Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 454: Mang đầu người đến dịch quán (3)

Cập nhật lúc: 2026-08-15 11:28:24
Lượt xem: 80

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẹ của Hô Diên Hạo vốn là một nữ nô Lặc Đan, mang một nửa dòng m.á.u Lặc Đan, dã tâm của luôn nhắm việc thâu tóm bộ tộc . Việc nắm rõ ngọn ngành những bí mật động trời của Lặc Đan năm xưa cũng chẳng gì lạ.

Nghe xong, khuôn mặt Mộ Thanh lạnh tanh cảm xúc, chẳng ai đoán nổi trong lòng nàng rốt cuộc nghĩ gì về vụ án .

Nguyên Tu chắp tay lặng lẽ, sắc mặt nặng nề, cũng chẳng để lộ bất cứ biểu cảm nào.

Một lát , Mộ Thanh lên tiếng: "Ngài hãy dịch những lời cho Đa Kiệt ".

Nguyên Tu , lập tức chuyển ngữ sang tiếng Lặc Đan. Đa Kiệt xong gật đầu khẳng định:

" ! Lúc phụ qua đời, mười bảy tuổi. Những chuyện trong vương trướng thể giấu giếm bách tính, nhưng thể qua mắt . Phụ quả thực c.h.ế.t ở Đại Hưng".

Nguyên Tu dịch cho Mộ Thanh. Đa Kiệt hướng mắt cái đầu lâu đặt bàn, thắc mắc:

"Kẻ trông giống phụ đến năm sáu phần, nhưng khuôn mặt là nặn bằng đất sét. Sứ thần đại nhân, đây thật sự là phụ ? Phụ mất mười mấy năm, thủ cấp của lẽ chỉ còn là xương trắng, vì cớ gì đắp thêm một khuôn mặt bằng đất sét thế ?".

Chuyện chẳng những Đa Kiệt thắc mắc, mà tất thảy Hồ trong dịch quán đều ngơ ngác hiểu.

Hô Diên Hạo chằm chằm cái đầu c.h.ế.t với ánh mắt đầy hứng thú. Hắn từng phong thanh dạo vớt xương cốt của một quý tộc Lặc Đan hồ trong biệt viện Tướng phủ. Nghe nữ nhân dùng một loại kỳ thuật để khôi phục khuôn mặt c.h.ế.t y hệt lúc còn sống. Thực hư chuyện rõ, nhưng Ô Đồ, vương thần Lặc Đan từng lên tiếng đòi Đại Hưng giao bộ hài cốt , nhưng triều đình Đại Hưng vẫn im lặng.

Lẽ nào… dung mạo của kẻ cũng khôi phục nhờ loại kỳ thuật đó?

"Khuôn mặt tuy nặn bằng đất sét, nhưng bên trong chính là xương thật. Tướng mạo con vốn dĩ dựa dẫm cấu trúc xương, xương cũng như , dung mạo thể khôi phục. Dẫu giống tuyệt đối mười phần, thì ít cũng đạt năm sáu phần". Mộ Thanh giải thích, Nguyên Tu đảm nhận việc phiên dịch.

Hả?

Lời dứt, cả trong lẫn ngoài chính đường lập tức chìm tĩnh mịch. Hô Diên Hạo dán mắt Mộ Thanh, ánh mắt rực lửa tựa như thấy chí bảo hiếm .

Tang Trác! Sớm muộn gì, cũng sẽ biến nàng thành nữ thần Tang Trác thảo nguyên.

"Sứ thần đại nhân chỉ đoạt linh hồn con từ tay T.ử Vong Đại Quân, mà còn thể hồi phục dung nhan c.h.ế.t như lúc sinh tiền ?".

Đa Kiệt trừng cặp mắt to như chuông đồng, ngơ ngác Mộ Thanh.

"Ta , chỉ khôi phục năm sáu phần thôi".

Mộ Thanh nhíu mày. Nàng vốn ghét thần thánh hóa, nhưng xem mặt đám tôn sùng thần linh , lời giải thích của nàng chẳng mảy may tác dụng.

"Được sứ thần ban ân, cho phép chiêm ngưỡng dung nhan sinh tiền của phụ , ân đức của sứ thần, Đa Kiệt xin nguyện đem tính mạng đền đáp!".

Đa Kiệt lập tức quỳ mọp xuống đất tạ ân.

Mộ Thanh day day thái dương, chẳng buồn sửa lời gã nữa, lập tức vấn đề chính:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-454-mang-dau-nguoi-den-dich-quan-3.html.]

"Lúc phụ ngươi mất, tuổi chừng ba mươi lăm, cao cỡ năm thước bảy tấc đúng ?".

"Chính xác!".

Lão Đa Kiệt qua đời khi Đa Kiệt mười bảy tuổi, dĩ nhiên gã nhớ rõ tuổi tác và vóc dáng của phụ . Thân là Kim Cương của bộ tộc, từ nhỏ gã luôn lấy phụ niềm kiêu hãnh. Ấy mà phụ c.h.ế.t một cách đầy bí ẩn tại Đại Hưng, bộ tộc chẳng những dám mang di thể về mà còn chẳng dám khai chiến với Đại Hưng. Bao năm qua, cục tức vẫn nghẹn trong lồng n.g.ự.c gã. Gã hận đám Đại Hưng sát hại phụ , và hận cả Lão Lặc Đan vương. Lần tới Đại Hưng nghị hòa, gã vốn chẳng ôm hy vọng tìm di thể phụ . Nào ngờ cơ duyên xảo hợp gặp sứt thần Tang Trác, sứ thần ban ân cho phép gã gặp mặt phụ nữa.

"Dám hỏi sứ thần, di thể của phụ đang ở ? Người vốn sinh mang thần lực, là Kim Cương dũng sĩ kiêu hãnh nhất của bộ tộc Lặc Đan chúng . Ta đưa di thể của trở về thảo nguyên!". Đa Kiệt quỳ rạp cầu xin.

Thế nhưng Mộ Thanh khẽ đổi sắc, nghiêng tới hỏi : "Ngươi phụ ngươi sinh mang thần lực?".

Đa Kiệt ngờ nàng hỏi như , nhưng cũng dám chần chừ, vội vàng gật đầu cái rụp.

"Thần lực đến mức nào? Liệu ông thể tay bóp nát yết hầu khác ?". Mộ Thanh hỏi tiếp.

"Yết hầu con ?".

Đa Kiệt nhíu mày đáp: "Sứ thần chớ coi thường phụ . Đôi cánh tay của trời sinh thần lực. Hồi nhỏ từng cùng đụng độ bầy sói sa mạc, tay g.i.ế.c sạch nửa bầy, dùng một tay bóp nát cổ con sói đầu đàn đấy!".

Mộ Thanh xong lập tức im lặng. Lát , nàng đột ngột ôm đầu lâu dậy bước ngoài. Đa Kiệt ngớ , định mở miệng hỏi thêm chuyện di thể, Mộ Thanh quẳng một câu:

"Đợi phá xong vụ án, tự khắc sẽ trả cho ngươi".

Dứt lời, Mộ Thanh bước khỏi chính đường, hệt như lúc tới, ung dung ôm đầu lâu rẽ đám đông thẳng khỏi cổng dịch quán.

Vừa bước khỏi cửa, Nguyên Tu lên tiếng hỏi: "Nàng nghi ngờ Trịnh lang trung là do Lão Đa Kiệt sát hại?".

Trịnh lang trung chính là bóp nát yết hầu mà c.h.ế.t!

Mộ Thanh chui thẳng thùng xe ngựa, chẳng buồn đầu đáp: "Rõ như ban ngày còn gì. Trịnh lang trung mời đến chữa bệnh răng cho Đại vương t.ử Lặc Đan, xong việc Lão Đa Kiệt tiễn ông cửa, đó thuận tay g.i.ế.c diệt khẩu luôn".

"Vậy ai là kẻ sát hại Lão Đa Kiệt?".

"Cái càng rõ hơn, bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình . Lão Đa Kiệt g.i.ế.c Trịnh lang trung xong, liền một kẻ khác nhân cơ hội tập kích từ phía , tiện thể vứt luôn cả hai cái xác xuống giếng".

Mộ Thanh xong thì yên vị trong xe. Nàng vốn định bảo Nguyên Tu và Vu Cẩn cùng lên xe về phủ Đô đốc để bàn luận về một suy đoán táo bạo lóe lên trong đầu, nhưng ngẩng lên thấy Hô Diên Hạo thong thả bước khỏi cổng dịch quán.

Trời lúc gần trưa. Nắng xuân hắt bóng cây xanh dịch quán. Hô Diên Hạo chắp tay lưng bước , khuyên tai hình chim ưng chói lòa nắng, cất cao giọng:

"Bổn vương cũng tới phủ Đô đốc dạo một vòng".

Mộ Thanh lạnh lùng buông rèm xe, hạ lệnh: "Hồi phủ!". 

 

Loading...