Hô Diên Hạo nào sợ hãi, ngược còn phá lên một cách cuồng vọng. Hắn thừa hiểu, chỉ cần lôi cái bí mật động trời của nàng , nhất định nàng sẽ thẳng . Chuyện coi như là nhược điểm duy nhất của cái đồ nữ nhân sắt đá .
"Sứ giả của nữ thần Tang Trác".
Cười cho đời xong, Hô Diên Hạo mới bồi thêm nốt phần đuôi của câu chuyện, ánh mắt trêu cợt dán chặt Mộ Thanh.
Mộ Thanh Đa Kiệt. Để tránh Hô Diên Hạo kiếm cớ quấy rối, nàng thẳng vấn đề vặn hỏi:
"Hôm nay tới đây là chuyện hỏi ngươi, ngươi bao giờ thấy ?".
Ngón tay nàng chỉ lên mặt bàn, lúc Đa Kiệt mới kinh hoàng phát hiện bàn đang chễm chệ một cái đầu . Khuôn mặt của cái đầu đó hề giống một cái xác thối nhăn nheo, mà mang dáng dấp của một tác phẩm nặn bằng đất sét tô điểm màu mè, xa trông cứ như những cái đầu giả gánh hát tuồng, xuất hiện giữa thanh thiên bạch nhật thế quả thực rùng rợn đến nổi gai ốc.
Ngoài sân, đám Hồ khoái chí xem náo nhiệt bu đen bu đỏ hóng chuyện, âm thanh xì xầm bàn tán bằng tiếng Hồ líu lo nhức óc. Mộ Thanh dù lọt lỗ tai một chữ nào, nhưng vẫn thể thấu sắc mặt của bọn chúng — Gương mặt kẻ nào kẻ nấy đều giăng đầy vẻ chấn động tột cùng.
Đa Kiệt đùng đùng phắt dậy, sải bước dài lao tới sát bục để cho rõ cái đầu . Vừa định thò tay bê lên, Mộ Thanh giơ tay chặn :
"Ta mất khá nhiều thời gian mới phục dựng đấy, đừng hỏng. Ngươi chỉ cần cho , nhận kẻ là ".
Cánh tay gầy nhom của thiếu niên, Đa Kiệt chỉ cần vẩy nhẹ một cái cũng thể bẻ gãy đôi, thế nhưng gã c.ắ.n chặt răng nhúc nhích. Sắc mặt gã trở nên vô cùng đáng sợ, hướng về phía Mộ Thanh xổ một tràng tiếng Lặc Đan the thé chói tai.
Mộ Thanh ngớ hiểu gì, ngẩng đầu tìm kiếm sự trợ giúp từ Nguyên Tu.
"Kẻ là cha !". Hô Diên Hạo nhanh nhảu cướp lời.
Nguyên Tu liếc xéo Hô Diên Hạo, sát khí trong đáy mắt ngưng tụ như những mũi tên b.ắ.n thẳng yết hầu đối phương:
"Trước hề Địch vương là kẻ mang thói chõ mõm chuyện khác đấy".
Hô Diên Hạo né cũng chẳng tránh, môi nhếch lên nụ đầy giễu cợt: "Bổn vương thì thấy, từ hồi Đại tướng quân tự vẫn hụt đến giờ, ngay cả phản xạ chuyện cũng chậm chạp hơn hẳn".
Câu mỉa mai thật quá độc địa, nhưng Nguyên Tu chẳng thèm bận lòng, điềm nhiên đáp :
"Nói chậm cũng chẳng c.h.ế.t ai, chỉ sợ cái loại mồm miệng nhanh nhảu mà lỡ hớ thôi".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-453-mang-dau-nguoi-den-dich-quan-2.html.]
"Rốt cuộc là ý gì?". Mộ Thanh cất lời hỏi.
Nguyên Tu cúi đầu Mộ Thanh, trầm giọng đáp: "Hắn , giống cha ".
Giống và là, chỉ khác một chữ nhưng ý nghĩa cách biệt một trời một vực. Mộ Thanh phá án trọng nhất là tiểu tiết. Nguyên Tu theo nàng tra án lâu, tự hiểu nàng coi trọng điều gì, bởi thế nên mới dịch từng câu từng chữ sai mảy may cho nàng .
Mộ Thanh , trầm ngâm một lát hỏi Đa Kiệt:
"Vì cớ gì ngươi cho rằng giống phụ ngươi? Cỗ t.h.i t.h.ể vớt lên ở Thịnh Kinh, phụ ngươi c.h.ế.t ở Đại Hưng ?".
Vốn tiếng Hán của Đa Kiệt chẳng bao nhiêu. Dẫu Mộ Thanh cố tình chậm, gã vẫn nhíu mày suy nghĩ một chốc mới trả lời .
Hô Diên Hạo bên cạnh mất hết kiên nhẫn, tiện miệng đáp :
"Lão Đa Kiệt c.h.ế.t ở Đại Hưng, cũng c.h.ế.t ngót nghét chục năm . Năm xưa, Lặc Đan tranh đoạt vương vị, đúng lúc Đại Hưng xảy nội loạn, Tân đế còn nhỏ tuổi, Đại vương t.ử Lặc Đan liền xung phong dẫn trộn Đại Hưng hòng ám sát Nguyên Tướng quốc. Trong đám theo khi Kim Cương Lặc Đan lúc bấy giờ, chính là phụ của Đa Kiệt. Chẳng ngờ, đám đến Đại Hưng một ai thể về. Đại vương t.ử lập công bất thành mà còn mất mạng, kết quả tạo điều kiện cho Nhị vương t.ử danh chính ngôn thuận bước lên vương vị Lặc Đan".
Những lời Hô Diên Hạo thốt đều bằng tiếng Hán, Hồ trong và ngoài chính đường chẳng mấy ai hiểu . Nguyên Tu xong nén nổi kinh hãi. Chuyện tày đình như thế, mà chẳng hề .
"Ngài chuyện ?". Mộ Thanh nghiêng đầu hỏi Nguyên Tu.
Nguyên Tu sắc mặt ngưng trọng, lắc đầu, đoạn liếc Hô Diên Hạo một cái đáp lời:
"Hắn sai, Lặc Đan vương hiện tại quả thực chính là Nhị vương t.ử năm xưa. từng , Đại vương t.ử Lặc Đan bỏ mạng vì gặp bão cát đen sa mạc cơ mà, từng chuyện cải trang lẻn Thịnh Kinh ám sát phụ bao giờ".
Đó là chuyện của mười mấy năm , còn mới tới Tây Bắc mười năm. Mười mấy năm Tân đế còn nhỏ, bản tuổi đời cũng còn trẻ, lẽ nào phụ thấy nhỏ tuổi nên cho ?
Hô Diên Hạo xong liền nở một nụ trào phúng: "Năm xưa, Lão Lặc Đan vương thiên vị Nhị vương tử, dồn ép Đại vương t.ử tới bước đường cùng liều. Hắn cho rằng triều chính Đại Hưng đang lung lay, chỉ cần trộn Thịnh Kinh ám sát Nguyên Tướng quốc, Tân đế nhỏ tuổi, triều đình ắt sẽ sinh đại loạn. Nhân lúc đó, Lặc Đan thể liên minh với các bộ tộc khác vượt ải tiến Thịnh Kinh đoạt lấy thiên hạ. Nào ngờ chuốc lấy kết cục mất mạng, vương vị nghiễm nhiên rơi tay ".
"Thời bấy giờ, biên ải Tây Bắc hề cái tên Nguyên Tu. Nguyên Tướng quốc của các ngươi lẽ định thế cục triều đình nên mới ém nhẹm lớn chuyện. Về phần Lặc Đan vương lúc cũng mong mỏi Đại Hưng giấu kín vụ . Lão vương tuổi cao sức yếu, nhắm chừng chẳng sống bao năm nữa, trong bộ tộc vẫn còn đám cựu thần trung thành với Đại vương tử. Lo sợ Tân vương đăng cơ bộ tộc sẽ nổ nội chiến, lão vương đành tung tin Đại vương t.ử gặp bão cát đen sa mạc, đến xác cũng chẳng tìm thấy. Tuy nhiên, tin tức đó chỉ thể bịt mắt đám bách tính bình thường, còn những cựu thần trong vương trướng năm đó ai nấy đều tường tận sự thật".