Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 51: Thẩm án kiểu này sao?! (1)
Cập nhật lúc: 2026-06-16 10:26:27
Lượt xem: 123
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bộ Tích Hoan , ánh mắt lạnh vài phần.
Trần Hữu Lương : "Huống hồ, nữ t.ử thăng đường là chuyện xưa nay từng . Nữ nhân mà việc của nam nhân, chẳng là 'gà mái gáy sáng', trái luân thường đạo lý ?".
Ngụy Trác Chi khép quạt gõ nhẹ lên trán. Trần Hữu Lương đúng là mang cốt cách văn nhân, lo nước thương dân, quan thanh liêm, một lòng trung thành với vua, chỉ điều là quá mức cổ hủ và cứng nhắc.
Mấu chốt của vụ án vốn ở việc ai là hung thủ, mà ở bức mật thư lấy mất khi gây án. Hiện nay, dã tâm của Nguyên gia rõ như ban ngày, ngôi vị Hoàng đế đang ngàn cân treo sợi tóc. Tâm huyết bao năm của bọn họ đều đổ dồn về Giang Nam, trong phủ Thứ sử cũng bố trí quá nhiều thứ, tuyệt đối thể để cơ mật rò rỉ ngoài.
Trước mắt, tìm hung thủ là con đường duy nhất để tìm bức mật thư . Phá án càng nhanh thì tổn thất càng nhỏ, cách, tại thử một ? Trong thời điểm đặc biệt hành xử theo cách đặc biệt, mà cái đầu gỗ Trần Hữu Lương cứ thích so đo ngay lúc nước sôi lửa bỏng.
"Lời của Trần đại nhân thật thú vị. Đêm xảy án mạng, t.h.i t.h.ể là do nghiệm. Sao lúc đó Trần đại nhân nữ t.ử nghiệm thi là trái với luân thường? Nghiệm thi xong, manh mối truy tìm hung thủ cũng là do tra, việc của bộ khoái cũng , lúc Thứ sử đại nhân là loạn triều cương?".
Mộ Thanh hừ lạnh một tiếng đầy châm biếm: “Nếu việc của ngỗ tác và bộ khoái đều , thì ngại gì mà nốt việc của tri phủ?".
"Ngươi!".
Trần Hữu Lương giận dữ: “Mộ cô nương, cái c.h.ế.t của phụ cô nương quả thực bản quan phần hổ thẹn. Nếu cô nương bản quan đền mạng, bản quan tuyệt đối hai lời. công đường phủ Thứ sử là do triều đình lập , bản quan tuyệt đối cho phép một nữ t.ử như cô nương coi công đường là trò đùa, loạn kỷ cương phép nước!".
"Ai lên công đường phủ Thứ sử? Cái công đường chỉ Thứ sử đại nhân ngài mới coi là thể diện của triều đình. Với mà , công đường vốn dĩ là nơi thực thi công lý của nhân gian. nơi đó bẩn . Cha c.h.ế.t ngay trong phủ Thứ sử, ngài rõ ràng kẻ chủ mưu là ai mà đến nay vẫn thể đòi công đạo cho ông . Giờ ngài mời lên cái công đường đó, cũng hỏi xem chê nó bẩn !". Giọng Mộ Thanh càng thêm mỉa mai.
"Ngươi! Ngươi ngươi ngươi...”.
Trần Hữu Lương tức đến mức thở hồng hộc, hình gầy gò bọc trong bộ quan bào rộng thùng thình, cảm tưởng như chỉ cần gió đêm thổi qua là ngã.
"Ta ghế Thứ sử của ngài, cũng chẳng cần kinh đường mộc của ngài. Cho một gian phòng trống cùng hai cái ghế, những việc mà nam nhân trong thiên hạ , sẽ cho ngài xem. Hung thủ mà quan tri phủ ngài tra , sẽ tra cho ngài. Ta cho ngài mở to mắt mà xem, ngỗ tác thể thế chức quan tri phủ , nữ nhân việc của nam nhân !".
Thiếu nữ vận y phục nam trang, áo trắng buộc gọn, tay áo phất mạnh trong gió đêm, khí thế sắc lạnh khiến cả rừng hải đường xao động.
Trong ngoài gác lầu nhất thời lặng thinh. Ánh trăng đầu cành lúc ẩn lúc hiện, bóng tối và ánh sáng trong sân đổi dời, cuối cùng cũng thấy lên tiếng.
"Nghe rõ ?". Bộ Tích Hoan lười nhác liếc Trần Hữu Lương, giọng còn lạnh hơn cả gió đêm: “Đi chuẩn !”.
Trần Hữu Lương bỗng nhiên bừng tỉnh, kinh hãi Bộ Tích Hoan quỳ rạp xuống đ.á.n.h 'bịch' một tiếng:
"Chủ thượng! Việc vạn thể. Những thẩm vấn đêm nay đều là dịch trong phủ Thứ sử. Tuy hung thủ thể lẩn trốn trong đó, nhưng vô tội cũng nhiều. Đêm nay thẩm tra, dịch trong phủ đa phần là hiểu rõ đại nghĩa, đòi công đạo cho đồng liêu, thể để bọn họ chịu sự thẩm vấn của một nữ tử? Mộ cô nương tuy tài nghiệm thi, nhưng nàng của triều đình, mà cho dù thì cũng chỉ là một ngỗ tác. Lại dịch trong phủ Thứ sử, từ bát phẩm đến ngũ phẩm, nào cũng phẩm cấp cao hơn ngỗ tác, thể để một ngỗ tác thẩm vấn? Nếu chuyện đồn ngoài, e rằng sẽ phẫn nộ, lòng sinh biến!".
"Vậy thì đừng để ai là ”. Bộ Tích Hoan nhàn nhạt mở miệng, gió đêm dường như lạnh thêm vài phần.
Trần Hữu Lương câu cho nghẹn lời, hồi lâu mới thốt lên:
"Mộ cô nương đích thẩm vấn dịch trong phủ, thể để ai ? Nếu trong phủ hỏi Mộ cô nương là ai, dựa mà dám thẩm vấn họ, thần trả lời thế nào?".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-51-tham-an-kieu-nay-sao-1.html.]
"Đó là việc của ngươi”. Bộ Tích Hoan lười nhác rũ mắt, thái độ càng thêm hờ hững.
Trần Hữu Lương nghẹn lời nữa, lên gác lầu, thấy bậc Đế vương đang lười nhác dựa tay vịn cầu thang, hương lê vương vạt áo, ánh trăng thấm đẫm đôi mắt lạnh lẽo.
Nghe chậm rãi : "Trẫm ngươi tra hung thủ, ngươi tra . Trẫm ngươi thẩm án, ngươi thẩm xong. Trẫm tìm giúp ngươi, ngươi sợ phẫn nộ, lòng sinh biến. Trẫm bảo ngươi đừng để ai , ngươi hỏi Trẫm để ai . Vô dụng đến thế, Trẫm cần cái chức quan tri phủ của ngươi để gì? Chi bằng để nàng thế ngươi luôn cho !".
Trần Hữu Lương , vẻ mặt đầy hổ thẹn, dập đầu xuống đất, đau đớn : "Thần vô năng! Thần nguyện từ quan, nhưng mong Chủ thượng đừng để một nữ t.ử thẩm vấn dịch Đại Hưng . Việc vạn thể , nếu , e rằng dịch trong phủ sẽ cảm thấy chịu nhục, lòng sinh biến, sợ là bất lợi cho tâm huyết bao năm của Chủ thượng tại Giang Nam. Đây là lời gan ruột của thần, thần nguyện lấy cái c.h.ế.t để can gián!".
Sân viện chìm tĩnh lặng, gió đêm lướt qua ngọn cây, chỉ tiếng lá xào xạc.
Đêm bỗng trở lạnh, ánh trăng tràn phòng. Nam t.ử chậm rãi bước , thấy tiếng bước chân, chỉ thấy vạt áo như mây trôi, từng bước sinh sự lạnh lẽo tựa ánh trăng.
Trần Hữu Lương quỳ đất, thấy ánh trăng lan đến mắt, một giọng lười nhác rơi xuống đỉnh đầu, giữa đêm hè mà khiến lạnh buốt xương sống:
"Án mạng xảy ngay trong phủ của ngươi, hung thủ tìm , ngươi mở miệng là đòi từ quan, ngậm miệng là đòi c.h.ế.t để can gián. Ngươi cũng thật tiền đồ, đúng là bằng một nữ tử”.
Trần Hữu Lương chấn động, gió đêm thổi bay vạt quan bào, thể quỳ đất bỗng chốc cứng đờ.
Ánh trăng rời khỏi mặt , theo là thiếu niên với tay áo nhuốm sương lạnh. Hai càng lúc càng xa, chỉ giọng nam t.ử theo gió vọng .
"C.h.ế.t để can gián ? Trẫm cho phép. Mau chóng cút dậy việc cho Trẫm. Phá xong án hãy c.h.ế.t, lúc đó nếu tâm trạng Trẫm , còn ban cho ngươi một cỗ quan tài”.
Bộ Tích Hoan và Mộ Thanh , Ngụy Trác Chi từ trong nhà bước , Trần Hữu Lương đang quỳ hóa đá đất, phe phẩy quạt vẻ phong hoa tuyết nguyệt mực thảnh thơi, :
"Đứng dậy , Trần đại nhân. Bệ hạ cho ngài thời gian. Mộ cô nương cung hai ngày, ngài ở phủ Thứ sử tra án hai ngày mà chẳng thu hoạch gì, đêm nay ngài mới dẫn tới đây. Ngài thì , lúc bàn chuyện tam cương ngũ thường. Tam cương ngũ thường, bề lấy quân vương đầu, vua bảo thần c.h.ế.t thần thể c.h.ế.t, nhưng hiện giờ vua cho ngài c.h.ế.t, ngài cũng đành sống thôi. C.h.ế.t tức là bất trung, chi bằng dậy việc cho thực tế. Vụ án kéo dài mấy ngày , nếu còn tra nội dung và tung tích bức mật thư , thì ngài thật sự c.h.ế.t vạn cũng khó chuộc tội đấy”.
Nói xong, cũng khỏi rừng cây, bỏ một Trần Hữu Lương quỳ đất, hồi lâu dậy, nhưng cuối cùng cũng thể dậy.
Tuân chỉ, việc.
Mộ Thanh thẳng phía phủ Thứ sử, mà hỏi thăm vị trí nhà bếp thẳng đến đó.
Bộ Tích Hoan tưởng nàng đêm nay ở trong cung ăn no, bèn , ánh mắt vương nét dịu dàng: "Lát nữa sai mang chút bánh phòng, ngươi ăn hỏi án”.
Mộ Thanh dừng bước, : "Phủ Thứ sử cứ mỗi canh giờ đưa bánh lên công đường phía , trong bếp chắc chắn trực đêm. Ngài tiện gặp lạ thì cứ ở đây đợi một lát, sẽ ngay”.
Thấy nàng kiên quyết như , Bộ Tích Hoan nhướng mày, cũng đoán nàng lẽ lấy đồ ăn, nhưng hỏi thêm nữa. Hắn chỉ khẽ phất tay áo, một đóa hoa ám vệ màu xanh u tối như từ trong tay áo bay , đóa hoa hữu hình mà như vô hình, gặp gió liền tan biến một tiếng động, phía lập tức mấy bóng đen lặng lẽ lao .
________________________________________