Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 469: Ngoại tộc quân vương (1)

Cập nhật lúc: 2026-08-15 11:28:40
Lượt xem: 67

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chuyện hệ trọng liên quan trực tiếp đến tính mạng của bản và gia đình, đám thiếu niên nào dám lơ là. Bọn chúng cuống quýt dậy vòng tay , đồng thanh đáp lời khắc cốt ghi tâm.

Thôi Viễn mặt tiễn khách tận cửa. Sau khi bóng dáng khuất hẳn, Hàn Kỳ Sơ mới bước khỏi bàn tiệc, quỳ mọp xuống hành lễ với Bạch Khanh:

"Ba ngày qua Bệ hạ ẩn nhẫn theo sát vi thần, quả thực khiến Bệ hạ chịu ấm ức ".

Bộ Tích Hoan lười nhác buông đũa, khẽ mỉm : "Đô đốc nhà ngươi còn chẳng sợ Trẫm ấm ức, ngươi cứ khép nép sợ sệt gì, bình ".

Hàn Kỳ Sơ khấu đầu tạ ơn dậy.

Giữa hai hàng chân mày Bộ Tích Hoan thoáng hiện vẻ mỏi mệt, đưa mắt Mộ Thanh, hỏi:

"Ngồi lỳ từ sáng tinh mơ tới tận trưa, Trẫm cũng thấy uể oải . Trẫm dạo bước hậu viên thư giãn một chút, ái khanh tháp tùng ?".

Nghe , Mộ Thanh lập tức phắt dậy, điệu bộ ôm quyền khom lưng y hệt kẻ bầy trung thành, : "Bệ hạ, xin mời!".

Bộ Tích Hoan chắp tay lưng thong dong bước khỏi phòng phụ, Mộ Thanh rảo bước theo sát, cử chỉ hành động vô cùng cung kính.

Hàn Kỳ Sơ đưa mắt theo bóng dáng hai , môi khẽ nhếch lên một nụ đầy ẩn ý.

Suốt ba ngày ròng rã, Hoàng thượng vi hành để âm thầm dò xét tài năng và mưu trí của đám thiếu niên , đành nhẫn nhịn ở hàng ghế . Ấy nãy khi khách khứa vãn, quỳ rạp xuống bái lạy, Đô đốc vẫn cứ trơ như phỗng, chễm chệ ở vị trí bề mà chẳng nhúc nhích lấy nửa tấc. Thế mà Hoàng thượng hề nổi trận lôi đình giáng tội.

Đô đốc Hoàng thượng sủng ái và tin tưởng đến nhường , mối quan hệ cá nhân giữa hai chắc chắn chỉ đơn thuần như những gì phơi bày mắt.

Bộ Tích Hoan chẳng đoái hoài gì đến việc thưởng ngoạn hoa viên, mà một mạch thẳng về lầu các. Khi Mộ Thanh bước lên tới nơi, lột bỏ lớp mặt nạ da , tiện tay vứt chỏng chơ bàn.

"Mệt thì nghỉ ngơi ". Mộ Thanh .

Thể trạng của Bộ Tích Hoan mấy ngày qua hồi phục đáng kể. Ngoại trừ việc vận dụng nội lực, thể nhẹ nhàng vấn đề gì. Nếu vì cái vụ Xuân Nhật Yến , cuốn gói hồi cung từ tám kiếp .

"Đêm nay hồi cung, bề sắp xếp đấy cả ?". Mộ Thanh dò hỏi.

Cửa sổ lầu các đang mở toang. Bộ Tích Hoan chắp tay hóng gió, ngắm hoa đào. Nghe Mộ Thanh hỏi , mắng:

"Vừa mới bảo nghỉ, thoắt cái vội vàng đuổi về cung. Nàng chê mấy ngày nay chiếm dụng cái giường quý hóa của nàng chứ gì? Để mai sắm cho nàng cái giường to đùng, thênh thang tha hồ mà lăn".

"Giường gỗ sưa (hoàng hoa lê), bề ngang một trượng ( 3.3 mét), tiễn!".

Mộ Thanh lạnh lùng ném một câu, lững thững đến bên bàn, cầm lấy chiếc mặt nạ soi lên ánh sáng săm soi. Nàng vẫn luôn tò mò về thủ thuật chế tác loại mặt nạ da . Nếu vì cái danh phận Bạch Khanh Bộ Tích Hoan còn dùng đến, nàng ngứa tay lấy d.a.o mổ rạch vài đường để khám phá bên trong .

Bộ Tích Hoan mắng yêu: "Nàng đúng là đồ tham lam điểm dừng".

Từ ngàn xưa, giường ngủ một gọi là bình, ba thước ( 1 mét) gọi là tháp, tám thước gọi là sạp, ngay cả long sàng của vua chúa cũng chỉ loanh quanh chín thước. Thế mà nàng đòi một chiếc giường khổng lồ rộng tới một trượng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-469-ngoai-toc-quan-vuong-1.html.]

"Hôm nào rảnh bảo Tương Tác Giám đóng mang tới cho nàng, lúc đó nàng nhớ ngủ cho đàng hoàng đấy nhé".

"Chẳng nhẽ giường mà ngủ?". Nàng trông ngốc nghếch đến thế ?

"Chưa chừng".

Bộ Tích Hoan hừ lạnh một tiếng: "Ta chỉ sợ nàng xót bạc, bê thẳng vứt xó trong quốc khố thì ".

Mộ Thanh đang mải mê săm soi chiếc mặt nạ, thấy câu bèn ngẩng đầu liếc một cái, cắm cúi nghiên cứu tiếp, buông lửng một câu:

"Cũng , thà sung công quỹ còn hơn".

Bộ Tích Hoan lập tức ân hận xanh ruột. Biết thế nãy đừng bỡn cợt với nàng. Lỡ mai nàng thật thì mà nhức đầu. Từ thuở cha sinh đẻ đến giờ, từng thấy ai đam mê vơ vét bạc nhét quốc khố như cái đồ nữ nhân .

"Bạch Khanh".

Cái giường gỗ sưa chẳng qua chỉ là một câu đùa, Mộ Thanh thoắt cái chán ngấy, liền chuyển đề tài:

"Bạch y khanh tướng, cái tên cũng xuôi tai đấy, ngặt nỗi phát là hàng giả ".

Ở triều Đại Hưng, sĩ tộc môn phiệt nắm trọn quyền bính. Sĩ t.ử xuất hàn vi nếu chịu hạ bái môn hạ của tầng lớp sĩ tộc thì cơ hội chen chân chốn quan trường gần như bằng . Lũ sĩ tộc quyền quý thường mang ánh mắt khinh miệt đối với hàn môn. Thế nhưng, những nhân vật xuất bạch y giới quyền quý nể trọng, tranh săn đón, coi việc kết giao với họ là một niềm vinh hạnh tột bậc. Những nhân vật chính là "bạch y khanh tướng" – mang danh phận dân thường nhưng tài danh chấn động thiên hạ.

"Ta với nàng ?".

Bộ Tích Hoan âu yếm Mộ Thanh, nụ mềm mại như nước: "Mẫu phi của ... mang họ Bạch".

Mộ Thanh thoáng sửng sốt. Nàng cứ đinh ninh chọn cái tên là để gửi gắm kỳ vọng đám thiếu niên , nào ngờ đằng đó chất chứa một nguyên cớ sâu xa như :

"Chàng bao giờ nhắc đến họ của mẫu phi, cũng bao giờ kể chuyện về gia đình bên ngoại".

Gia đình họ Bạch nay vẫn còn trong chốn quan trường ?

"Tuyệt tích từ lâu ".

Bộ Tích Hoan xoay , phóng tầm mắt qua khung cửa sổ.

Khu vườn đào đang độ xuân sắc, gió xuân mơn man thổi, cuốn theo giọng của trôi lững lờ:

"Phụ vương vốn tài hèn sức mọn, chẳng Tiên đế sủng ái. Lúc ban hôn cũng chẳng buồn lựa chọn một tiểu thư khuê các xuất quyền thế. Vừa nãy nhắc tới Tương Tác Giám với nàng, ngoại tổ phụ của từng giữ chức Tương Tác Đại Giám, quan hàm hàm tam phẩm, nắm trong tay quyền quản lý kiến trúc cung đình, chế tác vật phẩm vàng bạc ngọc ngà, thêu thùa lụa là gấm vóc và lo liệu đồ dùng trong nội cung. Quyền lực tuy nghiêng trời lệch đất nhưng gia sản vô cùng sung túc. Tiên đế ắt hẳn cũng phụ vương chỉ là kẻ cầu an nhàn, hưởng lạc, nên lúc ban hôn mới nhắm trúng Bạch gia giàu nứt đố đổ vách. Ngặt nỗi quan hàm của ngoại tổ phụ quá thấp, phụ vương đám trong hoàng tộc dè bỉu, mỉa mai đủ điều, thành thử đ.â.m oán ghét lây sang cả mẫu phi".

 

Loading...