Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 451: Lại là người Hồ

Cập nhật lúc: 2026-08-15 11:28:21
Lượt xem: 65

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Nếu đến đông đủ, chúng bắt đầu nghiệm thi".

Mộ Thanh ghét nhất trò khách sáo vòng vo, bước hoa sảnh thẳng vấn đề chính.

Nghe câu , Nguyên Tu bỗng thở phào nhẹ nhõm. Đêm qua từ lúc trở về phủ, trong đầu cứ luẩn quẩn mãi cảnh tượng nàng tháo đai xem vết thương cho , thao thức cả đêm chợp mắt nổi, sáng nay khí sắc kém cỏi, sợ nhất nàng lấy cớ đuổi về.

"Cỗ t.h.i t.h.ể vớt lên từ giếng sâu. Xương sọ, ngực, tay, chân... cơ bản đều đầy đủ, chỉ thiếu vài mảnh xương ngón tay và ngón chân".

Mộ Thanh trình bày ngắn gọn tình hình, nhưng vội vàng chắp nối xương cốt. Nàng trực tiếp nhặt lấy hộp sọ từ đống xương trắng bệch, :

"Hộp sọ của kẻ hẹp và thấp, phần miệng mũi nhô phía , cằm cũng nhô phía ".

Nguyên Tu xong nhíu mày, cấu trúc quen quá.

Vu Cẩn cũng mỉm tán thành: "Quả thực quen tai".

"Quen tai là đúng ".

Mộ Thanh huơ huơ cái hộp sọ mặt hai , rành rọt tuyên bố: "Cỗ t.h.i t.h.ể thú vị. Kẻ Đại Hưng, mà là Hồ".

Người Hồ?

Lại là Hồ!

"Năm xưa Trịnh lang trung khám răng cho một tên quý tộc Lặc Đan, đó sát hại diệt khẩu vứt xác xuống giếng. Mà cái giếng đó nay vớt lên thêm một t.h.i t.h.ể Hồ?".

Nguyên Tu trầm ngâm, mi tâm nhíu chặt , sang hỏi Mộ Thanh: "Kẻ rữa thành xương trắng, nàng cách nào nghiệm c.h.ế.t lúc nào ?".

"Cỗ t.h.i t.h.ể hiện tượng sáp hóa, thể xác định chính xác năm tháng t.ử vong. mà... cái xác cho , thì Trịnh lang trung cho ". Mộ Thanh đáp.

"Trịnh lang trung?".

" ! Ta khẳng định giếng vẫn còn một bộ hài cốt nữa là vì khi khai quan khám nghiệm t.h.i t.h.ể Trịnh lang trung, ghép từ bộ xương của ông một đốt ngón tay thuộc về c.h.ế.t".

Mộ Thanh xòe bàn tay. Hai đốt xương ngón tay hiện mắt Nguyên Tu và Vu Cẩn.

Nguyên Tu chỉ sáng hôm qua Mộ Thanh ngoài thành khai quan khám nghiệm t.ử thi, đến chập tối vớt thêm một t.h.i t.h.ể một cái giếng trong con ngõ nhỏ phía bắc ngoại thành, chứ hề bên trong còn chi tiết như .

Hắn khỏi cầm hai đốt xương lên xem kỹ.

Mộ Thanh tiếp lời:

"Tốc độ phân hủy của t.h.i t.h.ể tuy chịu ảnh hưởng bởi môi trường, nhiệt độ, nguyên nhân t.ử vong và thể trạng của từng , nhưng trong đa trường hợp, phần bụng sẽ là nơi bắt đầu trương phình tiên".

"Bởi trong đường ruột của t.h.i t.h.ể nhiều vi khuẩn gây phân hủy. Chính chúng sẽ sinh lượng lớn khí, khiến ruột chướng lên, từ đó phần bụng phồng to".

"Vi khuẩn?".

Nguyên Tu quá quen với việc mỗi khi khám nghiệm t.ử thi, Mộ Thanh buột miệng vài thuật ngữ lạ lẫm. Vu Cẩn thì đặc biệt để tâm. Dẫu , ngắt lời nàng, chỉ lặng lẽ nàng tiếp.

"Sau đó, lượng khí sinh trong quá trình phân hủy sẽ ép m.á.u lưu thông dọc theo các mạch máu. Trên da t.h.i t.h.ể sẽ xuất hiện những đường vân màu nâu sẫm như mạng lưới, gọi là tuần c.h.ế.t".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-451-lai-la-nguoi-ho.html.]

"Những đường vân sẽ dần chuyển sang màu xanh lục, đồng thời t.h.i t.h.ể cũng sẽ dần xuất hiện các mảng xanh do phân hủy".

"Tiếp đó, áp lực của khí phân hủy, m.á.u sẽ thấm khỏi thành mạch, tụ giữa lớp biểu bì và chân bì, tạo thành những bọng nước do phân hủy".

"Những bọng nước ngày một nhiều, t.h.i t.h.ể cũng dần trương phồng lên, hình thành hiện tượng cự nhân quan do phân hủy".

"Sau nữa, các mô mềm của t.h.i t.h.ể sẽ dần mục nát, hóa lỏng thành chất bán lỏng. Tóc và móng tay cũng lượt rụng cho đến khi chỉ còn bộ hài cốt".

Mộ Thanh mời Vu Cẩn đến chứng kiến việc khám nghiệm t.ử thi, trong lòng vốn ý trả ân tình cho . Vì , nàng giảng giải vô cùng tỉ mỉ về quá trình phân hủy của thi thể.

Đợi giải thích xong, nàng mới : "Điều là, khi con c.h.ế.t , quá trình phân hủy của t.h.i t.h.ể luôn diễn theo từng giai đoạn".

"Nếu hai đốt xương ngón tay …". Nàng chỉ hai đoạn xương trong tay Nguyên Tu.

"Khi ngón tay phân hủy thành xương trắng, sẽ tách thành từng đốt như thế ".

"Dưới đáy giếng đầy bùn cát. Chiều hôm qua sai Lưu Hắc T.ử xuống giếng vớt xác. Hắn lên xuống mấy lượt vẫn thể mò hết những đốt xương ngón tay rải rác đáy giếng".

"Trịnh lang trung c.h.ế.t khi ném xuống giếng. Vậy thì… một c.h.ế.t thể nắm chặt hai đốt xương nhỏ như thế trong tay?".

Nghe , Nguyên Tu bất giác siết bàn tay , như thể chính là Trịnh lang trung. Sau khi thử nắm tay, hàng mày càng nhíu chặt.

"Hai đốt xương ngón tay quá nhỏ. Nếu lúc Trịnh Lang Trung ném xuống giếng, t.h.i t.h.ể đáy c.h.ế.t từ nhiều năm , chỉ còn một bộ xương trắng, thì khi rơi xuống, bàn tay ông nhiều khả năng sẽ móc những phần xương lớn hơn, như lồng n.g.ự.c xương sườn... chứ khó thể giữa lớp bùn cát đáy giếng mà vô tình nắm trúng hai đốt xương ngón tay nhỏ thế ...".

"...A!!!".

Hắn chợt hít mạnh một , như nghĩ điều gì. Nguyên Tu ngẩng đầu Mộ Thanh.

"Ý nàng là...".

"Lúc Trịnh lang trung ném xuống giếng, t.h.i t.h.ể của Hồ vẫn phân hủy thành xương trắng? Thời điểm hai c.h.ế.t cách bao lâu?".

" !".

Mộ Thanh gật đầu, hiếm hoi khen một câu: "Trí thông minh vẫn suy giảm".

Nàng ít khi khen . Nguyên Tu , lập tức cảm thấy tinh thần sảng khoái, bật sang sảng. Ánh mắt sáng rực như mặt trời giữa ban trưa.

Ánh mắt Vu Cẩn vẫn trong trẻo như nước. Hắn lướt vẻ cưng chiều từng xuất hiện gương mặt Nguyên Tu, trong lòng khẽ động, chậm rãi đưa mắt sang Mộ Thanh.

Nguyên Tu đồng tình gật đầu: "Hình như từng gặp ở đó...".

Thấy hai bàn luận, Vu Cẩn cũng tiến gần quan sát một lát, cất giọng: "Ừm, quả thực quen mắt".

Mộ Thanh và Nguyên Tu đồng loạt ngoảnh sang . Hai bọn họ từng kề vai sát cánh tiến sa mạc diệt trừ Hồ. Nếu cả hai cùng thấy quen thì thể từng đụng mặt ngoài quan ải. một khi đến cả Vu Cẩn cũng nhận kẻ , thì chứng tỏ bóng dáng chỉ thể xuất hiện tại Thịnh Kinh.

Nhắc đến Hồ đang lưu trú tại Thịnh Kinh lúc , ngoài phái đoàn sứ thần của Ngũ Hồ thì còn ai trồng khoai đất nữa?

Mộ Thanh rà soát bộ những khuôn mặt từng gặp mặt, bỗng thốt lên: "Đa Kiệt!". 

 

Loading...