Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 465: Xuân Nhật Yến
Cập nhật lúc: 2026-08-15 11:28:36
Lượt xem: 62
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiệc Xuân là lễ hội truyền thống của dân gian Đại Hưng để chào đón mùa xuân. Hằng năm, từ mùng Ba tháng Hai sẽ kéo dài suốt ba ngày. Người mặc xuân y, du xuân thưởng cảnh, tế Xuân thần, khí vô cùng long trọng.
Trong các phủ thế gia vọng tộc, vì quy tụ nhiều môn khách, nên nhân dịp cũng sẽ mở hội trong vườn, khoản đãi văn nhân tài tử. Họ ngâm thơ, vẽ tranh, đàm cổ luận kim, bàn thiên hạ, luận chính sự. Ai tài học xuất chúng, chỉ thể nổi danh khắp Thịnh Kinh, mà còn các bậc quyền quý để mắt, tiến cử quan, từ đó bước lên con đường hoạn lộ.
Phủ Đô đốc là phủ của võ tướng. Theo lẽ thường, những buổi hội văn nhân như thế vốn nên tổ chức ở đây. Thế nhưng Mộ Thanh cố tình mở tiệc. Chỉ mời đúng năm . Đều là những hàn môn sĩ tử, ngày thường tụ tập ở Vọng Sơn lâu, chẳng mấy ai đến.
Lúc nàng đang bận điều tra đại án. Ấy mà vẫn còn tâm trí tổ chức Tiệc Xuân. Tin tức truyền đến triều đình, các quan đều cho rằng nàng quá mức nhàn hạ. Lại thêm việc những mời đều chỉ là sĩ t.ử xuất hàn môn, danh tiếng, lượng cũng ít ỏi đến mức đìu hiu. Bởi thế., khắp Thịnh Kinh thiếu kẻ đem chuyện trò . Lời giễu cợt, châm biếm... càng ít.
Nguyên Tu tuy nhiều ngày dưỡng thương trong phủ, lên triều, nhưng tin tức bên ngoài vẫn hề đứt đoạn. Tiệc Xuân ở phủ Đô đốc phủ diễn hai ngày. Hôm nay là ngày cuối cùng.
Hai ngày , vì mải chờ tin từ huyện Hứa Dương, chẳng còn tâm trí mà để ý đến Tiệc Xuân. Hôm nay, bà Hứa đưa đến phủ Đô đốc, vụ án cũng dần hé lộ đầu mối. Tâm trạng vì thế nhẹ nhõm hơn nhiều.
Lúc mới nhớ đến Tiệc Xuân, bèn : "Trời vẫn còn sớm. Hay là chúng qua xem một chút?".
"Ở rừng đào phía đông hoa sảnh". Mộ Thanh chỉ đường cho Nguyên Tu, xoay về phía hậu viện.
"Nàng ?". Nguyên Tu ngạc nhiên hỏi.
"Một đám văn nhân tụ tập ngâm thơ, vẽ tranh, đàm cổ luận kim. Toàn những lời văn vẻ. Nghe đau đầu”. Mộ Thanh đáp mà chẳng hề ngoảnh .
"Vậy nàng còn tổ chức Tiệc Xuân?".
"Trong phủ Hàn Kỳ Sơ và Thôi Viễn. Dạo gần đây, Thôi Viễn quen vài bạn ở Vọng Sơn lâu. Ta bèn đồng ý cho họ mượn phủ mở hội. Chuyện Tiệc Xuân đều do Hàn Kỳ Sơ lo liệu. Còn điều tra vụ án, lấy nhã hứng ".
Nguyên Tu cũng thấy lý. Hắn còn đang thắc mắc vì Mộ Thanh bỗng dưng hứng thú giao du với đám văn nhân. Vốn chỉ định đến xem rốt cuộc là chuyện gì. Nghe nàng giải thích xong, mây mù trong lòng lập tức tan biến.
Hắn sang sảng: "Nói cũng . Ngâm thơ luận đạo thôi thấy đau đầu. Không cũng ".
Lúc Mộ Thanh mới đầu .
"Muốn đến hoa sảnh uống ? Ta uống , còn ngài uống nước".
Nguyên Tu bật vì tức: "Có ai keo kiệt như nàng ?".
Hắn nàng là vì thương tích của . Thế nhưng vẫn thích cãi đôi ba câu với nàng. Hắn thích cảm giác . Ngoài miệng chê nàng keo kiệt, bước chân thành thật, theo nàng về phía hoa sảnh.
Vừa bước sảnh, Mộ Thanh liền dặn Lưu Hắc T.ử dâng . Rồi thản nhiên :
"Ai bảo ngài rảnh rỗi tự đ.â.m một nhát ngực. Lần còn dám thế nữa đến nước ở chỗ cũng đừng hòng uống".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-465-xuan-nhat-yen.html.]
Nguyên Tu chỉ mỉm . Hắn đầu ngoài hoa sảnh. Hoa lê trong vườn vẫn nở. Chỉ những cành đào mấy ngày nay kín đặc nụ hoa. Những sắc màu của nhân gian ... bao năm qua, chỉ thấy tẻ nhạt. Còn bây giờ... chỉ vì nàng ở đây mà tất cả bỗng trở nên thanh nhã, đẽ theo một cách khác.
Chỉ một tự tay đ.â.m tim là quá đủ. Từ nay về chiến trường của chính là nơi nàng. Giương cung b.ắ.n ngàn dặm, khát uống m.á.u khắp bốn phương. Kẻ địch của nàng cũng chính là kẻ địch của .
Nguyên Tu ngửa đầu uống cạn chén nước. Rồi vang một tiếng đầy sảng khoái. Cảm giác khiến nhớ những ngày ở biên quan, ôm vò rượu mà uống nước, thống khoái bao.
Mộ Thanh mặc uống hết cả một ấm nước. Đến khi uống no, mặt trời gần bóng. Lúc Nguyên Tu mới dậy cáo từ. Thật còn ở phủ Đô đốc phủ ăn một bữa cơm. Chỉ tiếc thương thế vẫn lành hẳn. Mỗi ngày còn bắt mạch ba , ngay cả bữa ăn trong phủ cũng theo đúng thực đơn Vu Cẩn kê sẵn. Nếu sợ công sức Mộ Thanh chữa trị bấy lâu uổng phí chẳng buồn tuân theo mấy quy củ .
Mộ Thanh tiễn Nguyên Tu khỏi phủ Đô đốc. Lúc trở , gặp Dương thị đến hỏi chuyện bày tiệc trưa.
Nàng chỉ ngắn gọn: "Dọn tiệc ".
Rồi cất bước về rừng đào phía đông hoa sảnh.
Gió xuân nhè nhẹ thổi suốt mấy ngày liền. Trong rừng đào, những cây bích đào trắng kết kín từng chùm nụ. Hoa trắng, lá non tựa như đầu xuân tháng Hai, đầu cành phủ một lớp tuyết mỏng.
Vừa bước vườn... khung cảnh khiến lòng thư thái. Cành hoa chen sum suê, nửa che nửa khuất bóng dáng những thiếu niên tài t.ử trong thiên sảnh đang tranh luận quốc sự. Hương lan khắp khu vườn.
Mộ Thanh dừng chân. Nàng nép một gốc đào, lặng lẽ lắng những thiếu niên trong thiên sảnh đàm luận thế sự.
Ngày đầu của Tiệc Xuân là ngâm thơ vẽ tranh. Ngày thứ hai luận bàn cổ kim.
Còn hôm nay... điều họ bàn luận là quốc chính đương triều.
"...Thánh thượng từng mở nha môn tại huyện Phụng, Việt Châu để trực tiếp tiếp kiến dân chúng, đặt bất kỳ rào cản nào. Từ xưa đến nay từng tiền lệ như . Lại thêm ý chỉ đại xá thiên hạ, đủ thấy trí lược của một bậc minh quân. Chỉ tiếc... Nguyên tướng vẫn nắm quyền nhiếp chính, mãi chịu chính. Nay còn chủ trương nghị hòa với Ngũ Hồ. Nghe Hồ đòi vàng bạc, trâu ngựa nhiều vô kể, mà triều đình vẫn lấy ngân khố quốc gia nuôi sói dữ. Sĩ tộc môn phiệt mục ruỗng. Muốn cứu nước, chỉ thể trông cậy những chí sĩ. Theo ý tại hạ... Thánh thượng nên sớm tự chấp chính".
Một khác lắc đầu:
"Thánh thượng lên ngôi từ năm sáu tuổi, nay hai mươi lăm. Nguyên tướng nhiếp chính suốt mười chín năm. Hiện nay, khắp Giang Bắc đều là của phe Nguyên gia. Trong tình thế Thánh thượng chính... nào dễ?".
Một thiếu niên khác tiếp lời:
"Đại nghiệp giang sơn vốn bao giờ là chuyện dễ dàng. Con cháu sĩ tộc ngày nay chỉ xa hoa hưởng lạc. Nếu Thánh thượng chính, con đường khả dĩ duy nhất chính là rộng mở cửa hiền, trọng dụng nhân tài. Đưa thêm nhiều sĩ t.ử xuất hàn môn triều".
Đám thiếu niên bàn luận quốc sự. Từng lời từng câu đều kiến giải.