Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 529: Hòa thân
Cập nhật lúc: 2026-08-22 07:40:25
Lượt xem: 63
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hô Diên Hạo đắc ý mỉm , một nụ đầy vẻ mỉa mai. Nguyên Tu dẫu sợ chiến tranh, nhưng cha thì . Lão già đó tuyệt đối dung túng cho việc biên ải dậy sóng. Lão xót xa binh lực của quân Tây Bắc, giữ để phục vụ cho mưu đồ soán ngôi đoạt vị. Thêm đó, thương tích của Nguyên Tu vẫn bình phục, em Nguyên Tướng quốc chắc chắn sẽ đời nào cho phép biên cương.
Ánh mắt Nguyên Tu tối sầm , tựa hồ như sấm chớp đang vần vũ nơi thâm sâu, nghiền nát những sườn núi dốc , sấm chớp ầm ĩ:
"Tướng quốc đại nhân nếu xót xa cho thể hạ quan, hạ quan lặn lội biên ải, cớ hôm nay nhân tiện tóm gọn bọn chúng ngay tại đại điện !".
Đám Ngũ Hồ đang vì tranh đoạt Thần Giáp mà sắp sửa sang tàn sát lẫn , lúc nào còn tâm trí nhòm ngó biên cương Tây Bắc Đại Hưng. Cho dù triều đình bắt giữ bộ sứ thần Ngũ Hồ ngay tại điện, các bộ tộc ngoài ải nhận tin cũng chắc dám manh động. Trận đại bại cuối năm ngoái vẫn còn khiến chúng nguyên khí đại thương, quân tâm phục, thêm nội bộ chia rẽ, lấy sức lực kéo quân tới ải Gia Lan?
Thiên thời, địa lợi, nhân hòa đều đủ. Một cơ hội thể dẹp yên hậu họa mà cần động đến đao binh đang bày ngay mắt — triều đình còn chờ gì nữa?
Nghĩ đến đây, Mộ Thanh chợt lạnh.
Còn chờ gì ư? Đương nhiên là chờ cá c.ắ.n câu. Đại vương t.ử Lặc Đan từng dẫn bí mật lẻn Thịnh Kinh ám sát Nguyên Tướng quốc. Đám sát thủ tuy diệt sạch, nhưng chuyện đủ chứng minh phía Lặc Đan còn kẻ đang âm thầm nhúng tay thế cục Đại Hưng. Kẻ là ai, mượn tay Lặc Đan gì, trong triều còn bao nhiêu liên can — những chuyện đó e rằng Nguyên Tướng quốc vẫn dò đến tận cùng. Bởi , lão thể đóng lưới quá sớm.
Lão để sứ đoàn Ngũ Hồ trở về, nhất là của Lặc Đan, chẳng vì thấy thời cơ mắt, mà vì thả chúng về mồi dẫn đường. Chỉ cần Lặc Đan vương còn nuôi dã tâm, chỉ cần kẻ còn nhúng tay ngai vàng Đại Hưng, sớm muộn gì hai bên cũng sẽ liên lạc.
Nguyên Tướng quốc bỏ qua một cơ hội thu lưới, chính là để theo sợi dây , kéo kẻ đang ẩn trong bóng tối ngoài ánh sáng. Xét cho cùng, lão đang thả hổ về rừng. Lão đang thả dây câu.
"Hai nước giao tranh, c.h.é.m sứ là hèn. Hơn nữa, việc nghị hòa là do Đại Hưng chủ động khởi xướng. Nay lật lọng, c.h.é.m g.i.ế.c sứ thần, ngươi triều đình trở thành trò cho thiên hạ ?". Nguyên Tướng quốc tức giận quát lớn.
"Lẽ nào chiến thắng huy hoàng quỵ lụy cầu hòa, bồi thường vàng bạc, cống nạp của cải mới thiên hạ chê?". Nguyên Tu lập tức phản bác.
Hai cha con đấu khẩu gay gắt, bá quan văn võ nín thở dám ho he, bầu khí căng như dây đàn.
lúc đó, Hô Diên Hạo một hồi khoái trá xem trò vui, bỗng lớn: "Đại Hưng chịu cầu hòa, thì bổn vương xuống nước cầu hòa cũng ".
Câu thốt , cả đại điện bỗng chốc im phăng phắc. Bá quan văn võ lẫn sứ thần Ngũ Hồ đồng loạt sang Hô Diên Hạo chằm chằm.
Nguyên Tướng quốc ánh mắt sắc lẹm, gặng hỏi: "Ồ? Địch Vương nhã ý cầu hòa với Đại Hưng ?".
"Có gì mà ? Trận chiến cuối năm ngoái, Đại Hưng thắng đậm rành rành đó".
Hô Diên Hạo thẳng thắn thừa nhận thất bại: "Theo lẽ thường tình, kẻ thua trận là cúi đầu cầu hòa. Bổn vương sẵn sàng gạt bỏ đám vàng bạc, trâu bò sang một bên, chỉ mong kết tình thông gia với Đại Hưng, đời đời kiếp kiếp xâm phạm bờ cõi".
Cả đại điện lặng ngắt như tờ, bá quan văn võ tim đập chân run. Ý của là xin hòa ?
Vương thần bốn bộ tộc còn mặt mày tái mét. Thảo nào dạo gần đây, yêu sách nghị hòa của bộ tộc Địch luôn ỡm ờ, vẻ chẳng mấy mặn mà với đống vàng bạc . Hóa Hô Diên Hạo đang ấp ủ dã tâm hòa ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-529-hoa-than.html.]
Chuyện quả thực chẳng ho gì. Lỡ như triều đình Đại Hưng gật đầu ưng thuận, bộ tộc Địch dựa mác thông gia mượn quân Đại Hưng thì ? Cục diện thảo nguyên lúc đó sẽ ...
Bá quan văn võ cũng mặt mày biến sắc. Hô Diên Hạo vô cùng xảo quyệt. Hắn thừa Hoàng đế Đại Hưng chỉ là bù , việc phế truất chỉ còn là vấn đề thời gian. Vì , chắc chắn sẽ chẳng thèm đếm xỉa đến nữ nhi trong hoàng tộc. Nếu hòa , mười mươi sẽ nhắm con gái của triều thần. Vùng sa mạc ngoài quan ải hoang vu, man rợ, Hô Diên Hạo tàn nhẫn như sói đói, ai mà đành lòng gả con gái hòa cơ chứ?
Thế nhưng, Nguyên Tướng quốc hiếm hoi nở một nụ : "Haha, hòa là chuyện vui mà, Bổn tướng lý do gì mà chối từ?".
"Đã Tướng quốc đại nhân ưng thuận, bổn vương xin phép chọn ". Hô Diên Hạo thản nhiên lên tiếng.
"Ồ?".
Nguyên Tướng quốc khẽ sững . Hòa vốn là quốc gia đại sự, lẽ triều đình đích tuyển chọn quý nữ môn đăng hộ đối. Vậy mà khẩu khí của Hô Diên Hạo, dường như chấm sẵn ai đó ?
Hô Diên Hạo toét miệng rạng rỡ, ánh mắt xảo quyệt lướt qua đám quan viên chen chúc điện Kim Loan, cuối cùng dừng bóng dáng lạnh lùng của nọ. Hắn vung tay, chỉ thẳng mặt.
"Bổn vương chọn !".
Ngón tay Hô Diên Hạo chĩa thẳng Mộ Thanh. Cả triều đình đồng loạt ngoắt , mắt chữ A miệng chữ O, câm nín tập.
Giang... Giang Bắc Thủy sư Đô đốc?!
Hòa á?!
Điên rồ!
là chuyện tưởng!
Hòa là chuyện hệ trọng liên quan đến quốc gia đại sự, đem đùa giỡn ? Huống hồ gì Chu Nhị Đản chẳng lấy một nét mỹ nam, tính khí càng chiều chuộng hầu hạ khác. Chọn hòa ? E rằng đặt chân đến ngoài ải vác d.a.o mổ đ.â.m tanh bành cả ngựa trâu dê của bộ tộc Địch thì .
Đám quan ném cho Mộ Thanh những ánh sắc như kim châm, nhưng Mộ Thanh vẫn mím môi, sắc lạnh như lưỡi d.a.o cạo.
Thấy Mộ Thanh như , Hô Diên Hạo càng thêm phần đắc ý, phá lên một tràng khoái trá. Từ lúc chạm trán nàng đến giờ, từng nếm mùi chiến thắng. Hôm nay cuối cùng cũng gỡ gạc một vố. Nàng cũng lúc run sợ cơ đấy?
Mộ Thanh mơ cũng ngờ Hô Diên Hạo giở cái trò hòa . Thân phận nữ nhi của nàng nguy cơ phanh phui ngay giữa điện ngọc. Nàng khẽ buông thõng ống tay áo, lưỡi d.a.o phẫu thuật lặng lẽ trượt lòng bàn tay.