Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 509: Mượn đao giết người
Cập nhật lúc: 2026-08-22 07:40:02
Lượt xem: 65
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộ Thanh thẳng , từng lời sắc lạnh: “Mưu sát trong Tướng phủ là , cấu kết ngoại bang cũng là ; đến khi sự việc bại lộ, bỗng hối cải, khéo uống độc tự vẫn. Từ đầu đến cuối, lời nào cũng do ngươi , tội nào cũng do ngươi định, ngay cả cái c.h.ế.t của cũng ngươi giải thích thành sợ tội tự sát”.
Nàng lạnh: “Bộ Tích Trần, đây gọi là đại nghĩa diệt . Đây gọi là c.h.ế.t thể mở miệng, nên mặc cho sống định tội”.
“Ngươi tin Bộ Tích Thịnh tội? Được. Đưa chứng cứ . Chứng minh từng cấu kết ngoại bang, chứng minh là kẻ chủ mưu, chứng minh chén độc do chính tự nguyện uống”.
Ánh mắt nàng lạnh như lưỡi dao.
“Không chứng minh một điều nào, thì những gì ngươi chân tướng — chỉ là một câu chuyện dựng lên khi c.h.ế.t”.
Phiên thẩm vấn đến hồi kết. Lời khai của Cao thị rành rọt, đanh thép, trong khi Bộ Tích Trần ấp a ấp úng, lập lờ nước đôi.
Nguyên Tướng quốc vẫn giữ thái độ im lặng, nhưng Lâm Mạnh và Trịnh Quảng Tề thì ngầm nghiêng về phía Cao thị từ lúc nào .
Bản tính của Bộ Tích Trần thì cả thiên hạ ai mà chẳng rõ rành rành. Gã tuyệt nhiên hạng mang tư tưởng "đại nghĩa diệt " cao cả gì cho cam. Chuyện gã vạch mặt chính nhà tội thông đồng với giặc bán nước, ắt hẳn ẩn chứa mưu đồ đen tối nào đó mà mỗi đều suy nghĩ của riêng .
Lâm Mạnh khẽ lắc đầu ngao ngán. Vụ nếu cái danh "Diêm Vương sống" của Mộ Thanh nhúng tay , e là âm mưu của Bộ Tích Trần trót lọt . Chịu thôi, ai bảo gã xui xẻo đụng trúng khúc xương cứng . Chỉ trách phận gã an bài như .
Thế nhưng, Bộ Tích Trần cam tâm chịu trói. Gã nhếch mép lạnh nhạt, chĩa ánh mắt về phía Cao thị:
"Bổn thế t.ử thì Đô đốc tin, lẽ nào lời của ả đàn bà đáng tin hơn ? Lúc đại ca quyên sinh đêm nay, chính ả là sai hạ nhân chạy đến Vương phủ báo tin đại ca tự vẫn cơ mà. Sao giờ ngoắt cái biến thành ám hại ?".
Trải qua những màn chất vấn dồn dập, sắc sảo của Mộ Thanh, Bộ Tích Trần liên tục đẩy thế bí. chính lúc dồn đến chân tường, gã lấy sự tỉnh táo. Vắt óc suy nghĩ một hồi, gã nhận lời khai của Cao thị cũng chẳng là kẽ hở để phản đòn.
Trịnh Quảng Tề sững , lúc mới sực nhớ tên tiểu đồng đến phủ nha Thịnh Kinh báo án cũng khăng khăng Bộ Tích Thịnh uống t.h.u.ố.c độc tự sát.
Vụ việc ... xem chừng vẫn còn nhiều góc khuất mờ ám.
Nguyên Tướng quốc ánh mắt uy nghiêm, sắc lẹm chĩa thẳng về phía Cao thị.
Cao thị liếc Bộ Tích Trần với vẻ mặt ngơ ngác, hiểu ất giáp gì, cất tiếng hỏi:
"Thế t.ử những lời như ? Tiện từng căn dặn hạ nhân nào báo tin như thế".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-509-muon-dao-giet-nguoi.html.]
Nghe , Bộ Tích Trần kịp phản ứng thì Tống thị nổi cơn lôi đình, quát tháo ầm ĩ:
"Ngươi cũng là cái đồ dối trá. Tên tiểu đồng đó là trong phủ nhà ngươi, do ngươi, chủ t.ử sai bảo, chẳng nhẽ tự tiện to gan lớn mật chạy tới hoàng cung, Vương phủ và nha môn báo tin giả?".
Mộ Thanh sang Cao thị dõng dạc hỏi: "Ngươi trình bày rõ ràng xem, rốt cuộc chuyện là thế nào?".
Chuyện quả thực là do sơ suất của Cao thị. Ngay khi tin dữ, nàng tất tưởi chạy đến thư phòng, đập mắt là bức di thư chỏng chơ bàn. Trong cơn bối rối, nàng vội vã hạ lệnh cho tiểu đồng báo tin khắp nơi. Lúc bấy giờ, nàng nào lường sự việc diễn biến phức tạp và hung hiểm đến nhường . Giờ Vương phủ nắm thóp, nàng đành tìm cách lấp l.i.ế.m cho qua chuyện.
việc lấp l.i.ế.m cũng chẳng gì khó khăn.
Cao thị hướng ánh mắt về phía Tống thị, nước mắt lưng tròng, giọng nghẹn ngào:
"Vương phi vặn hỏi như , con dâu thấy oan ức tột cùng. Đêm nay phu quân đột ngột , con dâu đặt chân đến thư phòng thì nha của di nương hớt hải chạy tới báo tin di nương hung tin ngất lịm. Cực chẳng , con dâu đành tức tốc qua phòng di nương xem xét tình hình, gì còn tâm trí mà dặn dò hạ nhân báo tin. Vụ việc là do tổng quản trong phủ tự ý sắp xếp đấy chứ".
Tống thị nhếch mép khẩy: "Tổng quản xét cho cùng cũng chỉ là phận hạ nhân, còn ngươi mới là chủ t.ử nắm quyền trong phủ. Nếu lệnh của ngươi, tên nô tài đó ăn gan hùm mật gấu cũng dám sai phái tiểu đồng rời phủ báo tin".
Nghe xong những lời , nét mặt Cao thị trở nên vô cùng kỳ quái: "Tổng quản dẫu là hạ nhân, nhưng chẳng của con dâu. Chẳng lẽ Vương phi quên... tên đó là do chính tay nhét phủ Tướng quân ?".
Năm , khi kiếm một chức võ quan Tứ phẩm nhàn tản, Bộ Tích Thịnh liền xin dọn ở riêng, đồng thời đón ruột ngoài phụng dưỡng.
Tống thị hiếm khi dễ chuyện, ngoài mặt lập tức gật đầu đồng ý. lưng, bà đưa một điều kiện: Bộ Tích Thịnh giúp bà trừ khử một mỹ nhân đang Hằng Vương hết mực sủng ái.
Kế của Tống thị độc. Bà Bộ Tích Thịnh cùng mỹ nhân diễn thành một màn tư thông, đó chính dẫn đến “bắt gian tại giường”. Như , bà thể danh chính ngôn thuận xử c.h.ế.t tình địch, tiện thể đẩy Bộ Tích Thịnh khỏi Vương phủ.
Bộ Tích Thịnh hiểu quá rõ thủ đoạn của Tống thị. Mẹ ruột vẫn còn trong tay bà ; nếu chịu theo, chẳng những thể đón bà ngoài, mà những ngày tháng của bà trong Hằng Vương phủ e rằng còn sống bằng c.h.ế.t. Cực chẳng , đành c.ắ.n răng nhận lời.
Màn kịch đó diễn đúng như Tống thị sắp đặt. Bộ Tích Thịnh và mỹ nhân “bắt gian tại giường”. Người mỹ nhân đáng thương Tống thị sai lôi đ.á.n.h đến c.h.ế.t; còn Bộ Tích Thịnh mang tiếng tư thông với thất của chính cha , đuổi khỏi Hằng Vương phủ. Đối với Bộ Tích Thịnh, cái giá tuy nhục nhã, nhưng ít nhất cũng đổi tự do cho .
Mẹ ruột vốn thất sủng từ khi Tống thị phủ, nay tuổi xuân còn, bệnh tật quanh năm, chẳng còn khả năng tranh sủng. Tống thị lúc chỉ chăm chăm đối phó với những sủng trẻ bên cạnh Hằng Vương, nên khi lợi dụng Bộ Tích Thịnh đạt mục đích, bà cũng thuận thế đuổi luôn khỏi phủ.
Thế là hai con cuối cùng cũng rời Hằng Vương phủ. Tống thị vẫn thực sự buông lỏng Bộ Tích Thịnh. Sau khi lập phủ Tuyên Vũ Tướng quân, bà âm thầm cài một tâm phúc quản gia. Suốt bao năm, chuyện lớn chuyện nhỏ trong Tướng quân phủ, nhất cử nhất động của Bộ Tích Thịnh, đều thông qua tên quản gia truyền về tai Tống thị.