Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 464: Tìm nhân chứng (2)

Cập nhật lúc: 2026-08-15 11:28:35
Lượt xem: 68

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gia đình năm xưa dời đến huyện Hứa Dương vẫn còn, chỉ điều, trong nhà giờ chỉ còn một đôi cô nhi quả phụ. Phụ nhân họ Hứa góa chồng từ sớm. Một bà tần tảo nuôi con trai khôn lớn, vì lao lực quá độ mà mang bệnh khắp . Người con trai hiện đang chuyên tâm học tập tại thư viện huyện Hứa Dương, ngày thường ít khi về nhà. Vì , đoàn chỉ đưa một bà Hứa đến Thịnh Kinh. Lo ngại sức khỏe của bà chịu nổi đường xa, cả đoàn chậm. Quãng đường hơn trăm dặm mà mãi ba ngày mới trở về đến nơi.

Nghe xong lời bẩm báo, Nguyên Tu và Mộ Thanh đưa mắt . Trong lòng cả hai đều nảy sinh nghi ngờ. Việc hai con vẫn còn sống... quả thật quá đỗi bất thường.

lúc , Dương thị từ phía xa bước . Điều khiến ngạc nhiên là bà cõng bà Hứa lưng suốt quãng đường tận hoa sảnh.

Dương thị vốn khỏe hơn , cõng một mạch từ cổng phủ Đô đốc đến tận trong sảnh mà vẫn bước vững vàng. Càng khiến bà Hứa trông gầy yếu, bệnh tật đến đáng thương. Trái , Dương thị bên cạnh khỏe khoắn, rắn rỏi chẳng khác nào một nam tử.

Nguyên Tu lặng lẽ mặt . Trong lòng như một tảng đá nặng đè ép, đau đến nghẹn thắt. Nữ t.ử vốn nâng niu nơi khuê các, giúp chồng dạy con, sống một đời bình yên.

Thế nhưng... thê t.ử của những tướng sĩ Tây Bắc ngã xuống vì nước, cuộc mưu sinh dồn ép đến mức đôi tay chai sạn, thể rắn rỏi như thế. Trên đời bao nhiêu như Dương thị... thì vị chủ soái của Tây Bắc quân là càng mang bấy nhiêu hổ thẹn với những linh vì nước hy sinh.

"Đô đốc, Hầu gia, đưa bà Hứa đến".

Bệnh tình của bà Hứa quá nặng, ngay cả xe ngựa cũng thể tự xuống. Trong phủ là nam nhân, tiện cõng bà . Vì , Dương thị đành tự đưa bà tận đây.

Sau khi đặt bà Hứa xuống, bà định quỳ hành lễ thì Mộ Thanh lên tiếng miễn lễ, sai dâng ghế và .

Bà Hứa chỉ ngoài ba mươi tuổi. Thế nhưng mái tóc hai bên thái dương bạc trắng. Thân hình gầy guộc như que củi, trông chẳng khác nào một lão phụ. Bà dựa nửa ghế, cũng vững. Ngay cả chén cũng đủ sức nâng lên. Nhìn qua là bệnh nặng.

"Đừng hỏi vội. Trước hết hãy dọn một gian phòng cho bà nghỉ ngơi. Mời Vu Cẩn đến xem bệnh ".

Nguyên Tu lập tức sai binh trở về Hầu phủ mời Vu Cẩn. Tên binh lĩnh mệnh nhanh chóng rời .

Kể từ hôm phất tay áo bỏ , Vu Cẩn còn theo Nguyên Tu đến phủ Đô đốc phủ nữa. Thương thế của Nguyên Tu ngày một chuyển biến . Nguyên Mẫn và Hoa Quận chúa vẫn yên tâm, nên tiếp tục giữ Vu Cẩn ở Hầu phủ để tiện chăm sóc.

Lúc Vu Cẩn đến nơi, bà Hứa đưa nghỉ trong một gian sương phòng. Sau khi bắt mạch, châm ba kim. Thu kim xong, chậm rãi :

"Mạch tượng của bà hư nhược đến cực điểm. Vốn dĩ thể chất yếu. Lại tổn hao nguyên khí khi mang thai. Bao năm qua điều dưỡng t.ử tế. Nếu Đô đốc đưa bà về phủ... e rằng bà chỉ còn sống hai, ba năm nữa."

Mộ Thanh lặng lẽ bà Hứa. Vốn bệnh nặng, xóc nảy đường suốt ba ngày. Lúc phủ, bà vẫn cố gắng gượng, dám ngất . Đến khi Mộ Thanh bảo đưa sương phòng nghỉ ngơi, gương mặt bà còn hiện rõ vẻ kinh ngạc xen lẫn thấp thỏm vì đối đãi quá hậu.

... đặt đầu xuống gối, bà còn gượng nổi. Chẳng bao lâu liền .

"Ta châm cứu cho bà . Trong lọ thuốc”.

Vu Cẩn trao cho Mộ Thanh một bình sứ nhỏ.

"Một canh giờ nữa, cho bà uống hai viên. Để bà nghỉ ngơi trọn một ngày. Đến sáng mai bảo đảm bà sẽ thể mở miệng trả lời câu hỏi của Đô đốc".

Mộ Thanh nhận lấy bình thuốc, khẽ : "Đa tạ Vương gia".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-464-tim-nhan-chung-2.html.]

Vu Cẩn nàng một cái. Ngay đó, khẽ lắc đầu, phất tay áo bỏ . Tay áo lướt qua, mang theo làn hương t.h.u.ố.c thoang thoảng.

Mộ Thanh đưa tay khẽ chạm lên sống mũi, vẻ mặt đầy khó hiểu. Nàng đắc tội với ở chỗ nào nữa? Tâm tư của nam nhân... Sao khó đoán đến thế?

Nguyên Tu chắp tay lưng, theo bóng lưng Vu Cẩn khuất dần. Hàng mày càng lúc càng nhíu chặt.

Ở Tây Bắc quá lâu, vốn hiểu nhiều về Vu Cẩn. những ngày gần đây ở Hầu phủ, qua lời ăn tiếng và cách cư xử, nhận tuy bề ngoài ôn hòa, nhưng thực chất lạnh nhạt với khác.

Ấy mà... hôm nay đối với A Thanh, dường như thật lòng hơn vài phần. Nếu chỉ vì một câu khách sáo của nàng, thể phất tay áo bỏ như thế?

Nguyên Tu xoay Mộ Thanh.

Nàng sớm gạt chuyện sang một bên. Sau khi dặn Dương thị chăm sóc bà Hứa chu đáo, nàng liền rời khỏi sương phòng. Mọi việc đành đợi đến sáng mai tính tiếp.

"Về nghỉ . Đừng nghĩ ngợi quá nhiều về vụ án". Ra khỏi sân của dãy sương phòng, Mộ Thanh lên tiếng với Nguyên Tu.

"Ừ".

Nguyên Tu nàng lo suy nghĩ quá nhiều sẽ bất lợi cho việc dưỡng thương. Thế nhưng vẫn đó, chăm chú nàng hồi lâu.

"Có chuyện gì?". Mộ Thanh hỏi.

"Dạo ... nàng còn lạnh lùng như nữa". Nguyên Tu nàng, khóe môi khẽ nhếch.

"Trước , nàng đối với ai cũng hờ hững. Ngay cả chiến hữu từng sinh tử, nàng cũng chỉ âm thầm quan tâm, ít khi thành lời. Còn bây giờ... lời nhiều hơn . Đây là cảm giác của riêng . Ta luôn thấy... nàng đổi...Từ khi nào?".

Mộ Thanh thoáng sững , xoay bỏ .

"Nàng cũng nhiều hơn ". Nguyên Tu theo bóng lưng nàng.

Trời quang mây tạnh. Thiếu niên áo trắng tung bay theo gió, thanh khiết như áng mây giữa trời. Hắn bật sảng khoái, lớn tiếng gọi với theo: "Nàng cũng ngượng ?".

Mộ Thanh bước thật nhanh, chẳng buồn để ý đến .

Nguyên Tu liền đuổi theo. Hắn cũng vội trở về Hầu phủ, chỉ hỏi:

"Ta ... mấy hôm nay phủ Đô đốc phủ đang chuẩn mở tiệc xuân?”.

"Tin tức của ngài cũng nhanh thật". Mộ Thanh phủ nhận.

 

Loading...