Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 533: Cậy thế hiếp người

Cập nhật lúc: 2026-08-22 07:40:30
Lượt xem: 69

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước khi rời , Hô Diên Hạo ngoái đầu Mộ Thanh, khóe miệng nhếch lên một nụ rợn , độc địa: "Số kiếp ngươi chôn vùi bên cạnh một lão già khú đế thôi".

"Đừng vội, lão già đó tuyệt đối là ngươi". Mộ Thanh lạnh nhạt đáp trả.

Nụ môi Hô Diên Hạo tắt ngấm. Hắn đăm đăm nàng một lúc lâu, chẳng chẳng rằng, bật sảng khoái, ngoắt , vung ống tay áo bước kiêu ngạo.

Ai bảo thể là ? Hắn thề sẽ biến nàng thành vị Vương hậu tôn quý nhất thảo nguyên . Một năm , tờ hôn thú hòa đó, cái tên duy nhất ghi ắt hẳn là tên của nàng.

Hô Diên Hạo thẳng một mạch ngoảnh , nhưng bá quan văn võ trong triều hoang mang tột độ. Chẳng ai đoán nổi bám riết lấy Mộ Thanh là vì nàng tài cán giúp ích cho đại nghiệp của , thực sự mắc cái chứng đoạn tụ. Chứ nếu đoạn tụ thì cớ gì buông lời bỡn cợt, sàm sỡ một gã thiếu niên như thế?

"Các vị đại thần rảnh rỗi sinh nông nổi quá nhỉ!".

Cảm nhận ánh mắt tò mò đang dán chặt , Mộ Thanh lạnh lùng đảo mắt một vòng quanh đám bá quan văn võ.

Khắp điện bỗng rộ lên những tiếng ho húng hắng ngượng ngùng. Bá quan vội vàng mặt , chẳng ai dám ho he thêm nữa. Nhìn nữa khéo nàng chọc cho tức hộc m.á.u mồm.

"Đủ !".

Nguyên Tướng quốc gằn giọng quát lớn, dẹp yên sự xôn xao.

"Ngày mai đưa tiễn sứ giả Ngũ Hồ rời kinh về nước, Long Võ Vệ sẽ phụ trách hộ tống dọc đường. Lập tức bàn bạc, chốt danh sách nhân sự và lên lịch trình cụ thể cho ngày mai, chậm trễ!".

Sứ giả Ngũ Hồ khỏi, coi như trút một gánh nặng. Giờ Thịnh Kinh chỉ còn hai vụ án đang chờ phá và hai tên gián điệp thuộc mạng lưới Tường Ký cần tóm gọn. Hai việc dẫu phức tạp, nhưng chí ít nỗi lo canh cánh trong lòng Nguyên Tướng quốc cũng vơi phần nào, ông cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.

"Ngày mai tiễn đưa sứ giả Ngũ Hồ rời kinh, xin kiếu".

lúc , Mộ Thanh bất ngờ lên tiếng: "Sáng mai sẽ khởi hành doanh trại Thủy quân ngoại thành, bắt tay việc huấn luyện binh sĩ".

Cái gì cơ?

Bá quan văn võ ngớ ngạc nhiên. Mới chỉ giữa tháng Hai, hồ Đại Trạch ngoại thành Thịnh Kinh vẫn còn đóng băng dày. Phải đến tháng Ba băng mới tan, tháng Năm nước mới ấm dần. Mai vội vàng huấn luyện, thì tập tành cái nỗi gì?

"Mặt hồ băng giá vẫn tan, Đô đốc mà luyện binh?".

Nguyên Tướng quốc đang sốt sắng tìm kẻ chủ mưu thật sự vụ thông đồng phản quốc. Huấn luyện binh lính dẫu quan trọng, nhưng mặt hồ vẫn còn đóng băng, rõ ràng cần thiết gấp rút đến .

"Ta là Đô đốc, huấn luyện binh sĩ , luyện , quyết định đều do định đoạt!".

Thái độ của Mộ Thanh đối với Nguyên Tướng quốc vẫn luôn ngang tàng như thế. Ông quá quen với điều đó nên chẳng thèm bận tâm, chỉ lạnh lùng vặn :

"Ngươi quên mất giao kèo giữa ngươi và Bản tướng mặt bá quan văn võ ? Ngươi khẳng định sẽ phá án, nay kỳ hạn ba tháng vẫn mãn, ba vụ án ngươi mới giải quyết một. Vậy mà nằng nặc đòi ngoại thành luyện binh? Ngươi cũng thôi, nhưng chớ quên giao kèo của chúng . Nếu phá án, ngươi sẽ mặc cho Bản tướng xử trí!".

Thà ông nhắc đến thì thôi, mở miệng khơi chuyện , Mộ Thanh lập tức săm soi Nguyên Tướng quốc từ đầu đến chân, hỏi vặn:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-533-cay-the-hiep-nguoi.html.]

"Tướng quốc đại nhân từng qua câu ?".

Nguyên Tướng quốc linh cảm ngay câu hỏi của Mộ Thanh chẳng chứa đựng ý đồ gì , nhưng lão lỡ leo lưng cọp, trả lời thì xong, đành nghiến răng hỏi:

"Câu gì?".

Lão gằn giọng hỏi, đồng thời phóng ánh mắt sắc như d.a.o về phía Mộ Thanh, như một lời cảnh cáo: đừng điều mà bôi nhọ lão mặt bá quan văn võ. Đây là cái đêm hôm qua, cũng chẳng là ở phủ Tuyên Vũ Tướng quân, mà là giữa điện Kim Loan.

Thế nhưng Mộ Thanh coi lời cảnh báo đó như tồn tại, rành rọt thốt lên:

“Chân to vững giang sơn, tay to nắm trọn càn khôn; m.ô.n.g to êm ghế lớn, mặt dày thoa phấn cho hao. Dám hỏi Tướng quốc đại nhân, sáng nay khi triều, ngài dặm bao nhiêu lớp phấn mới che nổi cái mặt dày ?”.

Mấy câu thô tục đậm chất dân gian thốt , bá quan văn võ nhất thời ngơ ngác, chẳng hiểu nàng đang thứ quái quỷ gì. Đến khi câu cuối, cả điện lập tức im phăng phắc. Người cúi đầu, kẻ cụp mắt, ai nấy chỉ hận thể tự bịt tai .

Mộ Thanh chẳng hề ý định chừa cho Nguyên Tướng quốc chút thể diện nào.

“Hạ quan thật sự hiểu, Tướng quốc đại nhân lấy tư cách nhắc giao kèo với ?”.

“Án là ngài giao cho phá, giao kèo cũng là ngài lập với . Đã giao án cho , ít nhất cũng nên tin phán đoán của . Thế nhưng tối qua, Tuyên Vũ Tướng quân sát hại, ngài tin; truy xét Tường Ký, ngài nghi cấu kết với hung phạm. Nửa đêm điều Long Võ Vệ bao vây phủ Đô đốc, mang đao kiếm xông khám xét — đây là phá án, phá việc của ?”.

Nàng lạnh.

“Một mặt bắt giữ đúng giao kèo, phá án thì mặc ngài xử trí; một mặt nghi ngờ , cản trở , ngay đến kết quả điều tra cũng chịu thừa nhận. Tướng quốc đại nhân cả hai đầu đều thuộc về , đời món hời như ?”.

“Nếu ngài tin , giao kèo chẳng còn gì đáng . Vụ án cũng xin giao cho mà ngài tin tưởng. Người nếu thể phá án, đoán hôm nay Tướng quốc đại nhân chân tướng nào, ngày mai đổi sang chân tướng nào — ắt hẳn tài giỏi hơn nhiều”.

Sắc mặt Nguyên Tướng quốc tái xanh, nhưng Mộ Thanh vẫn xong.

“Còn chuyện luyện binh cũng ”.

“Ta là Thủy sư Đô đốc Giang Bắc. Binh quyền , luyện thế nào, dùng , tự tính toán. Nếu Tướng quốc đại nhân cho rằng đủ bản lĩnh, cứ việc đổi , tuyệt hai lời”.

Nàng ngừng một nhịp, ánh mắt lạnh lẽo quét về phía lão.

nếu dùng , thì đừng giao việc trói tay. Việc thì , quyền giao; lúc cần kết quả thì thúc ép, lúc hành sự bên cạnh chỉ tay. Đến khi xảy chuyện, chẳng lẽ còn định đầu hỏi tội việc?”.

Mộ Thanh nhếch môi.

“Tướng quốc đại nhân, ngài dùng dùng con rối?”.

 

Loading...