Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 523: Khách không mời
Cập nhật lúc: 2026-08-22 07:40:18
Lượt xem: 58
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Đào nổi trận lôi đình, tung ngay một cước đá văng đám lính vô dụng hầm hầm bước lên gác. Quả nhiên, một trong những cánh cửa tủ quần áo đang mở toang, bên trong chình ình một cái đầu .
Gác xép tối tăm, mờ ảo, ngọn đèn đồng chân hạc đặt cạnh tủ quần áo thắp vài cây nến sáp, leo lét như ngọn đèn cúng vong hồn.
Hạ Đào đăm đăm cái đầu trong tủ quần áo, bỗng dưng cảm giác ớn lạnh dọc sống lưng, như thể ánh mắt ai đó đang chằm chằm theo dõi từ phía . Hắn rút phắt thanh kiếm, xoay đ.â.m một nhát chí mạng.
mũi kiếm chỉ chọc , chẳng bóng dáng ai lưng cả. Đập mắt lúc là một cái đầu lâu đặt giá sách phía cuối phòng. Cái đầu dây thép quấn chằng chịt, m.á.u thịt bê bết như ai đó tra tấn dã man. Màu da điểm tô bằng bột màu nhợt nhạt, hai hốc mắt trống rỗng chằm chằm đối diện, tạo nên một cảnh tượng ma mị, rùng rợn đến sởn gai ốc.
Phía là giá sách, phía là tủ quần áo. Hạ Đào cảm thấy khí ngột ngạt, bức bối đến khó thở, chẳng nán cái gác xép ma quái thêm một giây phút nào nữa. Hắn vội vàng bước xuống lầu.
Tất cả quân lính Long Võ Vệ điều đến đây đều tụ tập đông đủ ngoài sân. Hạ Đào cố lấy vẻ bình tĩnh, đảo mắt đám binh lính quyền, cất giọng hỏi: "Đã lục soát kỹ hết ?".
"Bẩm Tướng quân, khu vực Đông sương kiểm tra kỹ lưỡng, phát hiện điều gì khả nghi".
"Khu vực Tây sương cũng bình thường".
"Cả khu vườn và đều thấy bóng dáng ai lẩn trốn".
Đám lính Long Võ Vệ lượt báo cáo tình hình. Giờ chỉ còn sót khu gác xép và thư phòng. Hạ Đào lên gác xép kiểm tra, ngoài hai cái đầu kinh dị thì chẳng gì đáng ngờ. Thư phòng chính là nơi đặt bộ xương đầu kỳ quái lúc nãy. Cách bài trí bên trong khá thanh nhã, chẳng chỗ nào thích hợp để giấu , ngoại trừ... một chiếc rương gỗ cỡ lớn.
Hạ Đào cố nhớ khung cảnh lúc đẩy hé cánh cửa thư phòng. Chiếc rương gỗ lớn chễm chệ sàn nhà cạnh giá sách. Kích thước của nó vượt xa những chiếc rương cất quần áo thông thường trong các gia đình quan . Rất thể một kẻ võ công cao cường dùng thuật co rút xương cốt để ẩn náu bên trong.
"Lục soát thư phòng!".
Hạ Đào vung tay lệnh, dẫn theo đám lính rảo bước về phía thư phòng. Vừa đến sân, gằn giọng chỉ thị: "Bên trong một chiếc rương lớn, cạy nắp kiểm tra ngay!".
Hai tên lính Long Võ Vệ lệnh rón rén bước thư phòng. Chúng rút đao c.h.é.m phăng ổ khóa, he hé nắp rương hốt hoảng đóng sập , tiếng động vang lên chói tai.
"Chuyện gì thế?".
"Bẩm... bẩm Tướng quân, bên trong là xương... xương...".
Xương c.h.ế.t!
Chẳng cần đợi tên lính hết câu, Hạ Đào đoán bên trong chứa thứ gì. Sắc mặt tái nhợt, bực tức ngắt lời: "Biết ! Rút quân!".
Nói xong, dẫn đầu đám lính tiền viện hoa sảnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-523-khach-khong-moi.html.]
Đêm khuya tĩnh mịch, động tĩnh dù là nhỏ nhất Mộ Thanh đều rõ mồn một khi trong hoa sảnh.
Bộ xương khô đặt trong thư phòng chính là cái xác vớt lên từ hồ ở biệt viện Tướng phủ – tức là xác của vị Đại hoàng t.ử nước Lặc Đan. Bộ xương là một "giáo cụ" vô cùng quý giá cho việc nghiên cứu, nên nàng tự tay dùng dây thép nối thành một bộ khung chỉnh và đặt trong thư phòng.
Còn thi hài của lão Đa Kiệt, khi trục vớt từ giếng lên, nàng cũng ý định phục dựng khung xương. Tiếc là dạo bù đầu với công việc, chẳng dư dả thời gian, nên đành xếp gọn rương. Hơn nữa, vì lão Đa Kiệt cao lớn lực lưỡng, xương chân dài ngoẵng, nàng sợ hỏng xương nên sai đóng riêng một chiếc rương gỗ khổng lồ để bảo quản và cất trong thư phòng.
Hai cái đầu lâu phục dựng nhân dạng vốn dĩ cũng trong thư phòng. Thế nhưng, lúc bước hoa sảnh, Mộ Thanh cẩn thận sai dời chúng lên gác xép. Trên giá sách ở gác xép chất đầy những cuốn sổ tay ghi chép quá trình khám nghiệm t.ử thi do chính tay nàng . Những cuốn sổ đối với nàng là vật báu vô giá. Sợ đám lính tráng thô lỗ lục lọi rách sách, nàng bèn đặt một cái đầu lâu chễm chệ giá sách để "dọa ma". Ngay cả trong tủ quần áo, nơi nàng giấu những cuộn băng nịt ngực, nàng cũng chơi chiêu tương tự – nhét thêm một cái đầu lâu đó.
Chẳng ẩn ý gì sâu xa cả, chỉ đơn thuần là lấy độc trị độc, dùng để "trấn yểm" ngôi nhà mà thôi.
"Tìm thấy ? Chưa thấy thì biến cho khuất mắt!".
Vừa thấy Hạ Đào bước hoa sảnh, Mộ Thanh phũ phàng ném ngay lệnh đuổi khách mà chẳng đợi kịp mở miệng.
Hạ Đào nhếch mép khẩy: "Anh Duệ Đô đốc quả là gan hùm mật gấu. Thư phòng, phòng ngủ chỗ nào cũng bày la liệt c.h.ế.t bạn tâm giao, Đô đốc sợ đêm đến gặp ác mộng ?".
"Bàn về độ gan , thì ăn đứt cái đám Long Võ Vệ trướng Hạ Tướng quân đấy".
Mộ Thanh buông lời châm chọc thương tiếc.
Nhiệm vụ chính của Long Võ Vệ là bảo vệ sự an bình cho kinh kỳ. Thế nhưng Thịnh Kinh bao năm nay vốn yên ả, chẳng lấy một trận can qua. Các tướng lĩnh của đội quân đa phần là con nhà trâm thế phiệt, sống trong nhung lụa, lười biếng luyện tập. Đám lính lác Long Võ Vệ quanh năm suốt tháng rảnh rỗi sinh nông nổi, chỉ giỏi mấy trò lục soát, tịch thu tài sản. Lâu dần, cả đám biến thành những tên lính kiểng, nhát gan đến mức thấy xác c.h.ế.t cũng sợ mất mật, so bì với những dũng tướng nơi biên ải từng sinh tử?
Mặt Hạ Đào tối sầm , nhưng chẳng tìm lý lẽ nào để phản bác. Thấy Mộ Thanh định gót rời , ánh mắt vô tình lướt qua bộ quan phục nàng đang mặc, bỗng khựng .
"Khoan !".
Hạ Đào bất ngờ lên tiếng gọi giật .
Mộ Thanh dừng bước, ngoái đầu , bắt gặp ánh mắt đầy vẻ thăm dò, nghi hoặc của Hạ Đào.
"Đêm nay Đô đốc nghỉ ngơi vẻ muộn màng quá nhỉ".
Đêm nay, khi đặt chân đến phủ Tuyên Vũ Tướng quân, Mộ Thanh khoác bộ quan phục. Đến tận bây giờ, nàng vẫn giữ nguyên bộ đồ . Mặc dù đêm nay Hạ Đào mặt tại phủ Tướng quân, nhưng tinh ý nhận bộ quan phục Mộ Thanh đang mặc gì đó bất thường.