Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 448: Tiểu Hoan Tử
Cập nhật lúc: 2026-08-07 14:12:04
Lượt xem: 92
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Cập nhật lúc: 2026-08-07 14:12:04
Lượt xem: 92
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Mộ Thanh xong cau mày, hỏi: "Bà cố tình khó đến thế, đều là vì ân oán năm xưa ?".
Bộ Tích Hoan , cợt nhả: "Nàng đừng coi thường bà . Nếu bà hành sự cạn hẹp như , thể cắm rễ chốn thâm cung ? Người mà nàng gặp ngày hôm đó, là một phụ nhân đang hao tâm tổn trí vì đứa cháu ruột của , bà là cô mẫu của Nguyên Tu, chứ là Thái Hoàng Thái hậu".
Mộ Thanh nín bặt, nàng hiểu hàm ý trong lời của Bộ Tích Hoan.
"Loại hổ lang chi d.ư.ợ.c mà bà ban cho cung nữ đó t.h.u.ố.c phòng the bình thường, nó tên là Tiên La Xuân. Cái tên thì kêu như chuông khánh, nhưng d.ư.ợ.c tính bá đạo cực kỳ. Kẻ nào uống mà hành phòng một đêm thì tàn ma dại ngóc đầu lên nổi. Khi đó mới trưởng thành, tuy mang tiếng đoạn tụ chi phích, nhưng Nguyên Mẫn nào tin . Hậu cung ở Thịnh Kinh dẫu vắng bóng phi tần, nhưng ngoài cung thiếu gì nữ nhân. Bà lo sợ ở bên ngoài gieo rắc giống nòi, lưu một con trai con gái, ngày sẽ trở thành hậu hoạn khi Nguyên gia soán vị, nên tay thẳng lên . Nếu âm mưu đó thành công, bà sẽ nhổ cỏ tận gốc. Nếu thành công, cũng gánh lấy cái danh dâm loạn cung nữ, trở thành bậc đế vương duy nhất của Đại Hưng vì vô đức mà tên chữ, chịu sự phỉ nhổ của đời".
"..."
"Từ khi vạch trần chén rượu độc , chuyện sớm muộn cũng thể tránh khỏi. Hôm nay tránh một , ngày mai cũng sẽ còn khác. Chi bằng dứt khoát bỏ luôn cái thanh danh , nhân cái c.h.ế.t của cung nữ cảnh cáo Nguyên Mẫn rằng thấu thủ đoạn của bà , để trong một thời gian ngắn, bà dám dùng chiêu thêm nào nữa".
"..."
Mộ Thanh nhớ hồi ở Tây Bắc, Bộ Tích Hoan từng bắt mạch cho nàng. Lúc đó nàng còn thắc mắc, hiểu đường đường là Thiên tử, học cái thuật kỳ hoàng y lý của dân hạ cửu lưu để gì. Đêm nay thì nàng sáng mắt . Chốn thâm cung hiểm ác trùng trùng, thế cô sức yếu, thể dùng vô cùng ít ỏi. Nếu tự học y thuật, thì còn trông cậy ai?
"Xót xa cho ?".
Bộ Tích Hoan thấy đôi mày nàng nhíu , sóng ngầm cuộn trào nơi đáy mắt, bất giác đưa tay vuốt ve tay nàng, : "Vậy gọi thử một tiếng để sưởi ấm lòng vi phu?".
Vừa câu , bao nỗi xót xa trong lòng Mộ Thanh lập tức bốc sạch sẽ. Cái tên đúng là chẳng lúc nào đàng hoàng .
"Chàng gọi thế nào?". Nàng hỏi.
Bộ Tích Hoan trầm ngâm một lát, dò xét: "Phu quân?".
Khóe mắt Mộ Thanh lập tức rét lạnh, ngoảnh mặt ngơ.
"Tích Hoan?".
"Hoan Hoan?".
"A Hoan?".
Hắn đưa cho nàng một rổ lựa chọn, nhưng nàng đều coi như gió thoảng bên tai, nhất quyết chọn. Hắn cũng chẳng vội, thong dong bưng chén nhấp một ngụm, bộ dạng đinh ninh rằng nàng xót ốm yếu, kiểu gì cũng sẽ chiều theo ý nguyện của .
Mộ Thanh cái điệu bộ nhởn nhơ của Bộ Tích Hoan, khỏi nhướng mày. Kiếp là Cố Nghê Thường, kiếp là phụ , ngoài hai bọn họ , nàng hiếm khi cận với khác, cũng từng gọi tên mật của ai bao giờ.
Vốn dĩ, nể tình đang bệnh, nàng cũng ý an ủi chút đỉnh. chẳng hiểu , cái dáng vẻ , trong đầu nàng nảy một ý định xa, hỏi :
"Cứ chữ 'Hoan' là chứ gì?".
"Ừm".
Hắn rủ mắt nhấp một ngụm nước thấm giọng, đáp bừa một tiếng, bụng bảo xem thử nàng định gọi là gì.
"Tiểu Hoan Tử!". (Cách gọi thái giám trong cung).
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-448-tieu-hoan-tu.html.]
"Phụt!".
Bộ Tích Hoan phun một ngụm nước ngoài màn trướng, ho sặc sụa ngừng.
Sắc mặt Mộ Thanh thoắt biến, trong lòng ảo não vô cùng, vội vàng cầm chén giúp vỗ lưng vuốt khí. Nàng vốn là kỷ luật nghiêm ngặt, hiếm khi buông thả cảm xúc của . Vừa chỉ định đùa một chút, ai ngờ chọn sai thời điểm. Xem nàng thật sự khiếu đùa với khác.
"Không ".
Bộ Tích Hoan ho khù khụ vài tiếng, liếc Mộ Thanh với ánh mắt phức tạp. Sống trong thâm cung bao năm, rèn cái định lực thái sơn sập mặt sắc mặt vẫn đổi, mà nàng thể khiến sặc nước phun phì phì, quả là cao tay.
Mộ Thanh rót thêm một chén nước ấm, tiện tay nhón lấy một miếng bánh ngọt nhân táo chà là, hỏi:
"Đỡ hơn chút nào ?".
Bộ Tích Hoan lên tiếng, chỉ Mộ Thanh bằng ánh mắt như .
Bị chằm chằm đến mức mất tự nhiên, Mộ Thanh khẽ cất lời: "Xin !".
"Nàng nghĩ , mà".
Thấy nàng thực sự nảy sinh lòng tự trách, Bộ Tích Hoan lúc mới mỉm nắm lấy tay nàng, nhẹ nhàng vuốt ve an ủi: "Thanh Thanh, đang vui, nàng ?".
Mộ Thanh ngước nam t.ử mặt. Ánh mắt long lanh như sóng nước, niềm vui rạng ngời từ tận đáy lòng chẳng hề mảy may giả tạo, khiến nàng thoáng ngẩn ngơ. Nàng sặc nước, mà vui ư?
"Ta vui là vì bộ dạng của nàng, chỉ duy nhất ở mặt mới bộc lộ. Ta cần một Mộ Thanh luôn tỉnh táo chút sai lầm, năng lực vô song lúc nghiệm thi phá án. Ta cũng cần một Mộ Thanh chẳng ngại gian nguy muôn trùng để báo thù cho phụ . Ta chỉ một Mộ Thanh giận hờn, buồn bực khi mắc . Bao hỉ nộ ái ố, vui buồn trần thế, đều mong nàng thể hiện mặt , giống như nữ t.ử bình thường khác đời".
"Ừm".
Phải một lúc thật lâu , Mộ Thanh mới ậm ừ một tiếng. Nàng cúi đầu che giấu thần sắc nơi đáy mắt, chỉ giọng cất lên:
"Tối nay xem qua vết thương của Nguyên Tu, hồi phục khá . Bạch thát ty quả nhiên là chí bảo nhân gian".
Hửm?
Bộ Tích Hoan thư thái Mộ Thanh, tiếp lời, nhưng ý nơi khóe miệng sâu thêm vài phần.
Đây là nàng đang giải thích cho lý do tối nay ở chung một phòng với Nguyên Tu, còn bảo cởi áo ?
"Rồi nữa?". Hắn hỏi.
"Còn nữa...".
Mộ Thanh cúi đầu bấu một miếng bánh ngọt, nhét miệng Bộ Tích Hoan một cách lóng ngóng, ngoảnh mặt chỗ khác đáp: "Ta dùng bữa cùng ngài , nhưng hề đút cơm cho ngài ”.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.