Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 513: Biến cố

Cập nhật lúc: 2026-08-22 07:40:06
Lượt xem: 56

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ồ?".

Lúc , một giọng thanh tao, lạnh lùng từ ngoài vọng . Mộ Thanh ngước mắt lên, thấy Vu Cẩn thong dong bước hoa sảnh. Hắn chĩa ánh mắt về phía Tống thị, giọng điệu hờ hững:

"Bản vương đích thi châm, nha mới mở miệng khai báo . Vương phi bảo nàng loạn trí, ý chê bai y thuật của bản vương kém cỏi ? Nếu , Hằng Vương phủ nhà Thái phó ốm đau bệnh tật, thì đừng cất công đến mời bản vương".

"Vương gia xin đừng hiểu lầm...".

Tống thị hốt hoảng. Bà ngờ Vu Cẩn tình cờ những lời vô thưởng vô phạt đó. Chuyện tính đây? Ở phủ Tống gia, song tuổi cao, kiểu gì chẳng lúc cần nhờ cậy đến bàn tay cứu mạng của Cẩn Vương. Bà dám đắc tội với ?

Vu Cẩn ngoắt , phớt lờ lời biện minh của Tống thị. Lời , dứt khoát như đinh đóng cột.

Tống thị lúc mới nhận đêm nay chọc ổ kiến lửa, gây đại họa tày trời. Không chỉ chọc giận Vu Cẩn, bà còn đắc tội với cả Hoàng thượng và Nguyên Tu. Chuyện cũng thể đổ cho bà , lường Nguyên Tu cùng một giuộc với Nguyên gia? Nếu vụ án đêm nay xử lý theo chiều hướng , thì bao nhiêu tính toán thâm sâu của bà coi như xôi hỏng bỏng . Hơn nữa, việc chọc giận Hoàng thượng - một kẻ nổi tiếng hôn quân, tàn bạo - ai mà ngài sẽ giáng xuống những hình phạt t.h.ả.m khốc nào?

"Tướng gia, bổn thế t.ử hết lòng vì triều đình nên mới đến nước ép c.h.ế.t đại ca. Ngài ngàn vạn đừng lời của đám đàn bà và bọn tiện dân !".

Bộ Tích Trần nhận thấy cơ hội lật thế cờ đang dần trôi tuột, đành gửi gắm niềm hy vọng Nguyên Tướng quốc.

Nói cho cùng, chân tướng vụ án là gì vốn chẳng còn quan trọng. Điều quan trọng là Nguyên gia chân tướng trở thành thế nào. Mà hiển nhiên, tin lời gã lợi cho Nguyên gia hơn bất cứ sự thật nào khác.

tin Nguyên Tướng quốc — con cáo già tung hoành triều cục bao năm — thấu đạo lý đơn giản . Chỉ cần gã c.ắ.n c.h.ế.t một điều rằng Bộ Tích Thịnh cấu kết ngoại bang, Nguyên gia thuận thế đẩy thuyền, thì dù Bộ Tích Thịnh mang tội , cuối cùng cũng mang tội.

Nguyên Tu cùng một lòng với Nguyên gia thì ? Nguyên gia mưu tính đại nghiệp chỉ một sớm một chiều. Bao nhiêu năm ẩn nhẫn, bao nhiêu năm bố cục, há thể chỉ vì một Nguyên Tu mà bỏ lỡ cơ hội trời ban? Một khi tội danh thông đồng với giặc ngoại bang đóng đinh lên Bộ Tích Thịnh, Hằng Vương phủ tất liên lụy, thanh danh Hoàng đế cũng khó tránh khỏi vấy bẩn. Đến lúc , Nguyên gia mượn thế khó dễ, thậm chí tiến thêm một bước... còn cần gì chân tướng nữa?

Nguyên Tướng quốc là thế nào, gã hiểu quá rõ. Con cáo già dã tâm, thủ đoạn, càng cân nhắc mất. Một bên là đứa con chịu cùng đường, một bên là cơ hội tiến thêm một bước con đường bá nghiệp — gã tin lão sẽ chọn sai.

Bộ Tích Trần hướng ánh đầy kỳ vọng về phía Nguyên Tướng quốc. Mọi trong sảnh cũng dồn sự chú ý lão. Không khí bỗng chốc trở nên căng thẳng, ngột ngạt.

lúc đó, giữa sự im lặng đến nghẹt thở, gã chưởng quỹ quán Tường Ký đang sóng soài mặt đất bỗng lóe lên một tia sáng sắc lạnh trong đôi mắt. Sợi thừng to tướng trói nghiến gã đột nhiên đứt phựt thành từng đoạn. Những mẩu thừng đứt đoạn vung vẩy như những nhát roi vô hình, quét ngang mặt đất tạo những tiếng "bốp bốp" rợn nền gạch xanh. Tiếng xé gió rít lên từng hồi chát chúa, hai ngọn nến gần đó lập tức phụt tắt lịm. Trong ánh nến mờ ảo, tiếng tuốt kiếm khỏi vỏ, tiếng hô hoán bảo vệ Hoàng đế vang lên hỗn loạn. Giữa cảnh tượng nhốn nháo , một giọng lạnh lẽo, đầy sát khí thình lình cất lên, ném một mệnh lệnh lạnh ngắt:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-513-bien-co.html.]

"Tất cả im!".

Mọi ánh mắt đổ dồn về hướng phát âm thanh.

Tống thị thất kinh thét lên: "Con trai !".

Cảnh tượng mắt khiến ai nấy đều thót tim: Gã chưởng quỹ và tên tiểu nhị quán Tường Ký tự cởi trói từ bao giờ. Bộ Tích Trần đang gọn trong tay gã chưởng quỹ, một thanh chủy thủ sắc lẹm kề sát yết hầu gã. Ánh d.a.o lạnh ngắt phản chiếu một gương mặt tầm thường – vẫn là khuôn mặt của gã chưởng quỹ Tường Ký ban nãy, nhưng thần thái, thủ và khí thế thì đổi một trời một vực so với cái điệu bộ hèn nhát, quỳ lạy van xin lúc .

Gã dùng ánh mắt lạnh lẽo quét một vòng khắp hoa sảnh, lớn tiếng đe dọa: "Tất cả Ngự Lâm Quân, quân Tây Bắc, nha dịch, thị vệ, mau lùi xa!".

Vừa gã chưởng quỹ quát lên, đám thị vệ và nha dịch đồng loạt hướng mắt về phía chủ t.ử để chờ chỉ thị.

Vị Hoàng đế giả mạo chễm chệ bảo tọa, khẽ nheo đôi mắt sắc lẹm. Khóe môi vẫn vương một nụ nửa miệng đầy bí hiểm, khó lòng dò đoán tâm tư thực sự.

Nguyên Tu hừ lạnh một tiếng đầy khinh miệt, thèm đoái hoài đến đám binh trướng. Hiểu ý chủ tướng, đám binh vẫn chôn chân tại chỗ, lùi nửa bước.

Nhìn thái độ của hai nhân vật cộm cán, Trịnh Quảng Tề đành khâu miệng , bộ như khúc gỗ vô tri vô giác.

"Lùi ! Mau lùi hết cho !".

Duy chỉ Tống thị là hoảng loạn gào thét, cuống cuồng lệnh cho đám thị vệ và hạ nhân của Hằng Vương phủ và phủ Tuyên Vũ Tướng quân tản . Đám Hằng Vương phủ vội vàng thu giáo lùi bước, trong khi đám lính tráng phủ Tướng quân lúng túng sang Cao thị. Cao thị chằm chằm Bộ Tích Trần, ánh mắt rực lửa căm hờn, đôi môi mím chặt buông nửa lời. Thấy , đám lính tráng đành theo gót Ngự Lâm Quân và binh của Nguyên Tu, tiếp tục giăng hàng rào bảo vệ cửa hoa sảnh, nhúc nhích mảy may.

"Lũ chúng mày! Lũ chúng mày!".

Tống thị tức giận đến phát điên, uất hận hoảng sợ tột độ.

 

Loading...