Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 519: Định ước quân thần

Cập nhật lúc: 2026-08-22 07:40:13
Lượt xem: 73

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những lời ban nãy chỉ là trêu chọc nàng cho vui, chứ dại gì mà bô bô kể những chuyện đó với Nguyên Tu. Nguyên gia mang thù g.i.ế.c của , còn là chướng ngại vật cản đường Nguyên gia đoạt ngôi báu. Hai bên vốn dĩ là kẻ thù đội trời chung, mà nhà họ Nguyên lòi một Nguyên Tu trung thành, chính trực. Từ cổ chí kim, trung và hiếu luôn khó vẹn . Nguyên Tu khao khát cống hiến cho đất nước nhưng thể dứt bỏ tình m.á.u mủ. Bởi , đành gác ý định chiêu mộ nhân tài.

Giữa và Nguyên Tu, vốn dĩ khó một đạo quân thần đúng nghĩa. Nguyên gia là đại thù của , còn Nguyên Tu mang huyết mạch Nguyên thị. Hắn nhất định đòi món nợ m.á.u năm xưa từ em Nguyên Quảng, Nguyên Mẫn; mà Nguyên Tu, dẫu trung quân ái quốc đến , cũng thể trơ mắt những thiết nhất c.h.ế.t tay .

Mối thù nếu cứ kéo dài như , sớm muộn cũng sẽ đẩy hai đến thế đối đầu thể vãn hồi. Thế nhưng đêm nay, Mộ Thanh mở một con đường khác. Nàng thà để bản mang theo day dứt cả đời, cũng hóa giải mối họa về . chính vì hiểu nàng định hy sinh điều gì, càng thể để nàng thế.

Nàng mà gánh lấy một món nợ lương tâm; sẽ vì nàng mà tự tay chặt đứt vòng ân oán . Kẻ đáng c.h.ế.t, vẫn sẽ tha. vô tội của Nguyên gia, cũng nhất thiết đuổi cùng g.i.ế.c tận. Chỉ cần ranh giới vạch , giữa và Nguyên Tu liền còn là một t.ử cục.

Vì thế đêm nay, cùng Nguyên Tu định một ước định quân thần.

"Ta cam kết với Nguyên Tu, ân oán năm xưa tuyệt đối liên lụy đến phụ nữ và trẻ em vô tội". Bộ Tích Hoan lên tiếng.

Vô tội? Có nghĩa là Nguyên Tướng quốc và Nguyên Mẫn miễn trừ.

“Trong ba đạo đại quân trấn giữ biên cương phía Bắc, Nguyên gia nắm trong tay quân Tây Bắc và quân Kỳ Đông. Còn tại Thịnh Kinh, trong hai đạo quân tinh nhuệ bảo vệ kinh thành, Long Võ Vệ cũng sự khống chế của bọn họ”.

“Nguyên gia giữ thế lực chỉ dựa binh quyền, mà còn nhờ quan hệ thông gia bện thành một tấm lưới suốt bao năm. Trần Nam — đích trưởng t.ử của Đại tướng quân Kỳ Đông — cưới trưởng nữ chi thứ của Nguyên gia; Hạ Đào, Tướng quân thống lĩnh Tả Long Võ Vệ, cũng là con rể nhà họ Nguyên. Còn Hoa Hiên, nắm Hữu Long Võ Vệ, chính là của Hoa Quận chúa, cữu cữu của Nguyên Tu”.

“Nguyên, Hoa, Trần, Hạ bốn nhà lấy hôn nhân kết minh, lấy binh quyền thế, lợi ích quấn chặt . Động một nhà là lay cả bốn; nhổ Nguyên đảng, tuyệt đối thể chỉ chặt một Nguyên gia để nguyên bộ rễ phía . Nếu trừ tận gốc thế lực , ngày tất thành hậu họa”.

Bộ Tích Hoan dừng một thoáng mới :

đêm nay, cùng Nguyên Tu lập một ước định. Thân mẫu và của , những nữ quyến Nguyên gia xuất giá, cùng bộ nam đinh đầy mười tuổi, sẽ lưu tính mạng”.

“Có điều, tha c.h.ế.t nghĩa là để mặc. Những từ nay sẽ lưu tại Thịnh Kinh, suốt đời tự ý rời kinh”.

"Vậy còn Nguyên Tu thì ?".

"Sau khi thiên hạ thái bình, nếu nguyện ý cả đời gắn bó với biên cương Tây Bắc, ân chuẩn".

Mộ Thanh im lặng hồi lâu, cuối cùng vẫn nén nổi tò mò: "Vậy còn phụ và cô mẫu của ngài thì ?".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-519-dinh-uoc-quan-than.html.]

“Không hề nhắc đến. Nguyên Tu là thông minh. Trong lời ước giữa , từ đầu đến cuối đều tên Nguyên Quảng, Nguyên Mẫn. Hắn hiểu gì”.

Bộ Tích Hoan khẽ dừng .

“Một mối thù thể hóa giải, nhắc đến cũng bằng thừa. Điều thể hứa với , là ngày nếu đại cục thực sự đổi , sẽ vì món nợ của Nguyên Quảng, Nguyên Mẫn mà giận lây cả Nguyên thị. Những vô tội trong Nguyên gia thể giữ tính mạng; còn , nếu vẫn nguyện trấn thủ Tây Bắc, cũng sẽ mang họ Nguyên mà đoạt binh quyền, tuyệt đường của ”.

Hắn cụp mắt, giọng bình thản: “Đó là giới hạn thể lui. Còn hai trong lời ước ”.

"Ngài ngỏ lời đưa cùng tới Tây Bắc ?".

Mộ Thanh tin chắc Bộ Tích Hoan thừa khả năng thấu tâm tư của Nguyên Tu dành cho nàng. Nàng hỏi thẳng thừng, chẳng mảy may giấu giếm. Đã vài Nguyên Tu ngỏ ý đưa nàng rời xa chốn quan trường đầy rẫy mưu mô xảo quyệt, tránh xa những thị phi ồn ào ở Thịnh Kinh, cùng tới Tây Bắc trấn ải. Từ đó, hai sẽ cùng ngắm hoàng hôn buông xuống nơi biên ải, tận hưởng một cuộc sống tự tại, ung dung đến cuối đời.

"Cũng chẳng hề đả động đến".

Bộ Tích Hoan điềm nhiên đáp, đôi mắt sâu thẳm như mặt hồ gợn sóng. Hắn và Nguyên Tu mở lòng bộc bạch vô vàn điều, kể cả những bí mật động trời về Thích Nguyệt Môn, nhưng tuyệt nhiên một nhắc đến nàng.

Có lẽ đây chính là sự ăn ý ngầm giữa hai đàn ông - thứ đều thể thương lượng, duy chỉ nàng là bất khả xâm phạm. Không bất kỳ nhượng bộ thỏa hiệp nào khi liên quan đến nàng.

Hắn chỉ trình bày cặn kẽ cục diện đêm nay, quyết tâm của nàng và gánh nặng nàng đang mang vai. Nghe xong, Nguyên Tu liền chấp nhận ký kết định ước quân thần, cùng giải quyết mớ bòng bong đêm nay.

Khi chứng kiến Mộ Thanh gọi Cao thị Phật đường, lờ mờ đoán nàng là đồng minh duy nhất của nàng. Để giải nguy cho , hai chỉ còn cách tìm trong đám hạ nhân nhà bếp một kẻ nhận tội. Mặc dù Bộ Tích Thịnh chính Bộ Tích Trần dồn ép đến bước đường cùng, hành động của nàng tuy thể giải vây cho , nhưng khiến bản nàng ôm nỗi dằn vặt suốt phần đời còn .

Nàng là nữ t.ử thông tuệ hiếm đời, mà đôi khi khờ khạo đến khiến chẳng .

Nàng cũng nghĩ xem, sáu tuổi tiến cung, một qua mười chín năm sóng ngầm hiểm ác. Những sát cục từng giăng mắt, những phen sinh t.ử từng bước qua, nào dễ đối phó hơn chuyện đêm nay? Nếu đủ tâm cơ để tự bảo , đủ thủ đoạn để xoay chuyển hiểm cục, thể bình an sống đến hôm nay?

Chẳng qua chuyện liên quan đến , nàng quan tâm quá mức, nên nhất thời quên mất — nàng bảo vệ vốn bao giờ là kẻ dễ dàng khác dồn đường cùng.

 

Loading...