Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 462: Duyên trời định
Cập nhật lúc: 2026-08-15 11:28:33
Lượt xem: 79
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ta thích nhất là dáng vẻ của nàng".
Bộ Tích Hoan tranh thủ hôn trộm lên môi nàng một cái.
Giữa ban ngày ban mặt mà lời tình tứ, mặt cũng chẳng hề đỏ mặt lấy một chút.
"Ta dáng vẻ gì?". Mộ Thanh tức giận hỏi.
Nàng vẫn còn đeo mặt nạ, lúc rõ ràng là dáng vẻ của một thiếu niên. Vậy mà cũng hôn cho .
Bộ Tích Hoan khẽ mỉm . Hắn nhẹ nhàng nâng một lọn tóc của nàng, quấn quanh đầu ngón tay, nghịch nửa thật nửa đùa:
"Nếu là nàng thì cho dù thích nam phong cũng chẳng hề gì".
"Ồ?".
Mộ Thanh khẽ nhướng mày, cố ý hỏi với vẻ đầy ác ý:
"Vậy... ở cũng ngại ?".
Đầu ngón tay Bộ Tích Hoan khựng trong thoáng chốc. Rồi cúi đầu bật . Cười lâu mới ngẩng lên, bất đắc dĩ tức :
"Miệng nàng đúng là độc nhất!".
Mộ Thanh rũ mắt. Khóe môi khẽ cong thành một nụ nhàn nhạt.
Bộ Tích Hoan lặng lẽ ngắm nàng hồi lâu. Đợi đến khi nụ hiếm hoi dần tan biến, mới chậm rãi :
"Hơn mười năm , vùng Giang Bắc vẫn trong tay phe Nguyên gia. Trong triều còn nhiều phe phái mang những toan tính riêng cũng chẳng gì lạ".
"Ví dụ?". Mộ Thanh hỏi.
"Ví như Thẩm gia".
"Thẩm gia vốn cũng là một đại tộc ngoại thích. Lại vì bất đồng chính kiến với Nguyên gia mà kết oán nhiều năm. Sau khi Nguyên gia nhiếp chính, Thẩm gia đương nhiên cam lòng. Chỉ tiếc... lão An Bình hầu năm xưa vì tửu sắc mà hao tổn thể, gối chỉ hai con trai. Dòng chính của Đại phòng Thẩm gia hưng vượng, trái con thứ sinh ít".
"Người con trai thứ hai của Thẩm gia c.h.ế.t ở Giang Nam, chỉ để một đích nữ và một thứ tử. Người thứ t.ử cũng c.h.ế.t. Còn cô đích nữ thì mấy ngày trở về Thịnh Kinh".
Bộ Tích Hoan vốn đang kể chuyện Thẩm phủ, bỗng đổi giọng hỏi:
"Đích nữ của Thẩm gia từng thù oán với nàng. Nàng định xử lý thế nào?".
"Hửm?". Mộ Thanh thoáng ngẩn .
"Chàng điều tra?".
Sao giữa nàng và Thẩm Vấn Ngọc thù oán?
"Không". Bộ Tích Hoan mỉm đầy thần bí.
"Ta gặp ".
"Trên quan đạo huyện Cổ Thủy?".
Trong mắt Mộ Thanh, đời hiếm chuyện gì thật sự thần bí. Chỉ thoáng suy nghĩ, nàng đoán .
Mối thù giữa nàng và Thẩm Vấn Ngọc bắt nguồn từ cái c.h.ế.t của Lưu thị, vị trắc thất của Thẩm phủ. Khi , trong Thẩm phủ chỉ còn một Thẩm Vấn Ngọc là chủ nhân. Khả năng Bộ Tích Hoan chứng kiến chuyện đó ở Thẩm phủ gần như . Chiếu theo thời gian hằng năm đến hành cung Biện Hà, lúc vẫn còn ở Thịnh Kinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-462-duyen-troi-dinh.html.]
Vậy tính tới tính lui... chỉ đầu tháng Sáu, khi nàng đến thôn Triệu Gia khám nghiệm t.ử thi, đường trở về gặp bọn cướp ngoài quan đạo... Hắn mới thể thấy.
Chỉ là khi đó... nàng phát hiện gần đó còn .
Bộ Tích Hoan mỉm , khẽ hôn lên má nàng một cái, coi như phần thưởng.
"Giữa nàng và … lẽ thật sự là duyên trời định".
Mộ Thanh lặng lẽ . Trong khoảnh khắc , nàng quên cả chuyện tranh thủ hôn trộm .
Duyên trời định ? Xưa nay nàng vốn tin những điều .
... lẽ đời thật sự tồn tại cái gọi là thiên ý.
"Nàng vẫn định xử lý vị đích nữ Thẩm gia thế nào". Bộ Tích Hoan hỏi.
Với tính tình của Mộ Thanh, rõ nàng tuyệt đối khác báo thù giải quyết ân oán. Nếu hiểu nàng đến ... thể để Thẩm Vấn Ngọc bình yên sống đến hôm nay?
"Bây giờ còn nhiều việc quan trọng hơn, rảnh để ý đến nàng . Để tính".
Mộ Thanh chỉ dăm ba câu gác chuyện sang một bên, đưa câu chuyện trở vụ án.
"Chàng tiếp về Thẩm gia ".
Bộ Tích Hoan khẽ thở dài. Rốt cuộc vẫn chiều theo ý nàng.
"Người Thẩm gia... đều nhẫn. Lão phu nhân của Thẩm phủ bao năm nay khắp nơi cầu , chịu đủ lời chế giễu, mà vẫn giữ nụ mặt. Đại phòng Thẩm gia như thế, vị đích nữ của con trai thứ hai cũng như thế. Đó lẽ chính là gia phong của Thẩm gia".
"Ừm, còn gì nữa ?".
"Còn Ngũ bá của ".
"Tuy ông quanh năm liệt giường vì bệnh tật, nhưng mẫu phi của ông là đích nữ của Lĩnh Nam vương. Lĩnh Nam vương là vị dị tính vương duy nhất của Đại Hưng, nắm quyền lớn ở vùng biên giới giữa Lĩnh Nam và Nam Đồ. Năm xưa, khi Nam Đồ cấu kết với Nguyên gia nổi dậy, Ngũ bá của giam lỏng trong kinh thành. Lĩnh Nam vương tuổi trung niên mất con gái, coi ngoại tôn như sinh mạng, nên dám hành động thiếu suy nghĩ. Bao năm qua, ông luôn Nguyên gia uy hiếp, cũng vì thế mà ít đối đầu với Hà gia, Đô đốc Thủy sư Giang Nam. Thế nhưng, lão Lĩnh Nam vương là trọng tình trọng nghĩa. Còn Ngũ bá của là tâm cao khí ngạo. Ta nghĩ... họ đều cam lòng mãi Nguyên gia khống chế. Vì , âm thầm mưu tính lưng cũng là chuyện thể".
Mộ Thanh chăm chú lắng . Nghe xong, nàng trầm ngâm một lúc lâu. Rồi đột nhiên hỏi:
"Vậy còn phụ ?".
Bộ Tích Hoan khựng . Đáy mắt thoáng lạnh . Khóe môi cong lên một nụ đầy châm biếm.
"Ông ?".
"Chỉ là một kẻ tầm thường, nhu nhược. Suốt ngày đắm chìm trong nữ sắc, sống u mê qua ngày. Cả đời ... cũng chẳng thể nên đại sự".
Mộ Thanh vẫn tin. Những điều Bộ Tích Hoan thể là sự thật. cũng thể chỉ vì trong lòng mang oán hận, nên , hoặc thể thấy một góc khác của phụ .
"Nàng cho rằng... vì mang tình cảm riêng nên thể rõ ông , ?".
Thấy Mộ Thanh im lặng, Bộ Tích Hoan liền nàng đang nghĩ gì. Hắn tự giễu một tiếng, đưa tay vuốt nhẹ gò má nàng, khẽ thở dài:
"Thanh Thanh... Nàng mong chuyện là do ông bao? Nàng từng hy vọng đến nhường nào rằng năm , ông cứu mẫu phi chỉ vì e ngại còn ở trong cung. Rằng ông chỉ thể giả vờ nhu nhược để bảo tính mạng, nhưng trong lòng vẫn luôn ghi nhớ mối thù g.i.ế.c thê t.ử cướp con, âm thầm chờ ngày báo oán. Thế nhưng... Khi còn nhỏ, những năm mẫu phi vẫn còn tại thế ông đối xử với vô cùng lạnh nhạt. Suốt ngày chỉ đưa ca kỹ, mỹ về phủ. Thứ tử, thứ nữ nhiều đếm xuể. Mẫu phi một quán xuyến việc trong phủ, vất vả quanh năm, từng thấy một ngày vui. Một kẻ như ... sẽ còn nhớ mối thù g.i.ế.c thê t.ử cướp con ?".
"Bao năm nay, ông vẫn chẳng hề đổi. Trái đứa con của kế Vương phi… của luôn nhòm ngó hoàng vị. Dã tâm của lớn lắm".