Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 48: Trở lại phủ Thứ sử (2)

Cập nhật lúc: 2026-06-12 03:20:05
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cung Càn Phương! Đó... đó là tẩm cung của Hoàng thượng mà!

Vừa nãy Hoàng thượng giận Chu Mỹ nhân ? Áo ướt, chân trần, phất tay áo bỏ , hầu ngoài điện đều thấy rõ mồn một, phạt Chu Mỹ nhân, mà thêm ân sủng?

Cung nhân lúp xúp chạy theo , lấy tay áo lau mồ hôi trán. Chuyện đúng là ứng với câu lòng vua khó dò, Hoàng thượng thật là vui giận thất thường, vui giận thất thường...

Mộ Thanh theo Phạm Thông, dọc đường thấy cung điện nguy nga, hành cung tráng lệ, càng càng thấy lầu son gác tía, giống đường đến cung điện hoang phế hẻo lánh tối qua lúc xuất cung. Đến khi tới cung Càn Phương, ngẩng đầu lên, chỉ thấy mặt trời mới mọc đang lên điện, điện ngọc nguy nga, khoác lên ánh vàng rực rỡ.

Phạm Thông cửa điện, mí mắt cụp xuống: "Bệ hạ khẩu dụ, Chu Mỹ nhân đến , tự trong điện kiến giá”.

Mộ Thanh quét mắt hàng thị vệ mặc giáp sắt khí thế bức ngoài điện, quét mắt đám cung nhân cúi đầu cụp mắt thấy dám ngước lên, liền cung Càn Phương lãnh cung, chắc là tẩm điện của Bộ Tích Hoan . Mới hùng hổ bỏ , liền hạ chỉ cho nàng chuyển đến tẩm điện của , tên diễn vở gì đây?

Mộ Thanh nhấc chân bước , thấy cung nhân đều ở ngoại điện, nội điện gỗ hoa lê tỏa hương, t.h.ả.m vàng rực rỡ, trải đại điện rộng lớn, uy nghiêm Đế vương. Trên t.h.ả.m vàng, đặt một chiếc bàn điêu khắc gỗ t.ử đàn, xếp bằng bên bàn, tóc đen buộc, áo gấm tay rộng, như ráng đỏ rơi xuống trần gian, rực rỡ trong khoảnh khắc.

Bộ Tích Hoan tay cầm bát đũa, bàn bày bữa sáng. Mộ Thanh tới, thấy đối diện đặt một bộ bát đũa trống, trông như chuẩn cho nàng, nhưng lên tiếng, nàng liền sang một bên xuống.

Nơi là tẩm cung Đế vương, ngoại điện là cung nhân, ngoài cửa sổ thị vệ, đều là của , nàng vẫn nên bộ tịch một chút thì hơn.

Bộ Tích Hoan gắp một cái bánh bao chay nếm một miếng, ngước mắt lên. Mộ Thanh một bên, cũng lên tiếng, hai cứ thế giằng co.

Bộ Tích Hoan ăn đến miếng bánh bao thứ ba, lông mày trầm xuống: "Đứng trơ đó gì, một đêm ăn, đói ?".

Hắn lười nhác mở miệng, chỉ là giọng điệu :

"Ăn ! Đói c.h.ế.t , thiếu mất một việc cho Trẫm”.

Mộ Thanh nhướng mày, liền ngoài điện, ngoài cửa sổ đều là của . Nàng lúc mới đường hoàng xuống đối diện, bưng bát ngọc, đũa bạc mặt lên, tự múc cho một bát cháo trắng.

Trên bàn cháo trắng dưa muối, bánh bao chay trứng luộc, trông giống bữa sáng của Đế vương, Mộ Thanh thấy quen mắt vô cùng. Đây là bữa sáng hôm qua nàng dùng, cung nữ bày đầy một bàn, nàng vì quen ăn cháo trắng dưa muối nên chỉ động mấy món thường ăn ở nhà tại huyện Cổ Thủy, bàn mắt bày đều là những món sáng qua nàng động đũa.

Mộ Thanh nếm thử cháo trắng, cháo trắng trong cung nấu cũng thơm nồng hơn, thực mùi vị khi ăn cùng cha ở nhà, nhưng nàng vẫn ngước mắt Bộ Tích Hoan một cái.

Hắn khiến nàng chút bất ngờ. Hắn là Đế vương, trong lòng càn khôn, mắt thiên hạ, mà còn để ý đến những chi tiết nhỏ nhặt . Sáng nay phất tay áo bỏ , nàng còn tưởng khi cần nàng tra án phủ Thứ sử sẽ gặp nàng nữa, ngờ truyền nàng đến đây.

Vừa mở miệng, rõ ràng cơn giận tan, để nàng đợi lâu, còn chịu cùng bàn ăn với nàng. Điều đối với bề , đặc biệt là Đế vương, khó . Không chấp nhặt nhỏ, cũng coi như chút tấm lòng.

Mộ Thanh cúi đầu húp cháo, bên môi nở nụ nhàn nhạt. Nụ nhạt, Bộ Tích Hoan ngước mắt lên, sững sờ.

Sáng sớm nến cung đình nguội lạnh, trong điện hương lan cao thanh tan, đối diện mặc áo thiếu niên, khí vận thanh cao, chỉ nụ nhạt là thêm vài phần nữ tính. Nam t.ử đến ngẩn ngơ, trong bát ngọc, chiếc bánh bao chay ăn dở im lìm, hồi lâu động đũa.

Đối diện, Mộ Thanh lẳng lặng húp cháo, cũng hồi lâu động đũa, đôi mắt cụp xuống mãi thấy ngước lên, nụ bên môi cũng dần tan biến. Bộ dạng , Bộ Tích Hoan cả buổi sáng, liếc mắt một cái là nhận ngay, nàng thả hồn lên mây, tám phần là suy nghĩ vụ án .

Từ núi về cung, nàng suy nghĩ suốt dọc đường, lúc tắm cũng nghĩ, giờ ăn cơm vẫn nghĩ. Hắn ngay đối diện nàng, điện nàng cũng chẳng với câu nào, dễ ngó lơ đến thế ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-48-tro-lai-phu-thu-su-2.html.]

Sắc mặt nam t.ử nhạt vài phần, bát ngọc đặt xuống bàn một cách lơ đãng.

Cạch! Tiếng ngọc va chạm trong trẻo, trong điện tĩnh lặng êm tai, cung nhân cúi đầu ở ngoài điện đồng loạt run b.ắ.n . Ánh mắt Mộ Thanh rơi trong bát, căn bản phát hiện Đế vương đối diện buông bát đũa.

Trong cung ở Thịnh Kinh, Thái Hoàng Thái hậu đóng vai trò gì trong vụ án , nàng vẫn thấu. Thượng Lăng ở Giang Bắc chuyện của Liễu Phi cần tra, manh mối phân tán hai nơi, nàng kẹt ở hành cung Biện Hà, hành sự thế nào đây?

Nắng sớm chiếu qua cửa sổ, trải lên vai thiếu niên, tôn lên khuôn mặt trầm tĩnh đang cúi xuống, vẻ lạnh lùng thường ngày thêm vài phần u sầu.

Trong điện cực kỳ yên tĩnh, bao lâu , bỗng một tiếng thở dài khe khẽ.

"Liễu Phi là nữ nhi của nguyên Quận thừa Thượng Lăng”. Nam t.ử thở dài một tiếng, nắng sớm chiếu lên đôi lông mày, dường như sự bất lực trong đó.

Mộ Thanh ngẩng đầu, sững sờ, Bộ Tích Hoan một lúc lâu mới : "Nguyên?".

"Ừm”.

Nam t.ử lười nhác Mộ Thanh: “Quận thừa Thượng Lăng hai năm qua đời vì bệnh, Liễu Phi nơi nương tựa, đến Thịnh Kinh nương nhờ , nàng cung ở Thịnh Kinh”.

Mộ Thanh ngẩn một lúc, ánh mắt đổi. Tức là, nàng đó nghĩ sai, con của Liễu Phi lẽ sinh ở Giang Bắc, mà là ở Thịnh Kinh? Như , manh mối phân tán hợp .

Tất cả, đều chỉ về Thịnh Kinh!

Trong mắt Mộ Thanh ánh sáng trong trẻo hiện lên, sáng bừng đại điện, nàng chằm chằm Bộ Tích Hoan, thần sắc trong đáy mắt nhất thời phức tạp. Nàng tại đêm qua núi cho nàng nhiều như , giữa bọn họ vốn là giao dịch, nàng việc cho , chỉ cho nàng con đường tìm hung thủ. Đối với , gợi ý cho nàng càng ít, nàng tra càng lâu, càng giữ nàng lâu hơn. hôm nay vẫn ... Hắn vốn thể , để dành , hoặc dứt khoát để nàng Giang Bắc một chuyến công cốc, kéo dài thời gian tra án của nàng...

Thiếu niên Đế vương đối diện, hồi lâu, ý hiện lên, tuy nhạt, nhưng chân thành: "Đa tạ”.

Nụ nhạt như nắng sớm, nhưng trong chốc lát sưởi ấm cả minh điện hoa đường. Bộ Tích Hoan lười nhác dậy, chắp tay ngoài điện, nắng sớm xuyên qua song cửa chiếu rọi đôi lông mày giãn của nam tử, khóe môi vương nụ thoải mái, miệng :

"Thôi ! Trẫm ăn cái bài của ngươi , đừng hòng dỗ ngọt Trẫm cho ngươi thêm gợi ý, Trẫm thiếu mất một nhân tài để dùng. Nghỉ ngơi cho khỏe , đêm qua mệt cả đêm ”.

Đêm qua mệt cả đêm chỉ nàng, cũng , nhưng việc gì, khỏi điện .

Cháo trong bát vẫn còn nóng. Mộ Thanh cúi đầu nếm một miếng, ý nơi khóe môi dần biến mất, đáy mắt phủ lên một tầng u tối.

Bao năm đèn sách, học đủ văn võ, vốn chỉ để cống hiến cho triều đình. Nàng từng ôm chí nguyện thế gian còn oan khuất, tiếc rằng tất cả tài học sinh nhầm nữ nhi.

Triều đại cho nữ t.ử quan. Một nữ ngỗ tác như nàng, danh phận, bổng lộc, thể yên sống ở huyện Cổ Thủy cả đời vốn là may mắn. Chỉ tiếc thế sự dung , cuối cùng vẫn đẩy đến bước đường hôm nay.

Bộ Tích Hoan tiếc tài học của nàng, giữ nàng bên cạnh để nàng cống hiến cho , cái dẹp yên là oan khuất của bá tánh, mà là chuyện hoàng quyền của . Cho dù nàng vẫn thể tra án, vẫn thể dùng tài học của mưu cầu con đường sống, nhưng đây là hoài bão của nàng.

________________________________________

 

Loading...