Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 53: Chân hung lộ diện

Cập nhật lúc: 2026-06-16 10:26:29
Lượt xem: 96

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đại nhân…”.

Người nọ liếc Trần Hữu Lương, liếc sang Mộ Thanh, đây là đang diễn vở gì. Vài ngày , văn thư Vương Văn Khởi g.i.ế.c c.h.ế.t trong phòng việc tại phủ Thứ sử, sự việc gây chấn động cả phủ. Án mạng xảy lúc đêm khuya, thể phủ Thứ sử đa phần là trong phủ, vì thế Thứ sử đại nhân mới quyết định thẩm vấn tất cả dịch và nha sai trực đêm hôm đó, thẩm hết bộ dịch trong phủ.

hiểu công đường biến thành tư thẩm (thẩm vấn riêng), và thiếu niên trong phòng là ai?

"Khụ!".

Trần Hữu Lương ho một tiếng, mặt càng đỏ thêm, cụp mắt : "Thân phận của vị công t.ử bản quan tiện tiết lộ. Đêm nay do công t.ử đây hỏi chuyện, ngươi cứ trả lời, coi như là bản quan đang hỏi”.

Trần Hữu Lương rõ ràng dối, xong liền cúi đầu uống , dám ngẩng lên .

Hả?

Người nọ chút ngây , kỹ Mộ Thanh. Thấy thiếu niên vận một bộ bạch y, thoạt thì bình thường, nhưng kỹ nơi vai và cổ tay ẩn hiện cành lan. Cành lan nhàn nhạt, khi vạt áo thiếu niên khẽ động, cành lá dường như cũng lay động theo ánh nến chập chờn mắt, tinh xảo tuyệt diễm, hóa là loại vĩ gấm vô cùng đắt tiền. Vĩ gấm do Chức Tạo Cục của triều đình dệt, màu sắc thể rực rỡ cũng thể trang nhã, quý ở chỗ hoa văn cầu kỳ tinh xảo, dù trang nhã thì cử chỉ cũng khiến như thấy trăm hoa đua nở, vô cùng kinh diễm. Loại gấm chuyên dùng để cống nạp cung và các gia đình thế gia quý tộc, loại giáo quan sử học lục phẩm như dùng.

Người nọ kinh hãi, thấy Mộ Thanh tuy da dẻ chút xám xịt nhưng mày mắt thanh quý, khí độ bất phàm, giống quý công t.ử của dòng dõi thế gia nào đó. Thiếu niên chỉ trạc tuổi mười lăm mười sáu, theo luật Đại Hưng thì đến tuổi quan, đêm hôm khuya khoắt tư thẩm mệnh quan triều đình là quá hợp lễ chế. con cháu thế gia quyền cao chức trọng, dù chức quan cũng kẻ mà văn lục phẩm như dây . Người mà ngay cả Thứ sử đại nhân cũng tiện tiết lộ phận, chắc chắn phận vô cùng cao quý.

Thái độ của nọ lập tức cung kính hơn vài phần. Lúc , Mộ Thanh mở miệng.

"Ngồi ”. Giọng nàng khàn, giống giọng thường thấy của thiếu niên ở độ tuổi .

Người nọ dám , khom , hạ thấp tư thái: "Thứ sử đại nhân đang ở đây, hạ quan vẫn nên trả lời thì hơn”.

"Ngồi”. Thiếu niên nhàn nhạt : “Ta chuyện với khác thích ngang tầm mắt”.

Người nọ ngẩn , ngẩng đầu Trần Hữu Lương. Trần Hữu Lương vẻ mặt u sầu ngước mắt lên, gật đầu qua loa cúi xuống uống .

Người nọ tưởng Trần Hữu Lương mặt mày khó chịu là do , thấy Mộ Thanh thần sắc lạnh lùng, lúc mới dám , cẩn thận từng li từng tí xuống chiếc ghế đối diện Mộ Thanh, m.ô.n.g chỉ dám đặt hờ lên nửa ghế.

"Không cần câu nệ, chỉ là tùy tiện trò chuyện thôi. Các hạ giữ chức vụ gì?". Mộ Thanh hỏi.

Người nọ ngước mắt, thấy thiếu niên thẳng , ánh mắt cũng giống như con : đạm bạc, lạnh lùng, nhưng hiểu cảm giác sạch sẽ trong veo đến mức soi rọi thẳng tâm can.

Hắn lập tức yếu thế, cung kính đáp: "Hạ quan là Lý Quý, giữ chức Giáo quan sử học”.

Mộ Thanh khẽ gật đầu, : "Mấy hôm lúc đêm khuya, văn thư Vương Văn Khởi g.i.ế.c c.h.ế.t trong phòng việc, trúng ba nhát dao. Hung thủ đ.â.m một nhát bụng ngay bàn , kinh hãi chạy cửa định kêu cứu, hung thủ lôi , kéo ngã xuống cạnh giá sách, đ.â.m thêm một nhát n.g.ự.c . Hung thủ tưởng c.h.ế.t, nhưng c.h.ế.t, giơ tay định túm lấy hung thủ, hung thủ dứt khoát xổm xuống, rạch một nhát cổ . Nhát d.a.o cắt đứt da thịt mạch m.á.u cổ, lấy mạng ”.

Thiếu niên kể một cách bình thản chậm rãi, cứ như tận mắt chứng kiến Vương Văn Khởi hung thủ g.i.ế.c từng nhát một như thế nào. Trong đêm khuya tĩnh lặng, cửa phòng mở toang, ánh nến, chậm rãi kể lể chi tiết, giống như đang kể một câu chuyện. Gió mùa hạ từ ngoài sân thổi , rõ ràng là ấm, nhưng khiến nổi da gà lạnh sống lưng.

Lý Quý yên, trong mắt lộ vẻ kinh hoàng. điều khiến kinh hoàng hơn là những lời tiếp theo của thiếu niên.

"Giả sử ngươi là hung thủ, khi g.i.ế.c , ngươi bằng cửa ?".

Lý Quý giật thon thót, nửa cái m.ô.n.g suýt chút nữa trượt từ ghế xuống đất.

Trần Hữu Lương đang uống , một ngụm nước nóng nghẹn ở cổ họng, sặc sụa. Hắn ho mạnh mấy tiếng, Mộ Thanh nhíu mày , lúc ngước mắt lên thì chạm ngay ánh mắt của nàng. Ánh mắt đó chỉ một ý nghĩa — Ngài ồn, câm miệng!

Trần Hữu Lương tức điên, Mộ Thanh tiếp tục hỏi.

"Giả sử ngươi là hung thủ, khi g.i.ế.c , ngươi bằng cửa sổ ?".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-53-chan-hung-lo-dien.html.]

"Giả sử ngươi là hung thủ, khi rời , ngươi lau sạch vết m.á.u đất ?".

"Giả sử ngươi là hung thủ, khi rời , ngươi để dấu chân dọc đường ?".

Nàng hỏi từng câu, dừng một chút, hỏi liền ba câu. Lý Quý như đống lửa, bật dậy khỏi ghế. Trần Hữu Lương thở hồng hộc, tu ừng ực cạn chén , sắp nén cơn giận.

Hồ nháo!

Trò trẻ con!

Làm gì kiểu hỏi án như thế !

Thẩm án hỏi cung, tiên hỏi nghi phạm là ai, nhà ở nghề gì, đó hỏi nghi phạm và c.h.ế.t quen , quan hệ thế nào, sơ, thù oán gì . Lúc xảy vụ án, nghi phạm đang ở , nhân chứng . Nếu thì truyền nhân chứng đến hỏi chuyện.

Hắn quan từ Tri huyện cửu phẩm lên, đến nay thăng đường thẩm vấn mấy trăm , xưa nay đều như , cũng từng thấy đồng liêu nào hỏi như thế. Kiểu hỏi như Mộ Thanh, mới thấy đầu, đúng là trò đùa. Nàng trông mong trong phủ tự nhận là hung thủ ? Hắn thẩm án vô , phàm là hung thủ chịu nhận tội thì ngoài hai lý do: một là đưa bằng chứng sắt đá, hai là dùng đại hình.

Không thấy bằng chứng, cũng chịu đau đớn da thịt, ai ngu đến mức tự nhận g.i.ế.c ?

Nàng hỏi án như thế, thể tìm hung thủ thật sự?

Trần Hữu Lương dằn mạnh chén xuống bàn. Hắn thừa nhận Mộ Thanh nghiệm thi giỏi, nhưng hỏi án là chức trách của quan tri phủ, nghề nào cũng cái khó riêng, ngỗ tác rốt cuộc thể thế, nữ t.ử rốt cuộc cũng hiểu chuyện công đường.

"Đại nhân! Hạ quan...”. Lý Quý run rẩy định quỳ xuống.

"Ngươi thể ”.

Mộ Thanh bỗng : “Ra khỏi cửa rẽ , đợi ở gian phòng bên cạnh, khỏi viện ”.

Trần Hữu Lương và Lý Quý đều ngẩn .

"Ra cửa, rẽ , việc khó lắm ? Cần tiễn ngươi?". Mộ Thanh nhướng mày Lý Quý.

Lý Quý kinh hãi, dám để Mộ Thanh tiễn cửa? Tuy tự nhiên hỏi nữa, nhưng bớt mấy câu hỏi kiểu cảm thấy sống thọ thêm hai năm. Thế là vội vàng cáo lui với Trần Hữu Lương, khỏi cửa ngoan ngoãn gian phòng bên . Cửa đóng , liền tiếng Mộ Thanh.

"Truyền tiếp theo!".

Trần Hữu Lương đầu tấm rèm che căn phòng bên cạnh. Hoàng thượng chắc cũng thấy , hỏi án kiểu quả thực là hành động hoang đường, thể cho dừng cái trò hề ? tấm rèm vẫn tĩnh lặng rủ xuống, rèm một tiếng động, nửa phần thánh ý cũng truyền .

Cổng viện mở, một khác bước .

Người đó thấy tình hình trong phòng, phản ứng cũng chẳng khác Lý Quý là bao. Trần Hữu Lương thấy thánh ý, đành sa sầm mặt mũi trở , lặp lời dối ban nãy một nữa, đó bưng cái chén rỗng lên, giả bộ uống .

Nghe Mộ Thanh : "Không cần câu nệ, chỉ là tùy tiện trò chuyện thôi. Các hạ giữ chức vụ gì?".

Chén trong tay Trần Hữu Lương suýt nữa rơi xuống đất, thể tin nổi ngước mắt lên. Đây là định đem mấy câu hỏi hoang đường ban nãy hỏi nữa ?

________________________________________

 

Loading...