Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 482: Thẩm vấn (3)
Cập nhật lúc: 2026-08-15 11:28:54
Lượt xem: 66
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Cập nhật lúc: 2026-08-15 11:28:54
Lượt xem: 66
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Tính cách của Thẩm Minh Thái quả thực đúng y như lời Nguyên Tu miêu tả, lão luyện và khôn khéo hơn hẳn Bộ Tích Thịnh. Lúc Bộ Tích Thịnh đến, chẳng thèm mở miệng chào hỏi Mộ Thanh lấy một lời, mãi đến khi thấy Bộ Tích Trần chịu thiệt, mới tỏ hòa nhã hơn đôi chút.
"Mời Thẩm Thế t.ử trong. Tuy nhiên, vị tiểu thư thì xin dừng bước". Mộ Thanh thẳng thừng.
Cả Thẩm Minh Thái và thiếu niên nọ đều sững sờ. Thẩm Minh Thái ném cho Mộ Thanh một cái sắc lẹm, xòa:
"Đô đốc đùa , đây là xá của tại hạ. Nghe danh Đô đốc lâu, nay đặc biệt tới đây xin thỉnh an".
"Khu vực quân sự trọng yếu, phận sự cấm !".
Mộ Thanh quăng một câu gót bỏ . Thẩm Minh Thái giống Bộ Tích Thịnh. An Bình Hầu phủ vốn dĩ thù hằn với Nguyên gia, kiêng dè đủ đường. Nàng là tướng cũ của Nguyên Tu, đang nổi đình nổi đám trong triều. Thẩm Minh Thái ắt hẳn sẽ vớ lấy cơ hội ngàn vàng để đến khách tại phủ Đô đốc, nên chắc mẩm sẽ lẽo đẽo bám theo.
Quả nhiên, theo bóng lưng Mộ Thanh, Thẩm Minh Thái lập tức : "Đệ cứ ở xe ngựa đợi ".
Thiếu nữ cải trang nam nhi ngoan ngoãn uốn gối nhún một cái, mang đậm phong thái dịu dàng của vùng Giang Nam, dáng điệu yểu điệu thục nữ vô cùng.
Thẩm Minh Thái hài lòng gật gù, lúc mới rảo bước phủ Đô đốc.
Bên trong hoa sảnh, Mộ Thanh an tọa ở vị trí bề . Vừa bưng chén lên, nàng dùng ngay bài cũ, thẳng vấn đề bằng câu hỏi y hệt như dùng để chất vấn Bộ Tích Thịnh hôm qua:
"Năm Nguyên Long thứ năm, biệt viện Tướng phủ tổ chức tiệc ngắm sen ròng rã ba ngày trời. Thế t.ử từng tham dự ?".
"Năm Nguyên Long thứ năm?".
Thẩm Minh Thái cũng đớ một lúc, ngẫm nghĩ một chốc đáp: "Có thì , nhưng rõ Đô đốc nhắc đến chuyện để gì?".
"Năm Nguyên Long thứ năm cách nay mười bốn năm, cớ Thế t.ử nhớ kỹ càng như ?". Mộ Thanh vặn vẹo.
Thẩm Minh Thái mỉm , vẻ mặt đầy thản nhiên: "Chắc hẳn Đô đốc cũng từng phong thanh về ân oán giữa An Bình Hầu phủ nhà và Tướng quốc Nguyên gia đương triều. Tiệc tùng của Tướng phủ họa hoằn lắm mới mời con cháu Hầu phủ, dự ít ỏi như thế, nhớ rõ cũng là lẽ đương nhiên".
"Nếu mang thâm cừu đại hận, cớ Tướng phủ mời Thế t.ử chơi hồ?". Mộ Thanh ép tới.
Thẩm Minh Thái mím chặt môi, khẩy: "Dụng ý của Tướng phủ, tại hạ mà tường tận ? Kể cũng chẳng sợ Đô đốc chê , với thế lực của Thẩm gia hiện thời, thiệp mời của Tướng phủ đưa tới, nào ai dám từ chối?".
Mộ Thanh lãnh đạm đáp lời: "Ta đích mời Thế t.ử tới đây, dĩ nhiên là để hỏi chuyện liên quan đến vụ án. Thế t.ử nhất nên thành thật khai báo".
Thẩm Minh Thái thì thoáng sững sờ.
Mộ Thanh tiếp tục: "Vụ án vô cùng nghiêm trọng. Thế t.ử hẳn cũng rõ uy thế của Thẩm gia nay chẳng còn như xưa, nên Thẩm phủ nhất đừng vướng những chuyện thị phi đáng . Những gì đang giấu giếm, Thế t.ử hãy khai cho tường tận thì hơn".
Chẳng hiểu Mộ Thanh thấu gì, Thẩm Minh Thái ngớ một lúc gượng gạo mỉm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-482-tham-van-3.html.]
"Khỏi cần giả tạo".
Mộ Thanh cắt ngang ngay khi định mở miệng: "Ta chẳng rảnh mà mấy lời dối trá, Thế t.ử cũng khỏi cần phí lời mất thời gian của ".
Nụ môi Thẩm Minh Thái bỗng chốc cứng đờ, vẻ mặt đầy hổ, bất giác đưa tay chỉnh cổ áo.
"Thế t.ử cần lo lắng".
Mộ Thanh chặn hành động của , giọng điệu bình thản: "Nơi công đường, lời Thế t.ử khai cũng cần điểm chỉ nhận tội. Cứ thẳng thắn mà ".
Thẩm Minh Thái cứng đơ ghế, buồn hé răng, cũng chẳng động đậy, chỉ đăm đăm lên vị trí bề . Nụ lõi đời thường thấy nay xuất hiện một vết nứt, hàng ngàn đợt sóng ngầm cuộn trào nơi đáy mắt, thế nhưng thể thấu con Mộ Thanh.
Nghe thiên hạ đồn đại vị thiếu niên hành sự vô cùng sắt đá, nay gặp gỡ cổng phủ Đô đốc, chỉ qua vài ba câu phần nào nắm bản tính. Một kẻ bộc trực, ngay thẳng như lẽ dễ nắm thóp nhất, cớ cảm giác tài nào thấu vị thiếu niên ? Không những thấu, còn cảm giác thấu từ trong ngoài.
Hắn sinh gặp thời, lớn lên giữa lúc Hầu phủ đang đà sa sút, từ bé rèn luyện cái thói luồn lách, xã giao khéo léo để sinh tồn, luôn tự phụ rằng chỉ cần liếc mắt là thể thấu hầu hết tâm tư kẻ khác. Vị thiếu niên , vốn tưởng là một kẻ đơn thuần, nào ngờ... càng đơn thuần, càng thâm sâu khó lường?
Mộ Thanh thêm gì nữa, chỉ lẳng lặng chờ.
Bầu khí tĩnh lặng đến nghẹt thở càng cho Thẩm Minh Thái thêm phần khó xử. Suy tính một hồi, đành thu nụ , cất lời:
"Hễ Tướng phủ mở tiệc, phần lớn đều là đám con cháu trong kinh thành cùng phe cánh với Hầu phủ mượn cớ hùa bắt nạt. Đến dự yến tiệc rốt cuộc cũng chỉ để bọn chúng xỉa xói, sỉ nhục. Cũng vì e ngại thể diện, nãy tại hạ mới ý giấu giếm, mong Đô đốc lượng thứ".
Hắn thể dò tâm tư của vị thiếu niên , vả hôm nay đến đây còn mang theo một mục đích quan trọng hơn, vì chút thể diện mà đắc tội với quả thực đáng.
Mộ Thanh xoáy sâu chi tiết: "Năm đó bọn chúng sỉ nhục Thế t.ử ?".
Thẩm Minh Thái im lặng một lúc đáp: "Dạo du hồ ngắm sen năm , tại hạ đẩy xuống hồ. Lúc bấy giờ tuổi còn nhỏ, kinh sợ nên nhiễm phong hàn, về phủ liệt giường tĩnh dưỡng ròng rã nửa tháng mới khỏi".
"Lúc ngài rớt xuống nước, kẻ nào tay cứu giúp?".
"Hộ vệ của Tướng phủ".
"Vớt lên bờ xong, ngài đưa nghỉ ngơi ở biệt viện thẳng về Hầu phủ?".
"Khiêm công t.ử sai chuẩn y phục, sắp xếp cho tại hạ tá túc ở biệt viện một đêm, sáng hôm mới trở về Hầu phủ".
"Đêm đó, ngài thấy động tĩnh gì bất thường ?".
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.