Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 472: Nhân chứng không thành thật (1)

Cập nhật lúc: 2026-08-15 11:28:43
Lượt xem: 69

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dương thị bưng bát thuốc, bên trong chỉ còn lỏng chỏng vài ngụm cặn. Mộ Thanh kéo ghế xuống bàn, đợi Dương thị đút nốt ngụm t.h.u.ố.c cuối cùng mới cất lời hỏi Hứa thị:

"Ngươi chuyện ?".

Hứa thị tuy thể mở miệng, nhưng khiếp sợ uy quyền của một võ tướng, chẳng dám hé răng, thậm chí đầu cũng dám ngẩng lên. Tin tức về một vị thiếu niên Đô đốc xuất bình dân lan truyền nhanh như chớp đến tận huyện Hứa Dương. Đám kể chuyện rong rêu rao ngày qua tháng khác ở các quán , đồn thổi rằng vị Đô đốc vô cùng hung hãn, tàn bạo, sát nhân moi t.i.m mà thèm chớp mắt lấy một cái...

"Đô đốc nhà chúng bề ngoài lạnh lùng nhưng bên trong cực kỳ ấm áp, bản tính vô cùng lương thiện. Hôm qua ngươi bệnh thập t.ử nhất sinh, lỡ mà xui xẻo rơi tay kẻ khác thì chắc mười mươi là quẳng đường mặc cho tự sinh tự diệt . Chứ nào bụng đưa ngươi khách điếm gọi đại phu tới chẩn trị ? Làm gì chuyện giữ phủ Đô đốc cho ăn ngủ, còn đích Cẩn Vương gia bắt mạch kê đơn cho? Cẩn Vương gia vốn là thần y, y thuật siêu phàm, phương t.h.u.ố.c của ngài bao nhiêu vương tôn công tử, quyền cao chức trọng vung cả đống vàng chắc mua . Ngươi mở to mắt xem, Vương gia hào phóng tặng hẳn cho ngươi một lọ t.h.u.ố.c quý giá nhường cơ đấy!".

Dương thị dằn mạnh lọ t.h.u.ố.c xuống bàn, dỗ ngọt Hứa thị mở miệng: "Đô đốc ban ân sâu nặng như biển cả, ngươi còn mau mau dập đầu tạ ơn?".

Hứa thị cúi gằm mặt, líu ríu lén lút đưa mắt Mộ Thanh, rụt rè thưa: "Dân phụ Hứa thị, xin đa tạ ân đức của Đô đốc".

"Ngẩng mặt lên mà trả lời!". Mộ Thanh lạnh nhạt cất lời.

Hứa thị lệnh, nào dám cãi. Đầu bà tuy ngẩng lên, nhưng đôi mắt vẫn cụp xuống, khăng khăng dám thẳng Mộ Thanh.

Đột nhiên, Mộ Thanh vứt một câu sắc như dao: "Mười mấy năm , nguyên cớ gì ngươi dọn khỏi Thịnh Kinh?".

Câu hỏi đến quá bất ngờ, Hứa thị kịp trở tay, giật thót ngẩng phắt lên Mộ Thanh. Trong mắt bà hằn rõ nét hoảng loạn tột độ, Mộ Thanh thu trọn tầm mắt sót lấy một ly.

Mộ Thanh biểu hiện gì, chờ đợi một lát, mới Hứa thị ấp úng, lúng túng đáp: "Dân phụ... phu quân của dân phụ mất sớm, thể dân phụ nhiều bệnh, góa con côi khó lòng bám trụ mưu sinh, nên... nên mới nghĩ cách bán quách nhà cửa, về huyện Hứa Dương nương tựa họ hàng".

"Ồ? Vậy cái nhà đó bán ?".

"Bán... bán ạ...".

Cạch!

Mộ Thanh đập mạnh chén do Dương thị dâng lên xuống mặt bàn. Âm thanh khô khốc vang lên khiến Hứa thị giật nảy , suýt nữa rụt cổ rúc chăn gấm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-472-nhan-chung-khong-thanh-that-1.html.]

"Ngươi thử kể xem, khi bà lão neo đơn nhà kế bên nhắm mắt xuôi tay, lôi lên một cái xác trương phình từ giếng nhà bà . Hàng xóm láng giềng ai nấy đều chê cái chỗ đó xúi quẩy. Vậy thì, ma nào dở mua cái nhà của ngươi?".

"Người... mua đó ... chuyện hàng xóm, nên mới mua ".

"Ngươi dối!".

Mộ Thanh quát lớn: "Cái nhà của ngươi rõ rành rành bỏ hoang bao nhiêu năm nay, cỏ dại trong sân mọc um tùm, ngay cả rường cột cũng mục nát, sụp mất một nửa do lâu ngày tu sửa !".

Hứa thị kinh hãi, lộn cổ từ giường xuống, ngã quỵ nền đất. Toàn run lẩy bẩy như cầy sấy, nhưng cái đầu vẫn lắc nguầy nguậy như chong chóng: "Dân phụ , dân phụ thực sự ! Có lẽ... lẽ mua nhà đó chuyện nhà bên cạnh c.h.ế.t, chê xúi quẩy nên mới... mới dọn ".

" là cái đồ đàn bà đui mù phân biệt trái. Xem t.h.u.ố.c của Đô đốc nhà chúng cho ngươi uống đúng là phí hoài!".

Ngay cả Dương thị cũng sự bịp bợm trong lời , kìm cơn tức giận mà quát mắng xối xả.

Mộ Thanh giơ tay ngăn Dương thị mắng tiếp. Nàng sầm mặt Hứa thị, cũng chẳng buồn vặn vẹo đòi xem hồng khế khế quan mua bán nhà cửa, bởi nàng chắc mẩm những thứ đó bà .

Thời cổ đại, chuyện của dân chúng vốn kìm kẹp đủ đường, giao dịch điền sản càng là một chặng đường gian truân. Từ thời Cao Tổ lập quốc, Đại Hưng ban hành luật lệ rõ ràng: Phàm thế chấp bán đứt nhà cửa, ruộng vườn, hết hỏi ý tộc. Thân tộc mua, tiếp đến hỏi láng giềng tứ phía. Láng giềng mua, bấy giờ mới phép giao dịch với ngoài.

Tức là, bán nhà bán đất, chủ nhà xin phép những trong tộc, đó chạy vạy xin phép hàng xóm. Chủ nhà soạn một tờ cáo thị, kê khai rành mạch tên tuổi tộc, láng giềng, nêu rõ lý do bán nhà và tiền mong . Tiếp đó, gõ cửa từng nhà hỏi xem họ mua đồng ý cho bán . Ai đồng thuận thì ký tên tờ cáo thị. Nếu bất kỳ ai từ chối ký tên, thì mảnh đất, ngôi nhà đó tuyệt đối phép lọt tay ngoài. Dĩ nhiên, việc từ chối lý do chính đáng, ví dụ như "Chủ nhà phá gia chi tử", "Bán đất đai nhà cửa là trái với di huấn tổ tiên", thậm chí là những lý do trời rơi xuống như "Hàng xóm đổi láng giềng".

Vượt qua ải "hỏi ý tộc láng giềng" đời, bên mua bên bán dắt díu lên quan phủ mua tờ định (giấy phép). Trải qua một vòng thẩm tra khắt khe của quan phủ, mới phép phác thảo chính khế (hợp đồng chính thức). Chính khế lập thành bốn bản: mua giữ một bản, bán giữ một bản, nộp quan phủ phê duyệt một bản, lưu tại viện thuế quan một bản.

Ở Đại Hưng sổ đỏ. Chính khế mua bán điền sản quan phủ đóng dấu mộc đỏ chót. Đóng dấu thì gọi là hồng khế, đóng dấu gọi là bạch khế. Bạch khế thể lừa lọc dân đen, nhưng công đường thì chỉ là một tờ giấy lộn. Nếu quan phủ đ.á.n.h nhà nào mua bán điền sản bằng bạch khế, chịu nộp thuế, thì điền sản đó sẽ tịch thu thương tiếc.

Khoan hãy bàn đến chuyện Hứa thị sở hữu hồng khế . Chỉ riêng việc nhà kế bên vớt lên một cái xác trương phình từ giếng đủ khiến cả xóm xôn xao. Nếu đúng lúc bán nhà chuyển , tất lượt sang hỏi ý láng giềng, chuyện bất thường như thể khiến sinh nghi, để bụng? Một nhà xảy án mạng, một nhà sát vách vội vã bán nhà rời , dù chẳng ai cố ý dò xét, e rằng cũng khó mà nhớ. Chẳng trách ngay cả Dương thị cũng nhận lời bà chỗ .

 

Loading...