Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 512: Tường Ký nhập cuộc

Cập nhật lúc: 2026-08-22 07:40:05
Lượt xem: 61

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gã chưởng quỹ quán Tường Ký trạc tuổi ba mươi, tên tiểu nhị trạc tuổi Mộ Thanh, cả hai đều trói gô , quỳ mọp giữa hoa sảnh, hình run lẩy bẩy như cầy sấy, răng đ.á.n.h bò cạp lập cập thốt nên lời.

Mộ Thanh thầm khen ngợi tài diễn kịch thần sầu của chúng, nhưng ngoài mặt quắc mắt nạt nộ: "Khai mau, cấm láo!".

Tên tiểu nhị sợ đến mức ngã ngửa , cắm đầu xuống đất, trán suýt dập xuống nền gạch, gào thét thất thanh: "Tiểu... tiểu nhân... là... là tiểu nhị của... quán Tường Ký!".

Mí mắt Mộ Thanh giật liên hồi, cạn lời — Nàng xin rút lời khen ngợi ban nãy. Thằng nhãi diễn kịch lố lăng quá mức quy định .

"Còn kẻ đang quỳ bên cạnh là ai?".

Mộ Thanh chuyển hướng sang gã chưởng quỹ quán Tường Ký.

Gã chưởng quỹ diễn xuất phần khá hơn, chỉ cúi gằm mặt, lí nhí đáp: “Tiểu... tiểu nhân là chưởng quỹ Tường Ký”.

Mộ Thanh nhặt chiếc lọ đất lên, đưa đến mặt .

“Nhận thứ ?”.

Gã chưởng quỹ ngẩng đầu , ánh mắt lập tức hoảng loạn, vội vàng lắc đầu: “Không... nhận ”.

Người mắt đều đang dối.

Bộ Tích Trần chằm chằm gã chưởng quỹ, dự cảm chẳng lành trong lòng càng lúc càng nặng. Chiếc lọ rõ ràng từng trong tay Bộ Tích Thịnh. Một tên chưởng quỹ Tường Ký, vì thấy nó hoảng hốt đến ?

Mộ Thanh thản nhiên nhắc: “Ngẩng đầu lên mà cho kỹ. Xem thử hôm nay trong hoa sảnh những ai”.

Gã chưởng quỹ run rẩy ngẩng đầu, ánh mắt lượt lướt qua từng . Càng , sắc mặt càng trắng bệch. Đến khi trông thấy một góc long bào đỏ thẫm của cao, Mộ Thanh bất ngờ quát: “Đã trói đến tận đây, mặt Thánh thượng còn dám giấu giếm?”.

Gã chưởng quỹ sợ đến ngã ngửa, lập tức bò dậy dập đầu liên tục: “Tiểu nhân nhận ! Tiểu nhân nhận chiếc lọ ! ... nhưng bên trong đựng thứ gì, tiểu nhân thật sự !”.

“Không ?”.

Mộ Thanh lạnh.

Tách.

Nắp lọ bật mở.

Nàng đưa thẳng miệng lọ đến mũi . Gã chưởng quỹ hoảng hốt rụt cổ . Do trói gô như đòn bánh tét, cử động khó khăn, gã ngã oạch xuống đất, ngửa tềnh hênh, trân trân Mộ Thanh kề sát lọ Độc Diêm La mặt , giọng đe dọa:

"Không thì tránh né gì? Đây là loại nước cốt hạnh nhân thượng hạng đấy, nếm thử một ngụm ?".

Vừa dứt lời, nàng dốc ngược chiếc lọ, thứ độc d.ư.ợ.c đoạt mạng chực chờ đổ ập xuống mặt gã.

Gã chưởng quỹ lộn một vòng mặt đất, sấp dập đầu lạy như tế , nước mắt nước mũi tèm lem, miệng ngừng kêu gào t.h.ả.m thiết:

"Đô đốc tha mạng! Đô đốc xin tha mạng! Tiểu nhân chỉ nhất thời hồ đồ, cũng chẳng hiểu vì cớ gì ả Tùng Xuân đến thế, mới gây tội tày đình . Tiểu nhân thật sự hối hận xanh ruột !".

Đến nước , sự việc coi như rõ mười mươi.

Lâm, Trịnh hai vị đại thần đưa mắt , đăm chiêu suy nghĩ. Lẽ nào Bộ Tích Thịnh thực sự bỏ mạng tay chưởng quỹ Tường Ký, liên quan gì đến chuyện thông đồng phản quốc?

"Nói láo!".

Bộ Tích Trần tức giận phắt dậy, sát khí hừng hực, giơ chân định tung cú đá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-512-tuong-ky-nhap-cuoc.html.]

Mộ Thanh trừng mắt, kịp nhỏm dậy, ống tay áo vung lên, tạo một luồng gió sắc lạnh.

Bộ Tích Trần chỉ cảm thấy một cơn gió rát mặt lướt qua, tựa như một lưỡi d.a.o vô hình mỏng dính xẻo thịt róc xương, cằm và mặt đau rát như rạch một đường. Gã xuýt xoa một tiếng, kịp vững lảo đảo suýt ngã, lúc hồn thì binh của Nguyên Tu đè chặt xuống sàn.

Tống thị thể trơ mắt con trai cưng chịu nhục nhã như thế? Bà chồm dậy, vung tay định tát một gã binh gần đó: "Lũ to gan! Dám hỗn xược...".

lời kịp dứt, Tống thị rú lên một tiếng thất thanh. Cánh tay toan tát của bà Nguyên Tu bắt gọn, lập tức bầm đỏ.

Nguyên Tu vận chiến bào, ánh mắt tối sầm như vực sâu, sát khí tỏa ngùn ngụt, hề che giấu:

“Người của bản hầu, há để ngươi tùy tiện động đến?”.

Giọng rít qua kẽ răng. Tống thị trân trân đôi mắt Nguyên Tu, khoảnh khắc chạm mắt , bà như thấy cảnh tà dương như máu, khói lửa mịt mù chiến trận, đầy sát khí. Chỉ cần một cái , bà bủn rủn chân tay, cơn đau buốt nơi cổ tay bóp chặt cũng tan biến sạch. Khi Nguyên Tu hất tay , bà kiệt sức ngã phịch xuống sàn, trống n.g.ự.c đập thình thịch, thở , câm như hến.

Không khí trong hoa sảnh đặc quánh , tĩnh lặng như tờ. Chẳng bao lâu , Mộ Thanh mới lên tiếng phá vỡ sự im lặng.

Nàng vẫn yên ghế, hướng về phía tiểu nhị quán Tường Ký, gặng hỏi: "Ngươi nhận diện kẻ ?".

Nàng hất cằm về phía Bộ Tích Trần.

Gã tiểu nhị dán mắt theo hướng của nàng, vội vàng gật đầu cái rụp: "Dạ nhận , đây là Thế t.ử gia của Hằng Vương phủ".

"Chiều hôm , ghé qua tửu lâu của bọn ngươi ?".

"Chiều hôm á?".

Gã tiểu nhị vắt óc suy nghĩ một hồi, lắc đầu quầy quậy: "Dạ !".

"Ngươi...!".

Bộ Tích Trần , m.á.u nóng dồn lên não, giãy giụa liên hồi nhưng đám binh đè nghiến xuống, chỉ còn gầm lên c.h.ử.i rủa:

"Đồ tiện dân nhà ngươi, chắc chắn ngậm tiền mua chuộc !".

"Mười mươi là con ả tiện nhân nhà ngươi đút lót mua chuộc !".

Tống thị tuy khiếp sợ Nguyên Tu, nhưng thấy tình hình đêm nay đang xoay chuyển bất lợi cho con trai, bao nhiêu toan tính dường như sắp tan thành mây khói, bà đương nhiên nhảy can thiệp.

Tuy nhiên, bà dám hó hé với của Nguyên Tu, đành trút hết cơn lôi đình lên đầu Cao thị, chỉ tay thẳng mặt nàng gằn: "Mau khai ! Ngươi quẳng bao nhiêu bạc để bịt miệng đám ?".

Cao thị trưng bộ mặt kinh ngạc tột độ: "Vương phi đang tức quá hóa lú lẫn ? Phu quân con dâu, cũng là thứ trưởng t.ử của , đêm nay kẻ gian hãm hại bằng độc dược. Lúc bấy giờ là giờ Hợi, cổng nội thành đóng từ đời nào. Con dâu phận nữ nhi yếu liễu đào tơ, lấy bản lĩnh gọi mở cổng thành, sai đem tiền nong ngoài mua chuộc nhân chứng?".

Tống thị cứng họng, chỉ trỏ Cao thị một lúc, sang chỉ bừa một vòng những khác.

Tầm mắt bà dừng ở Tùng Xuân đang bẹp đất, liền vớ ngay lấy cái cớ: "Vậy còn con nha thì ? Đây là của phủ ngươi, ngươi mớm lời cho nó khai thế nào, nó dám cãi nửa lời !".

Cao thị bật khẩy: "Con nha suýt chút nữa Vương phi đ.á.n.h cho thừa sống thiếu c.h.ế.t, lúc nãy còn thoi thóp nửa cái mạng. Con dâu nhét chữ miệng nó thì cũng đợi nó tỉnh táo, đủ minh mẫn để tiêu hóa những lời đó chứ".

Nghe xong, Tống thị bỗng như vớ chiếc phao cứu sinh, đôi mắt sáng rực lên, đắc thắng:

" , con ranh đ.á.n.h thừa sống thiếu c.h.ế.t, lời nó khai thể coi là bằng chứng ? Chắc chắn đầu óc nó mụ mẫm, loạn trí !".

 

Loading...