gối mềm, ngước mắt nàng.

"Ta còn từng kể chuyện ma bao giờ. Kể thử xem".

"Ngày xửa ngày xưa, một , khi c.h.ế.t linh hồn tiêu tán mà chuyển kiếp , thế nhưng mang theo ký ức của kiếp . Người đó, chính là ”.

Mộ Thanh chuyện xưa nay vốn dĩ ngắn gọn, súc tích. Chuyện kiếp kiếp , qua miệng nàng cũng chỉ thu bé bằng dăm ba câu. Thật , nàng đào bới quá khứ, tìm bầu bạn giãi bày. Chỉ là những chuyện thần hồn ma quỷ khó tin thế , ngộ nhỡ xong bán tín bán nghi, đêm nay ngủ cho yên giấc?

"Kiếp ?". Bộ Tích Hoan mỉm Mộ Thanh, quả nhiên là bán tín bán nghi.

Chuyện nếu là từ miệng kẻ khác , chắc chắn sẽ xem như chuyện bỏ . chính vì thốt lời đó là nàng, mới đ.â.m nghi ngờ. Tính cách của nàng vốn dĩ loại thích mang mấy chuyện đùa cợt, nhưng thỉnh thoảng, nàng cũng những trò đùa mang chút ác ý, ví dụ như cái bệnh ái thi bữa chẳng hạn. Bởi , thực sự đoán nổi lời nàng là thật đùa.

"Bộ Tích Hoan".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-447-ke-chuyen-ma.html.]

Mộ Thanh đặt bát cháo xuống, thần sắc vô cùng nghiêm túc: "Chuyện dài dòng. Cho dù , đêm nay cũng nhất quyết nửa lời . Trừ phi dưỡng thương cho dứt hẳn ".

Bộ Tích Hoan bèn cò kè mặc cả: "Dưỡng thương cho dứt hẳn cũng mất tới cả trăm ngày cơ đấy".

Mộ Thanh kiên quyết để ánh mắt chứa chan ý mua chuộc: "Trăm ngày thì trăm ngày!".

Bộ Tích Hoan buông một tiếng thở dài. Dẫu trong lòng chút tiếc nuối, nhưng niềm vui sướng tràn ngập, chung quy , nàng vẫn là lo lắng cho thể của , chứ hề ý giấu giếm chuyện gì.

"Được, theo nàng. Chỉ là, một chuyện chờ đến tận trăm ngày ". Hắn đột nhiên lên tiếng.

"Chuyện gì?".

"Ta nàng gọi tên một ".

Hắn khẽ , giữa hai hàng chân mày vương nét quyến luyến, kỹ càng thấy say đắm lòng .

Mộ Thanh ngẩn : "Chẳng vẫn luôn gọi tên đó ?".

Bộ Tích Hoan mỉm nàng: "Cho nên nàng thừa hiểu, cái danh xưng mà , cái tên đó".

Trong lòng Mộ Thanh hiểu rõ, chỉ là tài nào cất nên lời. Nàng cứ lẳng lặng tiếp tục đút cháo cho .

Một lúc , nàng hỏi: "Chàng tên tự ?".

Tên tự, còn gọi là tên chữ. Theo cổ lễ, nam t.ử khi trưởng thành phép gọi thẳng tên húy, mà do trưởng bối hoặc ân sư ban cho một cái biệt danh, gọi là tên chữ, để thể hiện đức độ. Người đời khi gọi với lòng thành kính, nhất định xưng bằng biểu tự.

"Không ".

Bộ Tích Hoan nhạt, tựa hồ chẳng để tâm: "Ta là hôn quân, đức hạnh nào mà đặt tên tự".

Mộ Thanh khuấy bát cháo, thấy những lời , ngước mắt . Thế nhưng, chính nụ hờ hững chẳng để mắt sắc nhọn như d.a.o cứa thẳng tim nàng.

"Chàng hôn quân". Nàng rành rọt thốt lên từng chữ.

"Chỉ nàng mới hiểu ".

Hắn mỉm , đưa tay phủ lên mu bàn tay nàng vỗ về trấn an: "Có một câu chuyện ?".

"Ừm". Mộ Thanh ậm ừ qua quýt, dồn tâm ý việc đút cháo.

Bộ Tích Hoan khẽ, ngoan ngoãn ăn cạn bát cháo, nhận lấy chén nước nàng đưa uống một ngụm, lúc mới chậm rãi kể.

"Ta cung từ nhỏ. Phụ vương tính tình nhu nhược, lo đại sự. Tiên đế lúc băng hà, thành thử trong cung chẳng còn ai lo liệu chuyện ban tên chữ cho . Tới ngày thành niên, chỉ duy nhất Thái phó dâng tấu, đề nghị ban tên chữ cho Thiên tử. Vào hôm triều đình luận bàn chuyện đó, lúc đang dùng thiện trong cung, một ả cung nữ hầu hạ gắp thức ăn lén lút bỏ một loại hổ lang chi d.ư.ợ.c (xuân d.ư.ợ.c loại mạnh) rượu của . Sau khi phát giác, tại chỗ ép ả uống sạch ly rượu đó. Chỉ một canh giờ ả lăn c.h.ế.t. Người tắt thở, cung Vĩnh Thọ lập tức phái tới, Thái Hoàng Thái hậu trách mắng cưỡng gian cung nữ, vô đức vô năng, xứng để bá cáo thiên hạ. Chuyện truyền đến triều đình, từ đó về , chẳng còn một ai dám hé răng cầu xin ban tên chữ cho nữa".

Bộ Tích Hoan chậm rãi kể, mi tâm ánh lên nét trào phúng, khinh bạc.

 

Loading...