Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 52: Thẩm án kiểu này sao?! (2)

Cập nhật lúc: 2026-06-16 10:26:28
Lượt xem: 114

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đi thôi”. Hắn .

Mộ Thanh cũng dứt khoát, thật sự xoay bước .

Bộ Tích Hoan bóng lưng nàng, lắc đầu khẽ cất bước theo.

Dưới ánh trăng, thiếu niên nam tử, bóng lưng thanh thoát, tay áo phần phật, mang theo cả sương lạnh của gió đêm. Nam t.ử một bước, bước chân chậm rãi, tay áo gấm nhẹ nhàng lay động, toát lên vẻ ung dung cao quý. Hai một một , bóng lưng đều tựa như tiên nhân, về phía nơi đậm mùi khói lửa nhân gian nhất – nhà bếp.

Đến nơi, bên trong đèn đuốc sáng trưng, nồi đang đun nước, bếp đang hấp điểm tâm, nhưng tuyệt nhiên một bóng . Mộ Thanh bước bếp thẳng tới lò lửa, rút một thanh củi đang cháy dở, dập tắt lửa quơ mạnh mặt, khói đen xộc mắt. Nàng hít mạnh một , cúi đầu ho sù sụ.

Ngay lúc nàng đang cúi đầu ho dữ dội, bên cạnh một bàn tay vươn tới, giật lấy thanh củi ném cửa, giọng chứa đầy sự tức giận: "Ngươi !".

Mộ Thanh ho xong mới ngước mắt lên, giọng trong trẻo trở nên khàn khàn: "Lát nữa thẩm vấn, nếu là nữ tử, Trần Hữu Lương sẽ khó ăn . Nếu phủ Thứ sử náo loạn thì cho ngài”.

Nói xong, nàng tìm một cái chậu trong bếp, múc nước, lấy mặt nước gương, bôi nhòe vết tro bụi mặt. Thu xếp xong xuôi, nàng thì thấy Bộ Tích Hoan đang lặng ở cửa .

Trong bếp đèn đuốc ấm áp, nước từ bếp lò bốc lên mờ mịt, nàng rõ thần sắc của , chỉ thấy nàng thật lâu xoay sân, chắp tay ngắm trăng, hồi lâu . Mộ Thanh bước , thấy nam t.ử trong đêm, tay áo gấm lay động, cổ tay xương xương thanh mảnh, dường như nhiễm lạnh của ánh trăng.

"Đi thôi”. Nàng lướt qua , bước chân dừng .

Khi nàng qua, ánh trăng rọi lên khuôn mặt nàng, làn da vốn trắng như tuyết giờ xám xịt, bóng lưng vài phần kiên nghị. Hình ảnh rơi mắt nam tử, bỗng thấy lòng nặng trĩu, vài phần đau xót, và cả những rung động rõ thành lời. Đợi nàng xa , mới cất bước theo.

Hai lề mề ở phía một lúc, Ngụy Trác Chi và Trần Hữu Lương đến .

Khi Bộ Tích Hoan và Mộ Thanh đến nơi, căn phòng chuẩn xong.

Trước khi phòng, Mộ Thanh : "Nha dịch trong phủ tạm thời thẩm, truyền quan văn đến hỏi chuyện ”.

Ngụy Trác Chi nhướng mày, giọng của cô nương ...

Trần Hữu Lương thẩm quan văn , sắc mặt lộ vẻ nhẫn nhịn, rõ ràng trong lòng vẫn còn giằng co, hề tình nguyện để một nữ t.ử thẩm vấn mệnh quan triều đình. Thế nhưng bên cạnh bỗng một ánh mắt quét tới. Ánh mắt còn lạnh hơn cả sương tuyết, chỉ liếc qua một cái liền khiến cảm thấy như tảng băng đè nặng trong tim, lạnh buốt thấu xương. Trần Hữu Lương kinh hãi, thấy Bộ Tích Hoan đang , đáy mắt ngập tràn sự lạnh lẽo u ám.

Trần Hữu Lương chút xa lạ Bộ Tích Hoan. Hoàng thượng ngày thường luôn lười nhác, lúc vui lúc giận, luôn giữ vẻ bất cần đời khiến đoán thánh ý, chỉ cảm thấy thâm trầm khó lường. Hắn theo Hoàng thượng năm năm, từng thấy ngài ánh mắt trực diện như thế : u ám, băng giá.

"Đi !”. Chỉ ba chữ, sự tức giận, nhưng , Hoàng thượng thực sự nổi giận.

"Thần... tuân chỉ!". Trần Hữu Lương khom lui , sống lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Giọng của Mộ Thanh vang lên từ phía :

"Nạn nhân trúng ba nhát dao, nhát đầu tiên ở bụng. Xác suất t.ử vong khi trúng d.a.o ở bụng nhỏ hơn nhiều so với n.g.ự.c và cổ, chứng tỏ hung thủ là sát thủ chuyên nghiệp. Nếu là sát thủ chuyên nghiệp tay thì sẽ gọn gàng dứt khoát, tốn đến ba nhát dao. Nạn nhân là quan văn, võ công, hiện trường dấu vết giằng co đ.á.n.h , chứng tỏ hung thủ khả năng cũng võ. Công sai trong phủ Thứ sử cho dù cao thủ thì thủ cũng tệ. Vì , đừng lãng phí thời gian, tra quan văn !".

Nàng thể giải thích, nhưng nàng vẫn giải thích. Không vì Trần Hữu Lương, mà là vì Bộ Tích Hoan.

Vì buổi sáng hôm nay chỉ dẫn, giải đáp cho nàng điện, đối đãi chân thành với nàng, nàng cũng sẽ đáp bằng sự chân thành. Trần Hữu Lương tuy là cổ hủ chịu đổi, nhưng loại văn nhân cổ hủ một ưu điểm, đó là trung quân. Bộ Tích Hoan lên ngôi khi còn nhỏ, dùng bộ mặt hôn quân để đối diện với đời, nàng tin nỗi khổ tâm. Có thể thấy, Giang Nam chứa đựng nhiều tâm huyết của , Thứ sử châu Biện Trần Hữu Lương tiếng là Bao Thanh Thiên, lòng dân và sĩ t.ử trong thiên hạ. Đối với Bộ Tích Hoan mà , là trợ thủ đắc lực. Nàng mà khiến quân thần bọn họ nảy sinh hiềm khích, dù Trần Hữu Lương mới là thường xuyên ở bên cạnh phò tá , còn nàng phá xong vụ án là sẽ xa...

Mộ Thanh rũ mắt, che thần sắc nơi đáy mắt. Bộ Tích Hoan cúi đầu nàng, thần sắc giữa đôi lông mày cũng mặt nạ che khuất, chỉ còn vạt áo khẽ bay trong gió đêm, tựa như những cảm xúc rung động thể gọi tên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-52-tham-an-kieu-nay-sao-2.html.]

Tâm ý bảo vệ của nàng, thể ...

Trần Hữu Lương cũng ngờ Mộ Thanh sẽ giải thích. Tuy tán đồng việc nữ t.ử hỏi án, nhưng thể khoác lên bộ quan bào Tứ phẩm của Thứ sử châu Biện thì tất nhiên kẻ ngu dốt. Hắn Mộ Thanh với ánh mắt phức tạp một lúc xoay việc.

Một lát , Mộ Thanh ở trong phòng.

Căn phòng phía Đông bố trí thông , ngăn cách bằng một tấm rèm. Bộ Tích Hoan và Ngụy Trác Chi rèm, Mộ Thanh tĩnh lặng chiếc ghế giữa phòng, mặt hướng cửa.

Thấy tới cửa, nàng hỏi: "Vụ án Thứ sử đại nhân tra trong phủ hai ngày, hung khí mà hung thủ sử dụng, trong phủ ?".

Sắc mặt Trần Hữu Lương chút phức tạp, nhưng khó nàng mà trả lời thành thật: "Hai ngày nay nha sai trong phủ cầm hung khí và áo m.á.u khắp các tiệm vải và lò rèn trong thành để tra xét, việc đương nhiên giấu trong phủ”.

"Vậy việc hung thủ khi g.i.ế.c rời , lau sạch vết m.á.u lối mòn cửa và để dấu chân, trong phủ ?".

"Việc đó đêm hôm tra , cần nha dịch tra nữa, bản quan cũng dặn dò thêm, nên chuyện chỉ những tra án đêm đó mới ”.

Mộ Thanh gật đầu, tỏ vẻ hiểu.

Trần Hữu Lương nàng hỏi những thứ để gì, nhưng cũng hỏi thêm. Thấy nàng hỏi nữa, bèn phòng, xuống phía nàng.

Sau lưng Mộ Thanh đặt một chiếc bàn vuông và một chiếc ghế thái sư, Trần Hữu Lương mặc quan bào đó, rõ ràng là giám sát nàng hỏi án. Mộ Thanh phản đối, nàng là một kẻ lai lịch bất minh thẩm vấn quan phủ Thứ sử giữa đêm hôm, nếu Trần Hữu Lương đó trấn áp thì ai chịu ngoan ngoãn để nàng thẩm?

"Có thể bắt đầu , truyền . một câu, vụ án một khi bắt đầu thẩm, thẩm thế nào, hỏi , là do quyết định. Thứ sử đại nhân chỉ cần nhớ kỹ hai chữ”. Mộ Thanh đầu Trần Hữu Lương.

"Hai chữ nào?".

"Câm miệng”.

"...”

Trần Hữu Lương nghẹn họng, mặt đỏ bừng, trong mắt ẩn hiện nét giận dữ. Cô nương ... ban nãy còn tưởng nàng tấm lòng rộng lượng, hóa lầm ?

Mộ Thanh thèm để ý đến nữa, đầu . Một gian phòng, hai cái ghế, đây chính là thứ nàng cần. Mặc dù lưng Thứ sử châu Biện , phòng bên cạnh Đại Hưng Hoàng Đế , nhưng vụ án do nàng thẩm thì theo nàng.

"Truyền !". Nàng hướng sân quát lớn một tiếng. Giọng chút khàn khàn trầm thấp nhưng khí thế chấn động, vang vọng xa.

Phía , cổng viện kẽo kẹt mở . Hai nha dịch canh giữ bên ngoài, một bước .

Người đến mặc quan bào nhưng qua là sách, dáng cung kính. Vừa phòng, liền ngẩn .

Trong phòng đèn đuốc sáng trưng, một thiếu niên ghế, mặt hướng ngoài. Thứ sử đại nhân bên chiếc bàn vuông phía thiếu niên, ánh nến hắt lên khuôn mặt gầy gò phần đỏ gay của ngài .

________________________________________

 

Loading...